Triệu Mặc rời khỏi ký túc xá nữ thanh niên trí thức.
Trên đường về, cô bé vẫn đắm chìm trong những lời dặn dò của dì nhỏ.
"Này, Triệu Mặc, bên này!"
Nhị Cẩu Tử hào hứng vẫy tay. Cậu bé có dáng người cao nhẳng, cái đầu to tròn với mái tóc đen úp như nắp vung. Cặp mắt tròn xoe, hai má phúng phính, trông đầy vẻ lém lỉnh.
"Mình đi lấy gùi đã, lát nữa tìm cậu, bọn mình cùng lên núi hái rau dại."
"Được, cậu nhanh lên nhé!"
Nhị Cẩu Tử giục giã thêm một tiếng rồi chạy đi.
Triệu Mặc rảo bước về nhà. May mắn lúc này trong nhà vắng tanh, cô bé liền vơ vội cái gùi cùng thanh liềm rồi chạy thẳng ra ngọn núi phía sau.
Dưới chân núi, Nhị Cẩu Tử cũng đã đeo gùi, chân xỏ dép cỏ đứng chờ. Hai đứa trẻ cùng nhau rảo bước lên dốc.
Triệu Mặc hơi hất cằm đắc ý:
"Dì của mình siêu tốt luôn!"
"Vậy à."
Thực ra cậu bé chẳng mấy bận tâm Trương Vân Khê ra sao, chỉ tò mò hỏi tiếp:
"Cậu lên thị trấn chơi những đâu thế?"
"Đi bưu điện, cửa hàng bách hóa, cả tiệm cơm quốc doanh nữa."
"Nhiều thế cơ á!"
Nhị Cẩu Tử ghen tị ra mặt.
Bố cậu mới chỉ dắt cậu lượn qua cửa hàng bách hóa một chuyến, còn tiệm cơm quốc doanh thì đứng ngoài ngó một chốc rồi về.
"Đúng rồi, mình còn được ăn thịt kho tàu, thịt heo xé xào vị cá với cơm trắng dẻo thơm nữa cơ!"
Nhớ lại hương vị ngất ngây ấy, Triệu Mặc nuốt nước bọt cái ực.
Thơm lừng luôn!
Đó là bữa ăn ngon nhất từ thuở lọt lòng của cô bé.
Đám trẻ trong đại đội nghe lỏm được đều ghen tị đỏ mắt, ước gì mình cũng có một người dì tuyệt vời như thế. Nhưng điều đó chẳng ngăn cản được những kẻ sinh lòng đố kỵ buông lời mắng mỏ.
"Triệu Mặc, con ranh con như mày sao lại được vào tiệm cơm quốc doanh!"
"Đúng đấy, mày phải nhường suất đi ăn đó cho tao, tao là con trai cơ mà!"
Kẻ lên tiếng là Viên Đại Bảo, đứa con lớn chín tuổi của Viên Quế Hương với đời chồng trước. Vốn dĩ ở nhà nó khá được nuông chiều, nhưng hôm qua lại bị mất phòng, còn bị cha dượng đánh tơi bời. Nó đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Triệu Mặc.
Mẹ nó từng rỉ tai, con gái lớn lên cũng gả đi đổi lấy tiền sính lễ, chẳng béo bở gì, chờ lớn tí nữa thì tống cổ ra khỏi nhà là xong.
Đã vậy, đồ tốt trong nhà đâu đến lượt con nhãi ranh đó hưởng. Nó thân là nam nhi còn chưa được lên thị trấn, dựa vào cái gì mà Triệu Mặc được đi?
Lại còn được ăn thịt kho với món gì nghe lạ hoắc!
Nghe chướng tai, Nhị Cẩu Tử tung cước đá thẳng vào bụng Viên Đại Bảo.
"Mày câm miệng lại đi!"
Viên Đại Bảo bị đạp ngã oạch xuống đất, chỉ tay chửi rủa:
"Mày là con trai mà lại bênh con gái, đồ không biết xấu hổ."
Nhị Cẩu Tử túm chặt cổ áo, xách bổng thằng nhóc lên, ánh mắt lộ vẻ dữ tợn:
"Mày thử nói lại câu nữa xem."
Viên Đại Bảo hoảng vía, khóc rống lên.
Tiếng khóc nhức cả tai khiến Nhị Cẩu Tử bực dọc vứt toẹt nó sang một bên, gọi:
"Mặc xác nó, bọn mình đi đường này."
Triệu Mặc gật đầu.
Quay lại giơ ngón giữa về phía thằng béo kia!
Viên Đại Bảo tức tối chửi thề:
"Tao về mách mẹ, mày chết chắc rồi!"
Triệu Mặc ngoảnh mặt đi, coi như không khí.
Nhị Cẩu Tử quay sang bảo:
"Cái thằng anh cậu phải ăn đòn mới chừa. Cậu đừng sợ, nó bắt nạt cậu cứ bảo mình."
"Không cần, mình dư sức đánh thắng nó!"
Triệu Mặc lạ gì thằng ngốc ấy.
Nhưng cô bé lại ngán Viên Quế Hương. Bà ta là người lớn, dạo trước cô bé vừa tẩn Viên Đại Bảo một trận, kết quả bị bà ta đánh sưng mông, lại còn bị nhốt trong phòng củi bỏ đói trọn một ngày một đêm.
Sợ bị đói, lại phải nằm sấp ngủ vì đau nhức, nên cô bé đành nhịn thằng ranh kia.
Nhưng giờ thì khác rồi. Dì nhỏ đã đưa tiền cho đại đội trưởng, đố Viên Quế Hương dám động đến một cọng tóc của cô bé.
Bố ruột tuy không thương yêu gì cô bé nhưng cũng chẳng ưa nổi Viên Đại Bảo. Nếu vì nó mà mất đi một đồng, với tính khí nóng nảy kia, kiểu gì nó cũng bị treo lên đánh nhừ tử!
Chán nhắc đến thằng nhóc chướng mắt, Triệu Mặc chuyển chủ đề:
"Hơn chục ngày nữa là mình đi học rồi. Nhị Cẩu Tử, cậu có đi học không?"
Nhị Cẩu Tử lớn hơn cô một tuổi. Ở nhà đông người lại bị bà nội nắm giữ tiền bạc nên cơ hội được đi học rất mỏng manh.
Hai đứa chơi thân với nhau phần lớn vì đều thiếu thốn tình thương của mẹ.
Khá hơn Triệu Mặc ở chỗ, bố Nhị Cẩu Tử nặng tình với người vợ đã khuất, không chịu lấy thêm ai nên cậu bé thoát cảnh sống chung với mẹ kế.
Khổ nỗi người bố này sống qua ngày mà chẳng biết tính toán đường dài cho con cái.
Được chăng hay chớ.
"Nếu cậu đi học, mình sẽ xin tiền bố để đăng ký."
"Hả? Được sao?"
"Chỉ còn cách đó thôi. Nhà mình có ai được học chữ đâu."
Cậu bé nhẩm tính anh chị em trong nhà gom lại cũng hơn chục người. Mở miệng xin tiền bà nội lúc này chắc chắn sẽ bị đánh gãy chân.
Triệu Mặc tặc lưỡi:
"Thế thì cậu no đòn mất."
"Không sao, mình ăn đòn quen rồi. Bị đấm một trận đổi lấy hơn một đồng, quá hời, hì hì."
Nhị Cẩu Tử cười xuề xòa. Bố cậu đánh còn nương tay, no đòn xong vẫn chạy nhảy bình thường.
Chứ để bà nội ra tay, có nước nằm liệt giường ba ngày không dậy nổi.
Thấy Triệu Mặc vừa hái rau dại vừa cặm cụi nhặt củi, cậu bé thắc mắc hỏi:
"Cậu làm gì đấy?"
"Mình mang biếu chú Triệu."
"Chú Triệu nào?"
Cả cái đại đội này đầy rẫy người mang họ Triệu.
"Đội trưởng đội dân quân ấy."
Triệu Mặc cúi người định buộc mớ củi cành. Sợi dây hơi ngắn, cô bé đặt một chân lên ghim chặt, dồn sức siết mạnh nút thắt. Nhấc bó củi lên, cô bé thủng thẳng đáp:
"Sau này ngày nào mình cũng sẽ đi nhặt củi cho chú ấy."
"Sao lại làm thế? Chú ấy dữ lắm."
Nhị Cẩu Tử từng bị người đàn ông đó mắng một trận.
Sợ đến mất mật.
"Chú ấy chưa mắng mình bao giờ."
Triệu Mặc vênh mặt tự hào. Hôm nay người ta còn gắp thịt cho cô bé nữa kìa.
"Vậy mình không đi cùng cậu đâu."
Nhớ lại cảnh Triệu Nhậm Thành một thân một mình đánh gục tám tay dân quân làng bên, cậu bé thấy uy phong thì có uy phong nhưng cũng thật đáng sợ!
"Ừm."
Triệu Mặc xếp lại bó lá cây, hai tay xách đồ chuẩn bị lên đường:
"Thế cậu về nhà trước đi."
Cái đầu tròn xoe vừa định gật, nhưng ý nghĩ mình là nam nhi phải ra dáng bảo vệ bạn gái chợt trỗi dậy. Nhị Cẩu Tử cắn răng quyết định:
"Mình đưa cậu tới tận cửa, rồi cậu tự vào nhé."
"Được."
Hai đứa trẻ men theo đường mòn tiến về phía nhà Triệu Nhậm Thành.
Ngôi nhà nằm trên núi nhưng được dọn dẹp sạch sẽ. Nó được dựng trên một bãi đất bằng phẳng, khoảng sân rộng phía trước phóng tầm mắt bao quát toàn bộ phong cảnh đại đội họ Triệu.
Đây là lần đầu tiên cả hai đặt chân tới.
Bên hông nhà, một chiếc võng dù được mắc chắc chắn giữa hai thân cây cổ thụ sừng sững!
Cặp mắt tròn xoe của Nhị Cẩu Tử mở to hết cỡ. Quên sạch mọi nỗi sợ, cậu bé vứt phịch chiếc gùi xuống đất, bám chặt thân cây leo nhanh lên trên. Thả mình xuống võng, chiếc võng đung đưa theo nhịp, cậu bé khoái chí cười vang:
"Triệu Mặc, trò này chơi vui lắm!"
"Cậu xuống mau đi. Hôm nay chú Triệu được nghỉ, chú ấy sắp về rồi đấy."
Triệu Mặc lo lắng thúc giục.
Đúng lúc cao hứng, Nhị Cẩu Tử bỏ ngoài tai mọi lời khuyên can. Cậu bé vốn ưa mạo hiểm, mặc kệ chiếc võng cách mặt đất một khoảng khá xa. Tuột xuống mép ngoài, hai tay bám chặt mép vải, cậu bé lấy đà đu tới đu lui như chơi xích đu. Đôi chân nhỏ vung vẩy giữa không trung mặc cho gió núi thổi qua. Nhị Cẩu Tử nhe chiếc răng khểnh cười hỉ hả:
"Triệu Mặc, lên đây chơi không?"
Triệu Mặc hoảng hồn lắc đầu lùi lại mấy bước. Bỗng thoáng thấy bóng dáng cao lớn quen thuộc đang bước tới, cô bé cuống quýt nhắc nhở:
"Cậu xuống ngay đi."
"Không đâu, trò này vui cực, mình chưa được chơi bao giờ!"
Nhị Cẩu Tử phấn khích hò hét vang trời.
Triệu Mặc đành bất lực che mặt lại.
"Chơi vui không?"
Một giọng nam trầm ấm bất ngờ vang lên ngay phía sau lưng.
Đôi mắt to tròn híp tịt lại vì cười:
"Vui lắm, đã ghê, cậu..."
Chợt nhận ra điểm bất thường, cậu bé ngoái đầu nhìn. Hai tay sợ đến rụng rời buông thõng.
Triệu Nhậm Thành vòng tay tóm gọn ngang eo, kẹp chặt thằng nhóc dưới nách chỉ để lòi đúng cái đầu ra. Anh nhéo tai nó gắt lên:
"Chú đã bảo cấm không được nghịch ngợm trước mặt chú rồi cơ mà?!"
Dù anh không dùng nhiều sức, Nhị Cẩu Tử vẫn hoảng vía oà khóc nức nở.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)