Nghe tiếng khóc xé ruột xé gan, Triệu Nhậm Thành cứ ngỡ mình vừa đánh Nhị Cẩu Tử nhừ tử. Anh cau mày hỏi:
"Khóc cái gì, ban nãy chẳng phải còn chơi rất vui sao?"
"Cháu không dám nữa đâu hu hu hu…"
Nhị Cẩu Tử sợ bị đánh gãy chân. Dù nhà đông người, nhiều chú bác anh em, cậu bé cũng chẳng thể đánh lại Triệu Nhậm Thành. Cậu bé mới tám tuổi, mất chân là tiêu đời. Hu hu hu, tương lai của cậu bé thật mịt mờ tăm tối.
Triệu Nhậm Thành đặt cậu bé xuống đất mặc cho tiếp tục gào khóc, quay sang hỏi Triệu Mặc:
"Cháu tới đây làm gì?"
"Cháu mang củi cho chú."
Triệu Mặc chỉ vào bó củi và đống lá khô, không quên bổ sung:
"Cháu cũng chuẩn bị cho dì nhỏ rồi, ngày mai cháu sẽ mang rau dại hoặc quả rừng cho mọi người."
Triệu Nhậm Thành cau mày:
"Không cần, cháu cứ mang cho dì nhỏ là được, đến chỗ chú chỉ thêm phiền."
Những việc anh làm hiện tại không tiện để người khác thường xuyên lui tới, rất dễ rước họa vào thân! Nhị Cẩu Tử vừa khóc vừa nheo mắt hỏi:
"Chú Triệu, có phải chú chê cháu ồn ào không."
Triệu Nhậm Thành gật đầu.
"Hu hu hu hu…"
Đã sắp bị đòn lại còn bị ghét bỏ. Cậu bé thật đáng thương.
Triệu Nhậm Thành bảo Triệu Mặc về, đồng thời cảnh cáo:
"Sau này không được dẫn Nhị Cẩu Tử lên đây chơi nữa."
Triệu Mặc rầu rĩ gật đầu, vẫn cố chấp hỏi gặng:
"Chú Triệu, chú có cần cháu giúp gì không?"
"Không."
Triệu Nhậm Thành xách Nhị Cẩu Tử lên, đặt xuống lối rẽ xuống núi.
"Lần này tha cho cháu, lần sau chú sẽ đánh gãy chân cháu ngay trước mặt bố cháu."
Đôi chân Nhị Cẩu Tử bủn rủn. Cậu bé vội kéo Triệu Mặc chạy thẳng xuống núi. Vừa khuất tầm mắt Triệu Nhậm Thành, Nhị Cẩu Tử lập tức tỉnh bơ:
"Ối giời ơi, dọa chết mình rồi, mình còn tưởng chân sắp gãy làm đôi cơ chứ."
"Lần sau chúng mình không được đến chỗ chú Triệu nữa rồi."
Triệu Mặc có phần hụt hẫng.
"Đúng vậy, tiếc thật đấy."
Nhị Cẩu Tử thở dài.
Cậu bé rất thích chiếc võng đó! Đong đưa trên võng thật thoải mái, vừa ngắm được đồi núi xóm làng, lại nhìn bao quát cả cánh đồng cùng con suối nhỏ chảy ngang.
"Đi thôi."
Triệu Mặc xách củi và lá khô đi tìm dì nhỏ.
Nhị Cẩu Tử lót tót bám theo đến tận ký túc xá nữ thanh niên trí thức. Cậu bé chẳng hề e ngại Trương Vân Khê. Dù sao đây cũng là dì của Triệu Mặc, chắc chắn sẽ không đánh chết cậu bé đâu. Trương Vân Khê cặm cụi cắt may vải vóc. Chẳng bao lâu nữa Triệu Mặc sẽ đi học, cô muốn may xong quần áo trước ngày khai giảng, tiện tay làm thêm một chiếc túi đeo chéo nhỏ xinh.
"Dì nhỏ!"
Triệu Mặc xách củi đứng ngoài cửa cất tiếng gọi.
"Sao cháu lại đến đây?"
Trương Vân Khê đứng dậy, nhìn món đồ trên tay cô bé rồi hỏi:
"Bố bắt cháu làm việc à?"
"Không phải, đây là củi cháu nhặt cho dì đấy."
Triệu Mặc mang củi vào bếp.
"Như vậy dì sẽ không phải mất công đi kiếm nữa."
Bàn tay dì nhỏ rất đẹp, Triệu Mặc không muốn đôi tay ấy trở nên thô ráp.
"Cái đứa nhỏ này."
Trương Vân Khê lắc đầu bật cười:
"Lần này thì thôi, lần sau không được thế nữa đâu đấy, sắp tới cháu còn phải đi học nữa."
"Dạ."
Triệu Mặc xìu mặt.
Trương Vân Khê quay đầu sang, bắt gặp đôi mắt to tròn xoe. Thấy Trương Vân Khê nhìn sang, Nhị Cẩu Tử nhe hàm răng trắng ởn cười toe toét:
Trương Vân Khê thật sự không quen biết nhiều người trong đại đội họ Triệu.
"Cháu là Nhị Cẩu Tử, bạn thân của Triệu Mặc."
Nhị Cẩu Tử đáp lời.
Trương Vân Khê rướn mày. Nhị Cẩu Tử đúng nghĩa là bạn thanh mai trúc mã của Triệu Mặc.
Hai đứa trẻ cùng nhau trèo đèo lội suối, cùng làm việc cùng vui đùa, thế nhưng kết cục của Nhị Cẩu Tử lại chẳng mấy tốt đẹp. Từ lúc lọt lòng đã mồ côi mẹ. Tới năm mười tuổi, bố cậu bé trở thành công nhân chính thức trong xưởng, liền đưa con trai lên thị trấn sinh sống. Chẳng ngờ chưa đầy hai năm sau, hệ thống điện chập cháy trong đêm cướp đi sinh mạng người bố.
Mười hai tuổi, Nhị Cẩu Tử bơ vơ không nơi nương tựa. Vốn dĩ cậu bé định quay về đại đội họ Triệu. Ngặt nỗi ông bà nội ngã bệnh không thể đứng ra làm chủ, các chú bác thì đùn đẩy trách nhiệm. Thiếu niên mười hai tuổi vốn nhạy cảm, trong cơn tức giận đã bỏ nhà đi bụi, thậm chí còn lăn lộn trong chợ đen để rồi tự chuốc lấy rắc rối.
Đáng nói hơn, cậu bé còn gánh tội đi cải tạo thay cho đại ca chợ đen. Theo thỏa thuận ban đầu, sau mười năm ra tù sẽ nhận được một vạn đồng, mỗi năm thêm một ngàn đồng, tổng cộng là hai vạn. Ngồi tù mãi chẳng thấy tiền đâu, Nhị Cẩu Tử sinh nghi liền vượt ngục, kéo đến tận nhà tên đại ca kia đòi nợ. Vào năm 1981, cậu ta đã cuỗm sạch hơn mười vạn đồng của gia đình hắn rồi bỏ trốn.
Đúng thời điểm đó lại bắt gặp cảnh Triệu Mặc bị bán đi. Cậu ta muốn đuổi theo giải cứu, chẳng màng đến tình cảm nam nữ, đơn thuần chỉ vì cảm thấy người quan trọng duy nhất từ nhỏ đến lớn không thể chịu chung số phận bi đát như mình. Đáng tiếc, chưa kịp đuổi theo chiếc ô tô kia thì xe cảnh sát đã ập đến. Sau lần vượt ngục thứ ba bị bắt lại, cậu ta lĩnh án tử hình.
Trước kia lúc đọc truyện, Trương Vân Khê từng xót xa thay cho số phận Nhị Cẩu Tử. Giờ đây nhìn bộ dạng ngốc nghếch của cậu bé, so với dáng vẻ ma vương hỗn thế sau này quả là một trời một vực.
"Lại đây, dì cho cháu kẹo."
Cô lấy một viên kẹo sữa thỏ trắng đưa cho Nhị Cẩu Tử. Loại kẹo có giấy bọc bên ngoài đều là hàng đắt tiền.
"Dì nhỏ, dì cứ yên tâm nhé, ở đại đội họ Triệu này cháu sẽ bảo kê cho dì!"
Nhị Cẩu Tử hào phóng nhận lấy.
Triệu Mặc: "…"
Trương Vân Khê: "…"
Cậu nhóc này đúng là mạnh miệng thật.
"Cảm ơn cháu nhé."
"Ây da, người nhà cả mà, dì đừng khách sáo."
Nhị Cẩu Tử cảm thấy bản thân oai phong lẫm liệt, vuốt vội mái tóc húi cua định làm dáng.
Chợt có một gã đàn ông dáng vẻ thư sinh bước vào, cất giọng gọi:
"Cô qua đây!"
Thái độ hết sức hống hách. Nhị Cẩu Tử cau mày:
"Chú là ai thế hả!"
Khắp cả đại đội này, ngoại trừ chú Triệu sống trên đỉnh núi ra, cậu bé chưa từng ngán một ai.
"Có phải thanh niên trí thức mới đến không, chú có biết đàn ông không được tùy tiện vào ký túc xá nữ không hả. Thật uổng công lớn lên ở thành phố, chẳng hiểu chút quy củ nào cả!"
Ngô Đông Lâm cúi đầu liếc nhìn Nhị Cẩu Tử, bộc lộ sự thiếu kiên nhẫn. Gã lười đôi co với một đứa trẻ, tiếp tục quay sang Trương Vân Khê:
"Đội trưởng ký túc xá bảo tôi nấu cơm nhưng tôi không biết làm, cô sang giúp tôi một tay."
"Chú bị ngu à, chú nghĩ mình là ai mà dám sai dì tôi nấu cơm, đã trả tiền chưa hả!"
Nhị Cẩu Tử quát.
Trương Vân Khê thầm nghĩ đứa nhỏ này tuyệt vời quá, mắng thay cả phần mình. Không chỉ mang khuôn mặt đáng yêu. Cái miệng kia lại càng đáng yêu hơn! Tốt lắm, cô thích!
Ngô Đông Lâm không thể lờ đi sự tồn tại của Nhị Cẩu Tử được nữa, đành cúi xuống trừng mắt:
"Trẻ con đừng có sinh sự, đừng tưởng tôi không dám dạy dỗ cậu thì cậu muốn làm gì thì làm!"
"Chú ngon thì nhào vô, tôi sợ gì cái đồ bạch diện thư sinh nhà chú. Nói cho chú biết, mấy chục người chú bác anh em nhà tôi mà kéo ra đây thì đánh cho chú đến mẹ ruột cũng nhận không ra đâu, cút ngay!"
Nhị Cẩu Tử chống nạnh.
Cậu bé tuy nhỏ tuổi. Nhưng đâu có mù!
Gã đàn ông này rõ ràng coi dì nhỏ như người ở để sai vặt.
Cậu bé chẳng thèm quan tâm Trương Vân Khê có thích Ngô Đông Lâm hay không. Dù sao cậu cũng đã tuyên bố sẽ bảo vệ dì nhỏ, đấng nam nhi đại trượng phu nói được là phải làm được! Lần đầu tiên Ngô Đông Lâm bị một đứa trẻ chọc giận đến mức này, gã vung tay định tát xuống.
"Á…"
Một tiếng la hét thảm thiết hơn cả lợn bị chọc tiết vang lên từ miệng Ngô Đông Lâm.
"Tay tôi, máu, nhiều máu quá…"
Ngô Đông Lâm ngất xỉu. Triệu Mặc rút tay về, ngơ ngác không hiểu chuyện gì. Thì ra trên đời thực sự có người yếu đuối đến mức này sao?
Cô bé thấy gã ta định đánh Nhị Cẩu Tử nên mới dùng cành cây quẹt nhẹ một cái. Vệt máu rịn ra từ vết xước kia nếu không nặn khéo còn tự biến mất luôn ấy chứ.
Cô bé ngơ ngác đưa mắt tìm dì nhỏ. Trương Vân Khê dặn dò:
"Không sao đâu, cứ nói là gã ta định cướp tiền của dì!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)