"Không phải đâu." Trương Vân Khê vội xua tay: "Chúng tôi cùng một đại đội, tình cờ gặp nhau nên mới đi ăn chung thôi."
"Ồ, xin lỗi nhé, tôi thấy hai người khá đẹp đôi nên mới hiểu nhầm." Nhân viên phục vụ tiếc nuối ra mặt, đưa tờ giấy cho Triệu Nhậm Thành: "Cậu đem giấy này qua cửa sổ đằng kia đưa cho đầu bếp rồi xếp hàng chờ, lát nữa là có đồ ăn ngay."
"Được." Triệu Nhậm Thành đáp lời rồi bước tới trước cửa sổ.
Anh cảm thấy hơi mất tự nhiên, lặng lẽ nhích ra xa Trương Vân Khê một chút.
Cô đành ngoảnh đầu nhìn ngó xung quanh để xua đi sự bối rối.
Triệu Mặc đứng chờ bưng đồ ăn, trong đầu nhẩm tính chuyện đi mót củi trả nợ cho chú Triệu vì bản thân không có tiền. Cô bé tò mò quan sát tiệm cơm quốc doanh, cố gắng ghi nhớ từng chi tiết để về kể cho Nhị Cẩu Tử nghe những chuyện mới lạ trên huyện.
Trên tường dán đầy khẩu hiệu cùng vài bức tranh rực rỡ sắc màu. Trong tranh vẽ cảnh quần chúng nhân dân tươi cười ngẩng cao đầu, trông ngập tràn sức sống.
Tiếc là cô bé lại không biết chữ.
Dì nhỏ hứa sẽ cho cô bé đi học. Chờ lúc biết chữ rồi, lần sau tới đây chắc chắn cô bé sẽ đọc được hết.
Trương Vân Khê nhận ra cô bé cứ nhìn chăm chú vào mấy tấm khẩu hiệu liền cúi người xuống. Cô chỉ tay vào dòng chữ trên tường rồi chậm rãi đọc:
"Câu này là: Người là sắt cơm là thép, nhân dân lao động có sức mạnh!"
"Bên kia viết: Gian khổ phấn đấu!"
"Còn mấy chữ to nhất này là: Nấu ăn vì nhân dân!"
Triệu Mặc cẩn thận ghi nhớ, ngoan ngoãn đọc lại một lần rồi hồi hộp hỏi:
"Dì nhỏ, cháu đọc đúng không ạ?"
"Đúng rồi, cháu ngoan thông minh lắm!" Trương Vân Khê giơ hai ngón tay cái lên khen ngợi.
Đúng là nữ chính tương lai, tuổi còn nhỏ đã bộc lộ tư chất phi phàm, chỉ nhìn qua là nhớ kỹ. Cô thầm mắng Triệu Hồng Cường đáng chết không cho Triệu Mặc đi học, làm lỡ dở đứa trẻ ngoan này bao lâu nay.
Được khen, Triệu Mặc hơi đỏ mặt. Khổ nỗi da dẻ cô bé đen nhẻm nên chẳng ai nhìn ra.
Cô bé tiếp tục ngước nhìn lên tường, lẩm nhẩm thêm vài lần nữa. Về nhà nhất định phải dạy cho Nhị Cẩu Tử mấy chữ này mới được!
Đúng lúc đầu bếp gọi số, Triệu Nhậm Thành tiến lên bưng toàn bộ đồ ăn ra. Không đợi hai dì cháu phụ giúp, anh đã dọn sẵn mọi thứ lên bàn.
"Ăn cơm thôi." Anh lên tiếng.
"Vâng." Trương Vân Khê dắt Triệu Mặc ngồi vào bàn, tiện tay rút sáu chiếc đũa trong ống chia cho mọi người.
Triệu Nhậm Thành nhận lấy đũa, gắp ngay một miếng thịt kho tàu cho Triệu Mặc.
"Cháu ăn đi."
"Cháu cảm ơn chú Triệu." Triệu Mặc cắm cúi ăn.
Ngay khoảnh khắc nếm thử miếng thịt kho tàu, hốc mắt cô bé ửng đỏ ngấn nước.
Đây là lần đầu tiên cô bé được ăn một miếng thịt kho trọn vẹn. Thịt vừa thơm lại có chút vị ngọt, cơm trắng cũng dẻo ngậy, không hề lẫn sạn hay mọt gạo.
Một giọt nước mắt rơi tách xuống đầu gối. Triệu Mặc vội vàng lau đi, tiếp tục lẳng lặng và cơm, cắn từng miếng thịt kho một cách dè dặt.
Trương Vân Khê xót xa trong lòng. Nhưng cô hiểu tâm tư nhạy cảm của đứa trẻ nên không lên tiếng vạch trần.
Cô gắp thêm cho cháu gái hai miếng thịt kho và một ít thịt heo xé xào vị cá.
"Tiểu Mặc, món này trộn với cơm ăn ngon lắm, cháu thử xem."
"Dạ." Triệu Mặc ngoan ngoãn làm theo lời dì.
Nhưng nếm thử xong, cô bé lại thấy kỳ lạ.
Sao món thịt này gọi là xào vị cá mà chẳng thấy cá đâu?
Hay đây là mùi vị cá mà mình chưa được ăn bao giờ?
Lòng mang đầy thắc mắc, cô bé cất tiếng hỏi:
"Dì nhỏ ơi, sao thịt xào vị cá lại không có cá ạ?"
"Món này xào bằng ớt muối của vùng Xuyên Du. Ớt muối chuẩn vị phải ngâm cùng cá sống, khi xào lên sẽ tỏa ra mùi thơm của cá. Đây là một hương vị đặc trưng trong ẩm thực Tứ Xuyên nên người ta mới đặt tên như vậy." Trương Vân Khê giải thích.
"Cháu hiểu rồi." Triệu Mặc vui vẻ ra mặt, dùng ánh mắt đầy ngưỡng mộ nhìn cô: "Dì nhỏ thông minh quá, chuyện gì dì cũng biết."
Trương Vân Khê mặt dày tỏ vẻ nghiêm túc gật đầu nhận lời khen.
Triệu Mặc bị chọc cười, để lộ mấy chiếc răng nhỏ xinh, ăn cơm cũng thấy ngon miệng hơn hẳn.
Triệu Nhậm Thành vẫn đang tập trung ăn uống.
Nói ra thì đây cũng là lần đầu tiên anh nghe được nguồn gốc của món ăn này. Lúc ở trong quân đội anh từng ăn qua nhưng ngại không dám hỏi, hóa ra nguyên do là vậy.
Một mình anh đánh bay ba bát cơm, tiện thể quét sạch thức ăn còn thừa trên bàn.
Trương Vân Khê và Triệu Mặc mỗi người chỉ ăn một bát. Cơm thời nay đơm rất chặt, làm cô ăn no căng cả bụng.
Nhìn Triệu Nhậm Thành ăn liền ba bát, cô thầm nể phục.
Dùng bữa xong, ba người dọn dẹp chuẩn bị ra về.
Trên đường đi, Triệu Nhậm Thành xách đồ theo sau, nhìn Trương Vân Khê dắt tay Triệu Mặc đung đưa qua lại.
Triệu Mặc bước trên con đường đất vàng, phấn khích đến mức như muốn nhảy cẫng lên. Dù mặc bộ quần áo tối màu, đứa trẻ vẫn toát lên sức sống bừng bừng chứ không còn vẻ ủ rũ, thiếu sinh khí như một đứa trẻ bảy tuổi hồi trước nữa.
Sắp đến đầu làng, Triệu Nhậm Thành đưa đồ lại cho Trương Vân Khê.
"Đồng chí Trương về trước đi, lát nữa tôi về sau."
"Vâng, cảm ơn anh Triệu. Lần sau nhất định tôi sẽ mời anh một bữa." Trương Vân Khê chân thành đáp.
Triệu Nhậm Thành ừ một tiếng: "Cô về đi."
Trương Vân Khê bỗng thấy người đàn ông này không còn đáng sợ nữa, khóe mắt cong cong nở nụ cười tươi tắn.
Trên đường dắt Triệu Mặc về ký túc xá nữ thanh niên trí thức, cô không tránh khỏi ánh nhìn soi mói của người khác. Tuy nhiên, bọn họ không dám trắng trợn như hôm qua. Dù sao hôm qua cô dám cầm dao chỉ thẳng mặt Triệu Hồng Cường cơ mà!
Cô bé được ngủ trong phòng, được ăn no, lại còn sắp được đi học.
Đãi ngộ này sánh ngang với mấy đứa con trai trong đại đội rồi.
Trương Vân Khê mặc kệ những lời xì xào xung quanh. Đo kích thước áo quần cho Triệu Mặc xong, cô ân cần dặn dò:
"Sau này tan tầm ăn cơm xong, cháu qua tìm dì. Dì sẽ dạy cháu học chữ nửa tiếng, nhớ chưa?"
"Dạ nhớ." Triệu Mặc mím môi, chần chừ hỏi: "Dì nhỏ, cháu có thể làm gì giúp dì không?"
"Cháu chẳng cần làm gì cả. Cháu còn nhỏ, trẻ con thì cứ sống vui vẻ là được rồi." Trương Vân Khê xoa đầu cháu gái, đưa tay nựng hai má cô bé kéo lên: "Nhớ này, cứ vui vẻ như vậy là được."
Triệu Mặc chăm chú nhìn cô.
Cô bé muốn khắc sâu dáng vẻ của dì vào tâm trí.
Nếu trên đời này thật sự có thần tiên, thì đó chắc chắn là dì nhỏ. Dì đột nhiên giáng xuống thế giới của cô bé, cho cô bé ăn kẹo, bảo vệ cô bé khỏi những trận đòn roi. Dì cho cô bé ngủ trên giường, đưa đi chơi phố, dẫn đi ăn thịt, lại còn mua quần áo mới cho cô bé nữa.
"Dì nhỏ, sau này cháu sẽ phụng dưỡng dì!"
"Phì, sao cháu lại nghĩ xa thế." Trương Vân Khê bật cười thành tiếng: "Dì chăm sóc cháu, đối xử tốt với cháu, cháu đừng coi đó là áp lực. Vì cháu ngoan nên dì mới thương cháu. Đừng mặc định việc phụng dưỡng dì là sứ mệnh của mình. Tương lai của cháu còn rất dài. Tâm nguyện lớn nhất của dì là cháu được làm những điều mình thích."
Trương Vân Khê hy vọng, một ngày nào đó, tuổi thơ tươi đẹp này sẽ chữa lành những tổn thương trong lòng Triệu Mặc.
Triệu Mặc mờ mịt lặp lại:
"Những điều mình thích ạ?"
"Đúng vậy!"
Trương Vân Khê không biết sự chăm sóc của mình trong đời này sẽ tạo ra hiệu ứng cánh bướm gì, liệu Triệu Mặc có còn trở thành nhân vật tầm cỡ như trong tiểu thuyết hay không. Nhưng những điều đó đều không quan trọng.
Chỉ cần cô bé được sống vui vẻ, hạnh phúc và khỏe mạnh.
Như vậy đã là điều tuyệt vời nhất rồi.
Giống như Triệu Mặc của kiếp trước, yêu cầu duy nhất mà cô bé dành cho dì nhỏ của mình cũng chỉ có một: Hãy tận hưởng thế giới này một cách trọn vẹn nhất!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
