Hôm qua vừa cầm dao chĩa thẳng mặt Triệu Hồng Cường đầy hung hãn.
Hôm nay đã rơi nước mắt trước mặt tên bám váy phụ nữ, khoác lên dáng vẻ mong manh đáng thương.
Đồng chí nhỏ này diễn xuất khá thật.
Trương Vân Khê hoàn toàn không phát hiện phía sau có người xem kịch hay. Cô tiếp tục nhập vai, ngước mắt lên với những giọt lệ chực trào, dáng vẻ yếu đuối khiến ai nhìn cũng phải xót xa.
"Đồng chí Ngô, tôi rõ ràng đã đưa tiền cho anh, sao anh lại nói vậy? Khi đó anh còn bảo tôi đưa tiền cho anh, đợi anh có việc làm…"
"Được rồi, chẳng phải chỉ là một trăm đồng thôi sao? Nếu em thật sự muốn lấy lại, tôi đưa cho em là được, cần gì phải khóc lóc giữa chốn đông người thế này."
Ngô Đông Lâm cảm thấy bối rối khó xử, thế là vờ vịt tỏ ra hào phóng.
"Không phải thế, rõ ràng là tôi đã đưa cho anh…"
Trương Vân Khê rơm rớm nước mắt.
Đám đông vây quanh bắt đầu nhìn Ngô Đông Lâm bằng ánh mắt khang khác. Lừa tiền đồng chí nữ thì quá đáng thật!
Ngô Đông Lâm cũng nổi cáu. Gã nghĩ thầm dẫu cô có xinh đẹp đến mấy cũng chỉ là một kẻ ngu ngốc, sao sánh được với cô em họ đáng yêu của mình!
"Một trăm đồng của em đây, vừa lòng chưa?!"
Chìa mười tờ đại đoàn kết ra đưa cho Trương Vân Khê mà ruột gan Ngô Đông Lâm đau như cắt. Một trăm đồng lừa được của cô lúc trước đã bị gã ném hết vào những chầu chè chén bét nhè cùng đám anh em rồi. Đợt này xuống nông thôn, cha mẹ đưa gã một trăm ba mươi đồng, còn dặn dò sau này mỗi tháng gửi tối đa mười đồng thôi!
Giờ vừa mới tới nơi đã bay vèo mất một trăm đồng!
Ánh mắt Ngô Đông Lâm nhìn Trương Vân Khê dần trở nên hằn học. Gã tính toán lát nữa quay lưng đi sẽ bắt cô nôn trả lại số tiền này.
Đám đông xung quanh lại bị sự hào phóng của gã dọa cho khiếp vía, gã thanh niên này lắm tiền thật đấy. Đáy mắt Trương Vân Khê lóe lên một tia sắc lạnh, nhưng chớp mắt đã đổi thành dáng vẻ ngậm đắng nuốt cay. Đuôi mắt ửng đỏ như thoa son, đôi mắt trong veo ngấn nước cùng hàng chân mày chau lại buồn bã.
"Anh sẽ đòi lại sao? Hiện tại anh không có cha mẹ chu cấp, cũng chẳng biết làm lụng kiếm tiền. Dù sao chúng ta cũng là đồng hương, lỡ anh phải chịu đói, nể tình đồng hương nương tựa lẫn nhau, tôi ắt phải giúp đỡ anh. Đâu như tôi, giờ lên thị trấn mua sắm nhu yếu phẩm mà trong túi chẳng đào đâu ra một đồng."
Cô gái nhỏ cắn chặt môi làm ai nấy dòm vào đều xót xa.
Bọn họ lập tức dùng ánh mắt lên án Ngô Đông Lâm.
Ngô Đông Lâm mới mười tám tuổi, tính tình trẻ trung lại sĩ diện hão. Thế là gã liền móc thêm mười đồng nữa.
"Đừng bảo tôi không giúp em, với lại tiền của tôi còn nhiều lắm."
"Vậy thì tốt quá."
Trương Vân Khê rút luôn tờ tiền khỏi tay gã, nhoẻn miệng cười ngọt ngào: "Cảm ơn anh nhé, đồng chí Ngô. Thật không uổng công tôi vì anh mà tốn bao nhiêu tiền bạc lấy lòng em họ mình. Giờ anh trả lại rồi, hai ta xem như không ai nợ ai nha."
Trong hốc mắt cô gái vẫn còn đọng lại vài giọt lệ, nhưng nụ cười lại rạng rỡ tươi tắn. Ngô Đông Lâm lờ mờ nhận ra lời cô mang ẩn ý gì đó, song thấy cô tươi cười cởi mở nên gã cũng chẳng buồn so đo nữa.
"Tôi chuẩn bị về đại đội họ Triệu rồi, còn em thì sao?"
Ý đồ đã quá rõ ràng, gã muốn rủ cô đi cùng.
Trương Vân Khê tỏ vẻ tiếc nuối lắc đầu.
"Xin lỗi nha, tôi lỡ hứa mua cuộn len cho bạn nữ thanh niên trí thức chung ký túc xá rồi, không thể đi chung với anh được."
Ngô Đông Lâm bị từ chối phũ phàng.
Gã hậm hực bỏ đi!
Cái thứ đàn bà chẳng biết nhìn sắc mặt người khác!
Hèn chi chẳng ai ưa nổi!
Cứ tưởng cô ả lột xác trở nên xinh đẹp, ai ngờ bản chất vẫn ngu xuẩn như xưa.
Thấy gã đi khuất, Trương Vân Khê mới cúi đầu chào những người xung quanh.
"Xin lỗi mọi người, để mọi người chê cười rồi."
Tiếng gọi "anh Triệu" lảnh lót vang lên khiến toàn thân Triệu Nhậm Thành thoáng tê rần.
Mấy kẻ nảy sinh ý đồ xấu quanh đó vừa liếc thấy vóc dáng lực lưỡng của Triệu Nhậm Thành lập tức dập tắt mọi suy nghĩ vớ vẩn, lấm lét tản đi hết.
Triệu Nhậm Thành bước tới gần hỏi han.
"Sao thế?"
"Tôi… tôi có thể mời anh dùng bữa được không?"
Trương Vân Khê ngước đôi mắt to tròn dán chặt vào anh. Đứng sát nhau thế này khiến cô đâm ra e dè.
Người đàn ông cao mét tám tám, cắt tóc đầu đinh, nước da màu lúa mì khỏe khoắn. Bờ vai rộng, đôi chân dài, cộng thêm vết sẹo mờ nơi khóe mắt tạo nên nét nam tính tràn trề. Theo miêu tả trong nguyên tác, anh không phải người xấu, nhưng áp lực bức người tỏa ra từ anh thực sự quá khủng khiếp.
Triệu Nhậm Thành rũ mắt nhìn xuống.
"Được."
"Cảm ơn anh."
Trương Vân Khê rạng rỡ nở nụ cười: "Anh định gửi thư phải không? Tôi cũng cần chọn vài tờ báo. Lát nữa chúng ta ghé cửa hàng bách hóa một chuyến, rồi hẵng đến tiệm cơm quốc doanh được không anh?"
"Được."
Thấy cô gái nhỏ này tội nghiệp, anh quyết định thuận tay giúp đỡ một phen.
Triệu Mặc lẽo đẽo theo chân dì nhỏ đi xa dần mới dám rụt rè kéo góc áo cô.
"Dì nhỏ, chân dì có đau không ạ?"
"Không sao, chuyện vặt ấy mà!"
Hôm nay đòi được một trăm mười đồng, Trương Vân Khê vui sướng còn không kịp.
Triệu Mặc bán tín bán nghi, nhưng cũng đành nghe theo.
Mua báo xong xuôi, ba người rẽ vào cửa hàng bách hóa. Trương Vân Khê thỏa sức mua sắm. Cầm trong tay một trăm mười đồng, túi tiền dư dả hơn hẳn. Cô không chỉ sắm quần áo mới cho Triệu Mặc mà còn mua thêm len, định đan hai chiếc áo ấm, một chiếc cho bản thân, chiếc còn lại dành cho cô bé.
Thanh toán xong, Trương Vân Khê phát hiện Triệu Nhậm Thành đứng thẳng tắp dưới tán cây đa cổ thụ trước cửa hàng. Dáng người cao ngất vạm vỡ cứ bị người qua đường liên tục dòm ngó làm anh nhíu mày, rõ ràng rất mất kiên nhẫn.
Trương Vân Khê bất giác liên tưởng tới hình ảnh mấy anh bạn trai chờ người yêu thử đồ, bực dọc đứng đợi ngoài phòng thay đồ.
Cô không nhịn được bật cười thành tiếng.
Triệu Nhậm Thành đưa mắt nhìn sang.
Trương Vân Khê vội vàng thu lại nụ cười, làm ra vẻ nghiêm túc nói.
"Chúng ta đến tiệm cơm quốc doanh thôi."
Thu hết biểu cảm phong phú của cô vào mắt, khóe môi Triệu Nhậm Thành khẽ nhếch lên.
"Đi thôi."
Triệu Mặc chớp mắt dán chặt tầm nhìn vào nụ cười trên môi chú Triệu.
Triệu Nhậm Thành gõ nhẹ lên trán cô bé.
"Nhìn gì đó?"
Triệu Mặc ôm trán lắc đầu.
"Chú Triệu, hôm nay tâm trạng chú tốt thật đấy."
Bình thường chú ấy mắng mỏ mấy anh chị cô chú trong làng xối xả lắm cơ.
"Hôm nay có người mời cơm mà."
Triệu Nhậm Thành từ tốn đáp.
Triệu Mặc ồ lên một tiếng kéo dài, ra chiều đã hiểu thấu.
Cô bé được dì nhỏ mời đi ăn thịt nên cũng vui rạo rực.
Triệu Nhậm Thành chủ động đón lấy đống đồ trên tay Trương Vân Khê khiến cô thoáng ngạc nhiên.
"Cô đi chậm quá."
Trương Vân Khê: "…"
Cô hoàn toàn cạn lời, không biết phản bác thế nào.
"Cảm ơn anh nhé."
"Không có gì."
Triệu Nhậm Thành xách đồ giúp cô bước vào tiệm cơm quốc doanh. Anh liếc nhìn thực đơn ghi trên chiếc bảng đen nhỏ treo trên tường, dõng dạc gọi năm bát cơm trắng, một đĩa thịt kho tàu cùng một đĩa thịt heo xào hương cá.
Tổng bữa ăn tốn mất một đồng hai hào cùng ba tờ phiếu lương thực.
Thấy nét mặt Trương Vân Khê không tỏ vẻ xót của, Triệu Nhậm Thành hiểu cô thật lòng muốn đãi khách. Dù vậy anh vẫn dứt khoát rút tiền túi ra trả.
"Này, đợi đã, đã nói là tôi mời cơ mà."
Hôm nay nếu không nhờ Triệu Nhậm Thành ra mặt chống lưng, Trương Vân Khê hiểu rõ bản thân ắt gặp rắc rối to. Hơn một đồng bạc này cô chi ra hoàn toàn cam tâm tình nguyện.
Triệu Nhậm Thành liếc nhìn cô.
"Để bận sau đi, tôi đoán cô cũng chẳng đào đâu ra ba tờ phiếu lương thực."
Trương Vân Khê tẽn tò, ngượng ngùng đến mức chẳng biết thốt lời nào cho bớt ngốc nghếch.
Tối qua cô chỉ nhét đúng hai tờ phiếu lương thực vào túi xách. Lúc lỡ miệng rủ Triệu Nhậm Thành đi ăn, não bộ cô vẫn chưa kịp nảy số nên quên béng mất quy định tem phiếu này.
"Hay để tôi đưa anh hai đồng nhé."
"Ha ha ha ha, hai cô cậu hẹn hò hả? Đồng chí nhỏ đừng xấu hổ, lúc này đâu cần phải khách sáo với cậu ấy làm gì."
Cô phục vụ tủm tỉm cười trêu chọc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

