Giải quyết xong xuôi chuyện ăn ở của Triệu Mặc, Trương Vân Khê chẳng hề khách sáo cầm luôn hai củ khoai lang của nhà bọn họ. Đã hẹn trước là sang ăn cơm, sao cô có thể để bụng đói được.
Dưới ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của Viên Quế Hương, cô thong dong rời đi.
"Cô cừ thật đấy!"
Trên đường về, Đặng Đại Mỹ giơ ngón tay cái lên tán thưởng.
Ban đầu cô cứ tưởng nữ thanh niên trí thức mới tới xinh đẹp thế này ắt hẳn thuộc tuýp người dịu dàng êm ả, nào ngờ người ta còn dữ dằn hơn cả mấy bà chằn trong thôn, lại còn hữu dũng hữu mưu.
Trương Vân Khê tỏ vẻ ngượng ngùng.
"Tự ý lấy dao phay trong bếp là lỗi của tôi, lần sau tôi nhất định sẽ báo cáo với mọi người."
Đặng Đại Mỹ kinh ngạc rớt cả cằm.
"Còn có lần sau nữa hả!"
Trương Vân Khê nhún vai, bật cười đáp lại.
"Chưa biết chừng đâu."
Đặng Đại Mỹ hoàn toàn bái phục.
Nhớ ra ngày mai cô định lên thị trấn, Đặng Đại Mỹ liền lên tiếng nhờ vả.
"Cô xem giúp tôi có len màu đen không nhé, mùa đông này tôi chẳng có đôi tất dày nào cả."
"Được thôi."
Mấy chuyện vặt vãnh cỡ này, Trương Vân Khê vẫn rất sẵn lòng giúp đỡ.
"Sao cháu đến sớm thế?"
Triệu Mặc ngại ngùng không dám bảo bản thân chẳng biết sáu giờ là lúc nào, trời vừa tờ mờ sáng đã lồm cồm bò dậy chạy sang đây.
Tối qua cô bé đã có giường riêng, ngủ rất đỗi ngon giấc.
Cha ruột và mẹ kế tuy vẫn mắng chửi nhưng chẳng hề đánh đập cô bé!
Cô bé vui lắm, cảm giác nhắm mắt ngủ cũng mang theo ý cười, bởi sáng nay lúc tỉnh giấc, khóe miệng vẫn cong lên đầy hạnh phúc!
"Cháu cũng vừa tới thôi ạ."
"Được rồi."
Triệu Mặc vốn là đứa trẻ có ý thức về thời gian. Trương Vân Khê cũng chẳng gặng hỏi thêm, nắm lấy tay cô bé rảo bước hướng về phía thị trấn.
Đường lên thị trấn khá xa, ngoằn ngoèo uốn lượn nhưng lại chẳng có ngã rẽ nào. Hôm qua mới đi qua một lần cô đã nhớ như in.
Trương Vân Khê lấy hai củ khoai lang từ trong chiếc túi xách màu lính ra, chia cho cô bé một củ, tự mình giữ lại một củ.
"Dì vừa hâm nóng đấy, cháu ăn lót dạ đi, đợi lên tới thị trấn chúng ta sẽ vào tiệm cơm quốc doanh ăn một bữa ra trò."
"Tiệm cơm quốc doanh ạ?"
Triệu Mặc từng nghe Nhị Cẩu Tử nhắc tới. Thằng bé bảo đó là nơi chỉ dành cho những người có công việc chính thức trên thị trấn, vào đó một chuyến tốn ngót nghét một đồng. Bận nọ nó nằng nặc đòi vào đó ăn thịt, kết quả bị cha nó thưởng cho một trận đòn roi măng xào thịt tơi bời.
"Đúng vậy, dì có phiếu thịt, phiếu lương thực. Hôm nay chúng ta gọi một đĩa thịt kho tàu ăn kèm cơm trắng, chắc chắn ngon lắm đây."
Trương Vân Khê nuốt nước bọt.
Đã lâu không đụng tới miếng thịt nào, cô cũng thấy thèm thuồng.
Cô gái nguyên chủ này cũng chẳng mấy khi được bữa cơm no ấm, hoàn cảnh thật sự thê thảm. Bị bác ruột tính kế đã đành, đến cả gã đàn ông mình thích cũng lừa gạt tiền bạc của cô!
Cha mẹ nguyên chủ vốn chừa lại cho con gái hơn một trăm đồng.
Cùng với một suất việc làm.
Nào ngờ sang ngày thứ hai, suất làm việc ấy đã bị bác ruột nhường cho con gái ruột để né tránh số phận phải về nông thôn làm thanh niên trí thức.
Số tiền kia lại bị gã tra nam lừa mất một trăm đồng!
Hiện tại, cộng cả phí an cư của thanh niên trí thức, trên người cô chỉ còn vỏn vẹn tám mươi hai đồng.
Trương Vân Khê tuyệt đối không buông tha cho gã tồi đó. Lúc đứng chờ Văn phòng Thanh niên trí thức mở cửa, cô đã tiện tay viết bức thư nặc danh tố cáo gã không có việc làm mà vẫn bám trụ lại thành phố!
Nhà gã ta có tận năm người con.
Gã là con út.
Cha gã lại làm Chủ nhiệm nhà máy cao su, vốn đã lo lót sẵn công việc cho gã, ngặt nỗi thời gian không khớp.
Thời gian nhận việc phải đợi đến khi phong trào thanh niên trí thức về làng kết thúc. Bần cùng bất đắc dĩ, gia đình đành đẩy gã về nương nhờ nhà họ hàng ở nông thôn dăm ba bữa, đợi đợt thanh niên trí thức rời đi hết sẽ quay lại nhà máy làm việc.
Chắc chắn sẽ êm xuôi trót lọt chẳng xảy ra chuyện gì.
Nhưng làm sao Trương Vân Khê có thể buông tha cho gã dễ dàng thế được, không muốn về nông thôn thì cô cũng ép cho phải về!
Gã đàn ông đốn mạt này, lừa gạt tiền bạc của nguyên chủ chưa đủ, thế mà còn lén lút qua lại với cô em họ của cô!
Nguyên chủ cũng bởi hứng chịu những đòn đả kích nặng nề từ thực tế, lại thân cô thế cô nên mới gục ngã hoàn toàn.
Đáy mắt Trương Vân Khê lóe lên tia tàn nhẫn.
Triệu Mặc làm sao biết được chỉ trong vài giây ngắn ngủi dì nhỏ đã suy tính đủ điều, cô bé chỉ hào hứng hỏi lại.
"Ăn thịt thật ạ?"
"Đúng thế."
Trương Vân Khê gật đầu.
Triệu Mặc nhảy cẫng lên sung sướng, cô bé đã quên béng mất mùi vị của thịt thà ra sao rồi. Cô bé ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, nở nụ cười rạng rỡ.
"Dì nhỏ, dì đối xử với cháu tốt quá."
Trương Vân Khê thương xót xoa nhẹ mái tóc tơ mềm mại của cô bé.
"Nên làm mà."
Trước kia cháu đối xử với dì còn tốt hơn gấp bội.
Kiến trúc trên thị trấn thật ra cũng chẳng có gì đặc sắc. Lọt vào tầm mắt Trương Vân Khê, cùng lắm chỉ là nhà gạch đỏ nhiều hơn một chút, lác đác vài tòa nhà mấy tầng.
Triệu Mặc mở to đôi mắt tròn xoe, chao ôi nhà cao quá!
Một, hai, ba, bốn...
Oa, tận năm tầng lầu cơ đấy!
Thị trấn quả nhiên là thị trấn, thật sự quá mức phồn hoa, hèn chi ai nấy đều thích lên đây.
"Triệu Mặc, dì muốn mua báo, chúng ta ghé bưu điện trước được không, dì muốn mua mấy tờ báo."
"Dạ được!"
Triệu Mặc hoàn toàn đồng ý.
Cô bé cũng muốn xem thử hình dáng bưu điện ra sao.
Trương Vân Khê mua báo chủ yếu để nắm bắt phong cách viết văn thời nay. Cô tính dựa vào việc viết lách kiếm tiền, bằng không nếu chỉ trông chờ vào mấy công điểm ít ỏi của đại đội, dẫu có làm đến kiệt sức cũng chẳng lo nổi cho mình và Triệu Mặc một cuộc sống tử tế.
Đến bưu điện, giữa lúc Trương Vân Khê đang mải mê chọn báo, một người bỗng vỗ nhẹ lên vai cô. Trương Vân Khê cau mày quay đầu lại, đập vào mắt là một khuôn mặt vừa quen vừa lạ. Khóe môi cô cong lên chưa đầy một giây đã lập tức mở to mắt, kinh ngạc thốt lên.
"Sao anh lại ở đây?"
"Anh nghe nói em xuống nông thôn nên cũng vội vã bám theo, sao em nỡ lòng nào vứt bỏ anh!"
Ngô Đông Lâm thâm tình nhìn cô. Ban đầu gã vốn thấy Trương Vân Khê đẹp thật nhưng lại thiếu đi cái hồn, chỉ là một cái vỏ bọc xinh đẹp trống rỗng. Ngờ đâu lúc nãy vừa bước ra khỏi nhà ga, tình cờ bắt gặp dáng vẻ uyển chuyển bước tới của cô, nhịp tim gã bỗng tăng tốc mất kiểm soát.
Trương Vân Khê thầm mắng trong lòng một tiếng, đồ ngu.
Bề ngoài lại tỏ vẻ bàng hoàng, cô sợ sệt lùi về sau mấy bước. Trương Vân Khê nhẫn tâm tự nhéo đùi mình một cái rõ đau, nước mắt sinh lý trào ra ứa đọng quanh khóe mi. Cô cắn chặt môi, dùng bộ dạng chực khóc nhìn gã.
"Đồng chí Ngô, anh đừng nói nữa. Giữa chúng ta chẳng có mối quan hệ nào cả, tôi của hiện tại cũng chẳng còn thứ gì trong tay nữa rồi..."
"Em nói bậy bạ gì thế, anh có thể tham đồ gì của em chứ!"
Ngô Đông Lâm kề sát lại gần. Trương Vân Khê lúc này sao có thể đẹp đến nhường ấy, đuôi mắt ửng đỏ khiến gã chỉ hận không thể chiếm đoạt cô ngay tức khắc.
"Tôi cạn sạch tiền rồi..."
Trương Vân Khê thẳng thừng nói toạc ra.
"Dạo trước đưa anh một trăm đồng, giờ tôi chỉ còn sót lại chút tiền trợ cấp an cư cho thanh niên trí thức. Hiện tại tôi không chỉ sống cho riêng mình, tôi còn phải nuôi cháu gái nữa."
Ồ…
Đám nhân viên bưu điện đang hóng chuyện đồng loạt sửng sốt.
Bọn họ chú ý tới đây hoàn toàn vì nhan sắc nổi bật của Trương Vân Khê, cộng thêm việc Ngô Đông Lâm tay xách nách mang đủ thứ đồ đạc lỉnh kỉnh, lại nghe phong phanh gã bảo vì cô mà xuống nông thôn!
Ai dè cái gã trắng trẻo này lại bám đuôi đào mỏ cô gái xinh đẹp người ta. Thể loại gì không biết, bề ngoài trông có vẻ nho nhã thư sinh, ai ngờ bên trong lại là thứ hàng nát bấy như thế.
Quả nhiên, biết người biết mặt nhưng khó biết lòng!
Mặt mũi Ngô Đông Lâm tức thì đỏ lựng. Gã không ngờ Trương Vân Khê dám oang oang vạch trần chuyện này giữa chốn đông người.
"Anh... anh lấy tiền của em bao giờ?"
"Anh bảo cần một trăm đồng để lo lót công việc, vô tình tôi có sẵn nên anh cầm đi luôn."
Trương Vân Khê rũ mắt, giọng ỉu xìu nói tiếp: "Giờ tôi thật sự chẳng còn đồng cắc nào, anh đi đi."
Dưới vô số ánh mắt dòm ngó, Ngô Đông Lâm hứng trọn bao cái nhìn khinh bỉ. Gã lúng túng chống chế.
"Em đừng có ăn nói lung tung."
"Tôi không có."
Nước mắt Trương Vân Khê lã chã tuôn rơi. Vẻ đẹp mong manh yếu đuối trông rất đáng thương, cứ như thể đang chịu nỗi oan ức tày đình.
Triệu Nhậm Thành tình cờ ghé bưu điện gửi thư, vô tình chứng kiến toàn bộ cảnh tượng Trương Vân Khê tự cấu véo đùi mình, khuôn mặt cô còn xoắn xuýt lại một thoáng vì đau đớn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

