Trương Vân Khê đứng dậy: "Chào chị Hà, tôi là Trương Vân Khê."
Hà Tiểu Tiểu: "Ừ, tiểu Trương."
Trương Vân Khê cạn lời.
Thôi thì tiểu Trương cũng được.
Hà Tiểu Tiểu quay người bước ra ngoài.
Đặng Đại Mỹ lập tức bĩu môi: "Không phải tôi nói xấu cô ta đâu nhé, bình thường cô ta chẳng bao giờ tụ tập với ai, cứ lủi thủi một mình. Tôi bắt chuyện cô ta cũng lờ đi. Lúc rảnh rỗi chỉ thích cặm cụi gọt đẽo mấy khúc gỗ, tính tình cũng khô khan y như gỗ vậy."
Trương Vân Khê thầm nghĩ: Chà, thế lại càng ngầu!
Nhưng bắt gặp ánh mắt hậm hực của Đặng Đại Mỹ, cô đành hùa theo: "Ra là vậy."
"Đúng thế, nhưng không sao, giờ có cô rồi, chúng ta có thể trò chuyện. Về sau cô đừng chê tôi ồn ào đấy nhé." Đặng Đại Mỹ thuộc tuýp người nhiệt tình và mắc bệnh nói nhiều. Hà Tiểu Tiểu kiệm lời khiến hai người không thể nói chuyện, cô ấy nhịn đến mức sắp buồn chán chết đi được.
Trương Vân Khê bật cười: "Không đâu."
"Ôi mẹ ơi, cô cười lên trông đẹp thật đấy. Nếu tôi là đàn ông, tôi nhất định sẽ cưới cô về làm vợ." Đặng Đại Mỹ bày tỏ vẻ ước ao.
Trương Vân Khê bị cô ấy chọc cho vui vẻ.
Đợi cơm chín, Trương Vân Khê định xào rau. Thời buổi này cái ăn cái mặc đều khó khăn, cô không thể cứ thế ăn không ngồi rồi, phải làm chút việc để bày tỏ thành ý.
"Á á á á á!!!"
Đặng Đại Mỹ hét toáng lên.
Hà Tiểu Tiểu cũng bị dọa cho giật mình chạy vào.
Trương Vân Khê càng thêm ngơ ngác: "Sao… sao thế…"
"Sao cô lại cho nhiều mỡ thế hả!" Đặng Đại Mỹ sắp phát điên rồi, chỗ mỡ lợn này ít nhất cũng đủ ăn trong ba ngày.
"Tôi xin lỗi." Trương Vân Khê luống cuống tay chân.
Đặng Đại Mỹ vội cầm muôi xắt nhỏ phần mỡ trong chảo, hớt lại vào liễn đựng: "Xong rồi, cô xào tiếp đi."
"Được."
Trương Vân Khê chột dạ.
Cô xin thề.
Nghĩ đến việc người thời thập niên bảy mươi thiếu thốn tài nguyên, mỡ lợn càng là món hàng xa xỉ, cô chỉ dám xúc một lượng bằng cái móng tay.
Ai mà ngờ được… lượng đó lại bằng cả ba ngày ăn.
Thôi được rồi, là cô đường đột.
Một đĩa rau xanh được dọn lên, ba người cũng bắt đầu dùng bữa trên chiếc bàn nhỏ ngoài sân.
Hà Tiểu Tiểu đưa cho Trương Vân Khê một quả trứng gà: "Mời cô ăn trứng."
Trương Vân Khê: "Hả?"
Chuyện này khiến một người tay không đến ăn chực như cô biết giấu mặt vào đâu.
Đặng Đại Mỹ giật lấy quả trứng nhét thẳng vào tay cô: "Đừng khách sáo, lần nào có người mới đến cô ấy cũng chuẩn bị một quả trứng gà cả."
Trương Vân Khê áp tay vào quả trứng ấm nóng, cất tiếng cảm ơn: "Cảm ơn chị Hà."
Hà Tiểu Tiểu: "Không cần."
Trương Vân Khê gõ gõ quả trứng xuống mặt bàn, bóc vỏ rồi quay sang hỏi Hà Tiểu Tiểu: "Tôi chia một nửa cho Đại Mỹ được không?"
Hà Tiểu Tiểu chẳng thèm chớp mắt: "Tùy cô."
Đặng Đại Mỹ vội từ chối: "Không cần không cần, cô cứ ăn đi."
"Cùng ăn đi."
Trước khi bước vào ký túc xá, Trương Vân Khê từng khá lo âu, sợ các nữ thanh niên trí thức ở đây không thích mình hoặc sẽ giở trò gây khó dễ. Nhưng qua những chuyện vừa rồi, xem ra cả hai đều rất dễ chung sống.
Nửa quả trứng nằm gọn trong bát Đặng Đại Mỹ, cô ấy có chút ngượng ngùng lên tiếng: "Cảm ơn hai người nhé."
Môi Hà Tiểu Tiểu thoáng nhếch lên rồi nhanh chóng trở về dáng vẻ dửng dưng.
Ăn xong, Trương Vân Khê lo việc rửa bát. Hà Tiểu Tiểu và Đặng Đại Mỹ phải chợp mắt một lúc để chiều còn ra đồng.
Lúc tiếng loa phát thanh của đại đội vang lên.
Đặng Đại Mỹ và Hà Tiểu Tiểu cùng bước ra ngoài. Đại Mỹ liền gọi: "Đi thôi Tiểu Khê, tôi dẫn cô đi tìm chú kế toán. Thanh niên trí thức còn một khoản phí an cư nữa đang do chú ấy giữ, cô nhớ đến lĩnh nhé."
Nhóm nữ đi đằng trước.
Đám nam bám gót theo sau. Trương Vân Khê liếc mắt nhìn một vòng: "Nam thanh niên trí thức đông thật đấy, chắc phải tầm tám chín người nhỉ."
"Nữ thanh niên trí thức lấy người dân địa phương thì nhiều. Đám nam kia cũng muốn cưới lắm, nhưng các cô gái nông thôn đâu có ngốc."
Đa phần con trai xuống nông thôn đều không được gia đình coi trọng. Ở nhà đã không có tiếng nói, làm lụng lại tàng tàng, cô gái nào rảnh rỗi mà đâm đầu vào chịu khổ?
"Cũng có lý, chị gái tôi cũng lấy người địa phương."
"Haiz." Đặng Đại Mỹ sáng nay đã nghe ngóng được chuyện của chị gái Trương Vân Khê. Lúc này chỉ có thể cảm thán một câu: Đều là số mệnh.
Ở đầu làng có khá đông người tụ tập, số người dán mắt vào Trương Vân Khê lại càng nhiều hơn. Cô gái này quả thực quá xinh đẹp.
Làn da trắng ngần ửng hồng, lại nhẵn nhụi mịn màng.
Khi cô hào phóng đưa mắt nhìn mọi người rồi nở nụ cười tươi tắn, không ít chàng trai lỡ nhịp tim, hoàn toàn mất đi nhận thức.
"Dì nhỏ của Triệu Mặc đẹp xuất sắc luôn. Ôi mẹ ơi, cứ như ai tát mấy phát vào mặt tôi vậy, vẻ đẹp vả bôm bốp thẳng vào mặt!" Triệu Phú Quý buột miệng xuýt xoa.
Triệu Nhậm Thành ngước mắt nhìn sang.
Đẹp thì đẹp thật.
Nhưng nhìn qua là biết không thạo việc đồng áng.
"Xuống ruộng đi."
"Anh à, anh ế đến giờ cũng có lý do cả đấy." Triệu Phú Quý càu nhàu, lại đánh mắt dòm Trương Vân Khê: "Đẹp quá đi mất."
Triệu Nhậm Thành liếc cậu ta một cái: "Thích rồi à? Để anh nói với mẹ chú một tiếng nhé?"
"Thôi thôi thôi, em đi làm ngay đây."
Bữa cơm trưa nay mẹ cậu ta đã dặn đi dặn lại, cấm tiệt việc thích nữ thanh niên trí thức mới tới. Nhìn dáng vẻ liễu yếu đào tơ kia là biết rước về nhà chỉ tổ rách việc.
Triệu Nhậm Thành lại đưa mắt nhìn Trương Vân Khê, tình cờ bắt gặp ánh mắt của cô.
Chạm phải ánh mắt đối phương, Trương Vân Khê thoáng ngạc nhiên rồi mỉm cười gật đầu. Nào ngờ thấy lông mày anh nhíu chặt lại, cô đành quay mặt đi chỗ khác.
Trương Vân Khê cảm thấy chuyện này thật khó hiểu.
Cô bèn hỏi Đặng Đại Mỹ: "Đại Mỹ, người kia là ai vậy?"
"Ai cơ?"
"Cái người cao nhất ấy."
"À, đội trưởng đội dân quân của đại đội chúng ta đấy. Anh ta dữ dằn lắm, đám du côn trong làng đứa nào cũng sợ. Nghe nói trước đây anh ta là quân nhân, chẳng rõ vì sao lại chuyển ngành về đây. Lúc về liền ra ở riêng, dọn lên núi sống một mình, tính tình cổ quái lắm. Tóm lại cô đừng đắc tội với anh ta là được."
Người mà Đặng Đại Mỹ sợ nhất trong đại đội chính là Triệu Nhậm Thành, nhất là vết sẹo nơi khóe mắt anh.
Chậc chậc. Nhìn thôi đã thấy rợn người.
Trương Vân Khê thầm nhẩm trong lòng: Đội trưởng đội dân quân.
Đây là một trong số ít những người từng giúp đỡ Triệu Mặc.
Số lần anh xuất hiện trong sách đếm trên đầu ngón tay. Chi tiết ấn tượng nhất là lúc Triệu Mặc đói lả đến bần cùng phải tìm đến anh.
Anh đã nấu cho cô bé một bát mì thịt lợn. Đó là bữa ăn ngon nhất trong suốt mười sáu năm cuộc đời của Triệu Mặc.
Trước khi cô bé rời đi, anh còn nhét cho hai mươi tệ. Đây cũng là số tiền lớn nhất Triệu Mặc từng cầm trên tay.
Ngoài chuyện đó ra, sách không miêu tả quá nhiều về Triệu Nhậm Thành. Tuy nhiên có một điều chắc chắn, nhân phẩm người này không hề tồi.
Chỉ là đến lúc Triệu Mặc rời khỏi đại đội Triệu gia, anh vẫn chịu cảnh chăn đơn gối chiếc. Xem ra tính khí đúng là có vấn đề.
Trương Vân Khê cũng chẳng bận tâm thêm về Triệu Nhậm Thành nữa, cất bước đi thẳng đến ủy ban đại đội ở đầu làng.
Chú kế toán đang mải gảy bàn tính, thấy cô đến liền lên tiếng gọi: "Đám nam thanh niên lĩnh tiền xong hết rồi, còn mỗi cô thôi. Này, hai mươi tệ, cô ký tên in dấu tay vào đây."
"Vâng ạ." Trương Vân Khê ký tên, in dấu tay. Nhận tiền xong, cô lại xin ứng trước ít lương thực rồi xách đồ quay về ký túc xá nữ.
Vậy mà trước cửa phòng lại có một bóng dáng nhỏ bé đang đứng đợi.
"Triệu Mặc!" Trương Vân Khê cất giọng gọi, chất giọng mang theo sự vui vẻ.
Triệu Mặc ngước đôi mắt to tròn nhìn cô, xòe tay chìa ra mấy hạt dẻ đã bóc sẵn vỏ gai: "Dì nhỏ, cho dì ăn này."
Cô bé nhặt không được nhiều.
Chỉ có vỏn vẹn năm hạt.
Mong dì nhỏ sẽ không chê.
"Là hạt dẻ à, vậy dì cháu mình cùng ăn nhé. Lát nữa về nhà, cháu nhớ bảo người nhà là tối nay dì sẽ đến ăn cơm đấy."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)