"Cháu cảm ơn dì nhỏ."
"Không có gì đâu."
Trương Vân Khê thấy hơi ngại ngùng. Trong tay cô lúc này chỉ còn vỏn vẹn hơn ba mươi tệ, hoàn toàn chẳng có món đồ giá trị nào để cho Triệu Mặc.
Sợ bị mẹ kế đánh, Triệu Mặc vội vàng quay về làm việc. Trước khi đi, cô bé tìm một chiếc lá, nhả viên kẹo ra gói lại cẩn thận đem giấu kín, đoạn chạy ra bờ sông súc miệng.
Trong lòng cô bé xót xa khôn tả. Vị ngọt trong miệng đã tan biến hết, đây mới là lần đầu tiên cô bé được ăn kẹo cơ mà.
Về đến nhà, Viên Quế Hương đang bóc lạc ngoài sân liền gọi Triệu Mặc lại gần.
Triệu Mặc rón rén bước tới. Lúc vừa đến gần, cô bé liền bị bà ta túm áo kéo giật lại.
"Dì mày có cho mày cái gì không?"
Triệu Mặc lắc đầu.
Viên Quế Hương vỗ vỗ lên quần áo con bé, lại vạch miệng nó ra kiểm tra.
"Vô dụng, cái đồ ăn hại này, đến dì mày còn chẳng thèm thích mày. Con dì của mày nhìn mặt đã biết chẳng phải loại gái ngoan ngoãn gì, điệu bộ lẳng lơ, thế nào rồi cũng đi câu dẫn đàn ông. Y hệt con mẹ chết sớm của mày, toàn là một lũ đê tiện!"
"Cháu phải đi nhặt củi, còn phải đào rau dại nữa."
Triệu Mặc lên tiếng nhắc nhở.
Viên Quế Hương hừ lạnh, nhướng đôi mắt xếch lườm cô bé.
"Coi như mày biết điều. Mày không có mẹ, một tay tao nuôi lớn, người đối xử tốt nhất với mày ngoài tao ra thì còn ai vào đây!"
Triệu Mặc nín lặng.
"Biết ngay cái đồ lì lợm nhà mày mà, đánh cho một gậy cũng chẳng nặn ra được nửa chữ, mau đi làm việc đi!"
Viên Quế Hương tiếp tục bóc vỏ, ném những hạt lạc mẩy vào nia để chuẩn bị đem đi ép dầu.
Đại đội Triệu gia vốn là đại đội khấm khá nhất trong vùng, máy tuốt lúa, máy ép dầu hay máy kéo đều có đủ. Ngay cả trường tiểu học cũng được xây dựng đàng hoàng.
Thế nhưng Viên Quế Hương chẳng hề có ý định cho Triệu Mặc đi học. Con gái đi học chỉ tổ tốn tiền.
Nhưng đứa con riêng của bà ta với đời chồng trước năm nay đã chín tuổi, đến lúc phải đến trường rồi. Bà ta phải tìm cách thuyết phục cha của Triệu Mặc mới được.
Ra khỏi nhà, Triệu Mặc đi lòng vòng một lúc rồi mò đến hòn đá tảng bên bờ sông, tìm lại chiếc lá gói kẹo, mở ra ăn tiếp.
Ngọt quá.
Đeo gùi lên núi, Triệu Mặc chưa bao giờ cảm thấy vui vẻ đến thế. Dì nhỏ thật tốt.
Suy nghĩ một lát, cô bé chuyển hướng, rẽ bước sang một con đường khác.
Tại ký túc xá thanh niên trí thức, Trương Vân Khê lồng xong chăn màn rồi quay sang dọn dẹp đồ đạc.
Căn phòng có năm chiếc giường nhưng chỉ có vỏn vẹn hai cái tủ gỗ được đặt cạnh giường của hai nữ thanh niên trí thức kia, có vẻ đó là đồ dùng cá nhân của họ.
Tài sản giá trị nhất của nguyên chủ là một chiếc phích nước và một cái đèn pin. Đây đều là những mặt hàng phải có phiếu công nghiệp mới mua được.
Ngoài ra, hành trang đồ đông chỉ có một chiếc áo khoác, một áo len, hai áo dài tay và hai chiếc quần bông. Quần áo mùa hè thì có ba bộ, kèm theo một chiếc sơ mi hoa nhí cùng một chiếc túi chéo màu xanh quân đội.
Chiếc túi chéo là phần thưởng giáo viên tặng cho nguyên chủ, mang theo kỳ vọng cô sẽ đỗ đạt kỳ thi sau khi tốt nghiệp để vào làm trong một nhà máy lớn.
Đáng tiếc, người giáo viên ấy hẳn không ngờ cô học trò mình gửi gắm niềm tin lại bị chính người nhà ép đến bước đường cùng.
Nhìn lại mười tám năm cuộc đời nguyên chủ, cô luôn bị người cha người mẹ nhu nhược ghét bỏ vì không phải con trai. Cũng bởi lẽ đó, cô phải làm lụng vất vả cho nhà bác cả. Dù đã học lên tận cấp ba, cô vẫn phải chịu bao lời dèm pha chỉ trích. Trương Vân Khê xót xa thay cho thiếu nữ này, thầm mong cô cùng chị gái mình có thể đầu thai đến một thế giới tốt đẹp hơn, trở thành những đứa trẻ vui vẻ vô âu vô lo.
Trương Vân Khê buông tiếng thở dài. Hai chị em họ sống quá khổ sở rồi.
"Ái chà, cô là thanh niên trí thức mới tới đúng không?"
Một giọng nói trong trẻo vang lên.
Trương Vân Khê quay đầu lại. Một cô gái tết hai bím tóc đuôi sam dày cộm, mặc bộ quần áo vải thô, ống quần xắn cao đang tươi cười nhìn cô.
"Vâng, chào đồng chí."
"Chào cô, tôi là Đặng Đại Mỹ. Từ nay chúng ta ở chung phòng rồi, cứ gọi tôi là Đại Mỹ nhé."
Đặng Đại Mỹ cười rạng rỡ, để lộ hai má lúm đồng tiền xinh xắn. Mái tóc chải ngược ra sau làm lộ vầng trán hơi cao, nhưng trông cô ấy toát lên sức sống bừng bừng.
"Được, tôi là Trương Vân Khê, cứ gọi tôi là Tiểu Khê là được."
"Quyết định vậy đi. Cô mới tới, để tôi dẫn đi xem nhà bếp của chúng ta."
Đặng Đại Mỹ vẫy tay gọi cô ra ngoài.
Trương Vân Khê bước nối gót theo sau.
Đặng Đại Mỹ sán lại gần, cẩn thận đánh giá khuôn mặt cô rồi xuýt xoa.
"Cô đẹp thật đấy."
"Có gì đâu, nhan sắc đâu mài ra ăn được."
Trương Vân Khê thầm nghĩ khuôn mặt này nếu ở thời hiện đại, chỉ cần trau chuốt một chút là dễ dàng trở thành hot girl mạng. Nhưng con người thời đại này chỉ mưu cầu được ăn no mặc ấm. Vẻ bề ngoài cũng chẳng giúp ích được bao nhiêu.
"Sao lại nói vậy, chúng tôi nhìn cô xinh đẹp cũng thấy vui lây mà."
Đặng Đại Mỹ cười đáp.
Trương Vân Khê bị chọc cho bật cười.
Đặng Đại Mỹ tiếp tục hỏi dò:
"Cô học đến lớp mấy rồi?"
"Cấp ba."
"Ôi mẹ ơi, sao cô không vào đoàn văn công? Khuôn mặt với vóc dáng này hợp với đoàn văn công nhất luôn."
"Tôi không biết ca múa."
"Thế thì tiếc thật."
Đặng Đại Mỹ lắc đầu tiếc rẻ. Lúc này hai người đã bước vào bếp.
"Cô xuống nông thôn chắc có mang theo bát đũa nhỉ?"
"Tôi có mang."
Đồ để ăn cơm cơ mà. Sao có thể không mang cơ chứ.
"Đây là chạn bát. Sau này cô cứ cất bát đũa ở đây, để chung với đồ của tôi và Hà Tiểu Tiểu. Ngăn trên là âu đựng canh và đĩa, đều do các đồng chí thanh niên trí thức khóa trước để lại cả, toàn người tốt thôi."
Đặng Đại Mỹ đóng cửa chạn gỗ lại, tiếp tục giới thiệu về bệ bếp.
"Chỗ chúng ta chỉ có một cái nồi sắt này thôi, là đồ ban thanh niên trí thức cấp cho lúc xây ký túc xá. Nấu cơm hay đun nước nóng đều dùng chung cái nồi này. Về phần củi lửa, mỗi tuần được phát một gánh. Từ giờ ba chúng ta sẽ luân phiên nhau nấu cơm. Lương thực cũng có định mức cả rồi. Trưa nay hai chúng tôi mời cô một bữa, nhưng chiều nay cô phải đi tìm chú kế toán xin ứng trước chút lương thực đấy."
Cô ấy cũng chỉ là một thanh niên trí thức, trên vai còn gánh bao áp lực, không dám vung tay quá trán lo bao đồng.
"Được rồi, cảm ơn cô nhé."
"Không có gì, cô đừng khách sáo. Đám thanh niên trí thức chúng ta không được lòng người trong làng, đành phải đoàn kết lại bảo vệ nhau."
Đặng Đại Mỹ múc nước từ trong vại đổ vào nồi, quay sang hỏi Trương Vân Khê.
"Cô biết nhóm lửa không?"
"…Không biết."
Cô là trẻ mồ côi thật đấy. Nhưng kiếp trước nhờ được Triệu Mặc tài trợ, cuộc sống của cô thật ra khá sung túc thoải mái.
"Lại đây, để tôi dạy cô."
Đặng Đại Mỹ ngồi xuống chiếc ghế xếp nhỏ, đánh diêm châm lửa. Cô vươn tay ra sau với lấy một nắm cành khô.
"Đầu tiên phải mồi cho lửa cháy đã. Đợi mồi được lửa rồi thì từ từ nhét thêm cành cây hoặc củi nhỏ vào. Chừng nào lửa bén to mới độn thêm củi gộc. Nhưng nhớ là không được nhét một lúc quá nhiều, dễ làm tắt lửa mà lại khói mù mịt. Giả dụ cô muốn đun nước thì cứ cho mấy thanh củi chắc vào, đun được lâu mà không cần châm mồi liên tục. Cô hiểu chưa?"
"Tôi hiểu rồi."
Việc này xem chừng cũng khá dễ thao tác. Trương Vân Khê bắt tay ngay vào việc châm củi, tiện tay tản bớt mấy nhánh cây khô bên trong ra cho thoáng khí.
"Giỏi lắm, vậy là được rồi đấy."
Đặng Đại Mỹ đong gạo đổ nước vào nồi bắt đầu thổi cơm.
"Về phần thức ăn, sau lưng ký túc xá có một mảnh đất phần trăm. Sau này tôi sẽ dạy cô cách trồng rau. Mấy bữa đầu cô ăn chung thì nhớ quy đổi ra lương thực đưa lại cho tôi và Hà Tiểu Tiểu nhé. Về sau cô thích ăn gì thì cứ tự bỏ tiền túi ra mua."
"Được thôi."
Trương Vân Khê vừa hí hoáy nghịch mấy thanh củi nhỏ vừa tò mò hỏi.
"Hà Tiểu Tiểu đâu rồi?"
"Cô ta á."
Đặng Đại Mỹ bĩu môi.
"Người ta có tiền mà, chạy ra chỗ dân làng đổi trứng gà rồi."
"À, ra vậy."
Trương Vân Khê kinh ngạc đến mức mở to mắt. Không phải tên là Hà Tiểu Tiểu sao? Cả mái tóc cắt ngắn, góc nghiêng thần thánh cùng cặp chân dài miên man kia, ngầu bá cháy! Cái tên với ngoại hình con người chẳng ăn nhập với nhau chút nào.
Hà Tiểu Tiểu đưa mắt nhìn cô. Ánh mắt lạnh nhạt không chút gợn sóng cảm xúc.
"Chào đồng chí, tôi là Hà Tiểu Tiểu, cứ gọi tôi là chị Hà."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)