"Về nhà cháu á?"
Triệu Mặc ngơ ngác hỏi lại.
"Đúng vậy."
Trương Vân Khê chắc chắn phải đi gặp gã cha tồi của Triệu Mặc một chuyến: "Đi thôi, chúng ta vào trong trước đã. Dì cất lương thực vào bếp rồi nói chuyện với cháu sau."
"Dạ."
Triệu Mặc xốc lại gùi tre trên lưng, bước theo chân Trương Vân Khê.
Trương Vân Khê mang lương thực cất vào bếp. Cô đã ứng trước năm mươi cân khoai lang cùng năm mươi cân gạo lứt. Hết cách rồi, chú kế toán bảo cô chân yếu tay mềm làm chẳng nổi việc gì, nhắc nhở cô đến lúc đó đừng để nợ lại lương thực của đại đội.
Trương Vân Khê: "…"
Xét ở một mức độ nào đó, chú kế toán nói trúng phóc.
Cô làm nông thật sự không xong.
Thậm chí có khả năng sẽ nợ lương thực của đại đội một khoảng thời gian dài.
Đánh dấu lên bao tải dứa xong xuôi, Trương Vân Khê kéo Triệu Mặc ngồi xuống băng ghế dài chỗ các nữ thanh niên trí thức hay ăn cơm, thuận tay tháo luôn chiếc gùi trên lưng cô bé xuống: "Chúng ta ăn hạt dẻ trước đi."
"Dạ."
Triệu Mặc vốn định bóc hạt dẻ đút cho Trương Vân Khê, nhưng thấy kẽ móng tay mình dính đầy bùn đất, lại nghe người ta bảo thanh niên trí thức ưa sạch sẽ nhất nên đành thôi không làm thêm động tác nào nữa.
Trương Vân Khê chẳng nghĩ ngợi nhiều, quay vào bếp lấy dao phay gõ cộc cộc vài nhát tách vỏ hạt dẻ ra, để lộ phần thịt trắng ngần rồi đưa đến miệng Triệu Mặc: "Mau ăn đi cháu."
"Cái này phần dì mà."
Triệu Mặc đáp.
"Dì cũng ăn."
Trương Vân Khê bóc hạt dẻ tiếp theo bỏ vào miệng mình: "Cháu từng lên thị trấn bao giờ chưa?"
"Dạ chưa."
Triệu Mặc lắc đầu.
Trẻ con trong đại đội hiếm đứa nào từng lên thị trấn. Trong đám bạn quen thuộc của cô bé chỉ có Nhị Cẩu Tử từng đi. Cha thằng bé trước kia làm việc trên đó nên dắt nó theo một lần. Nó kể thị trấn đẹp lắm, có nhà mấy tầng lầu, có cả xe cộ, đồ đạc trong cửa hàng bách hóa thì nhiều vô số kể.
"Ngày mai dì đưa cháu đi nhé?"
Trương Vân Khê muốn mua cho đứa nhỏ này bộ quần áo. Không phải loại vải tổng hợp đắt đỏ gì, chỉ là đồ may bằng vải thô màu xanh lam thôi.
Hôm nay cô cũng quan sát những đứa trẻ khác, quần áo dẫu vá chằng vá đụp nhưng chí ít vẫn phẳng phiu. Còn bộ đồ Triệu Mặc đang mặc trông chẳng khác nào ăn mày.
Trương Vân Khê thành tâm nghi ngờ bộ đồ này bèo nhất cũng phải truyền qua năm thế hệ mới rách nát đến mức ấy.
Động tác nhai hạt dẻ của Triệu Mặc dừng lại, giọng cô bé rầu rĩ: "Thật không dì?"
"Tất nhiên rồi!"
"Nhưng cháu phải làm việc."
Nghĩ tới cái giá phải trả nếu lười biếng, toàn thân Triệu Mặc liền nổi da gà.
"Không sao, cứ để dì lo!"
Cô là thanh niên trí thức nên chỉ có mỗi ngày mai để nghỉ ngơi chỉnh đốn, bận sau chẳng biết phải đợi tới chừng nào. Trương Vân Khê hiển nhiên phải nắm bắt tốt cơ hội này.
Triệu Mặc không đoán ra cô định làm gì. Cắt xong cỏ heo đổi được hai công điểm, cô bé liền về nhà nấu nước đợi người lớn làm đồng về.
Hôm nay Triệu Hồng Cường nghe tin em vợ đến, ký ức lập tức bị kéo về khoảng thời gian sống chung với người vợ trước. Gã thích mẹ Triệu Mặc bởi nhan sắc xinh đẹp, dáng dấp nuột nà, lại có học thức, ăn nói lúc nào cũng dịu dàng êm tai.
Ngặt nỗi người phụ nữ ấy chẳng hề ưng gã.
Lúc nào cũng rửa mặt bằng nước mắt.
Cứ như thể phải chịu nỗi oan khuất tày trời.
Về sau cô ấy qua đời hại gã bị người trong làng chê cười suốt một dạo, cuối cùng đành lấy một người đàn bà mù chữ qua một đời chồng. Viên Quế Hương thường xuyên hành hạ Triệu Mặc nhưng Triệu Hồng Cường cứ mắt nhắm mắt mở làm ngơ.
Theo quan điểm của gã, con gái sớm muộn gì cũng gả đi nhà người ta, bắt làm lụng nhiều một chút ngược lại càng tốt.
Quan trọng hơn cả, mẹ của Triệu Mặc chính là nỗi nhục nhã trong cuộc đời gã!
"Ba."
Triệu Mặc cất tiếng gọi.
Triệu Hồng Cường đang định về phòng lấy rượu, nghe gọi liền mất kiên nhẫn ừ hữ một tiếng: "Chuyện gì?"
Triệu Mặc thông báo: "Lát nữa dì nhỏ qua nhà mình ăn cơm."
Bước chân Triệu Hồng Cường chững lại. Gã cắt tóc đầu đinh, mặt vuông vức trông vốn đã dữ tợn, giờ phút này lại chúi đầu trừng mắt nhìn con gái khiến bộ dạng càng thêm đáng sợ.
Triệu Mặc hoảng sợ lùi lại một bước theo bản năng.
Triệu Hồng Cường gắt gỏng chất vấn: "Cô ta đến đây làm gì?"
"Dì đến ăn cơm ạ."
Triệu Mặc lặp lại lời vừa rồi.
Viên Quế Hương vừa đi làm về, nghe thấy mẩu đối thoại lập tức máu nóng dồn lên não: "Dì mày đến nhà mình chơi chẳng xách theo món đồ nào, thế mà mày còn gọi qua ăn cơm. Mày rộng rãi quá nhỉ? Sao mày không tự bỏ tiền túi ra mà mời đi!"
Triệu Hồng Cường im thin thít, rõ ràng rất đồng tình với lời vợ.
"Không chào đón tôi sao?"
Một giọng nữ trong trẻo vang lên.
Mọi người đồng loạt ngoái nhìn ra cửa.
Dung mạo cô vốn xinh xắn, dưới vầng sáng màu cam rực rỡ của buổi chiều tà, làn da lại càng thêm trắng sáng.
Đáy mắt Triệu Hồng Cường xao động. Gã từng tưởng mẹ Triệu Mặc đã xinh lắm rồi, chẳng ngờ cô em gái này còn đẹp hơn mấy phần.
Làm phụ nữ, Viên Quế Hương lập tức bắt được ánh mắt của chồng mình. Bà ta thầm mắng một tiếng hồ ly tinh rồi bước lên chắn ngang tầm nhìn của Triệu Hồng Cường: "Dì của Mặc Mặc sang đây có việc gì? Nghe bảo sang ăn cơm hử? Tôi thật chẳng ngờ con gái thành phố mà lại kém hiểu biết đến vậy, đi ăn chực chẳng thèm mang theo chút quà mọn nào."
Đứng trước nguy cơ mất mạng, sắc đẹp lập tức bị Triệu Hồng Cường ném ra sau đầu: "Chị cô tự mình nghĩ quẩn cơ mà!"
Hàng xóm quanh đó nghe thấy lời mắng chửi của Trương Vân Khê liền bỏ dở việc bếp núc, hớt hải chạy ra hóng chuyện. Cô gái này vừa tới đã đòi khép Triệu Hồng Cường vào tội chết.
Chậc chậc.
Đúng là không dễ đụng vào!
Chỉ là hàng xóm láng giềng dẫu sao cũng có chút dây mơ rễ má với nhau, không thể mặc kệ cho Trương Vân Khê làm loạn. Thế nên có người đã lập tức đi tìm Đại đội trưởng Triệu đến giải quyết.
Trương Vân Khê cười gằn, ánh mắt lộ rõ vẻ sắc bén: "Ngay từ đầu nếu không phải anh cưỡng bức rồi hủy hoại cả cuộc đời chị ấy, thì làm sao chị ấy phải nghĩ quẩn! Tội hiếp dâm bị xử bắn, hẳn mọi người ở đây đều rõ cả nhỉ!"
"Cô đừng có ngậm máu phun người!"
Toàn thân Triệu Hồng Cường lập tức lạnh toát.
Bởi vì gã thật sự đã làm trò đồi bại đó với vợ cũ.
Mọi người xung quanh bắt đầu xì xầm bàn tán. Đám đông chẳng hề ngạc nhiên trước thông tin này, ngặt nỗi giờ Trương Vân Khê muốn dồn Triệu Hồng Cường vào chỗ chết, chuyện này…
Có người vội vàng lên tiếng can ngăn: "Chuyện đã qua lâu rồi. Dù sao bây giờ Triệu Hồng Cường cũng là cha ruột của Triệu Mặc, không có gã thì con bé phải sống sao?"
"Phải đó cô gái à, đánh kẻ chạy đi không ai đánh người chạy lại."
"Cô trút giận xong rồi, còn tương lai của Triệu Mặc tính sao đây?"
…
Đại đội trưởng Triệu rẽ đám đông bước vào. Kể từ lúc thấy Trương Vân Khê xuất hiện ở đại đội, ông đã mơ hồ dự cảm chuyện chẳng lành. Quả nhiên linh nghiệm thật. Cô nhất định sẽ không buông tha cho Triệu Hồng Cường. Có điều ông chẳng ngờ cô gái trẻ này lại ngang tàng đến mức vừa đặt chân tới đã đòi lấy mạng người ta.
"Đưa tôi xem bằng chứng. Nếu quả thực chứng cứ xác thực, tôi tuyệt đối không bao che."
"Đại đội trưởng!"
"Chú Triệu!"
Vài người lên tiếng gọi.
Ngay cả Trương Vân Khê cũng lấy làm ngạc nhiên. Cô vốn chuẩn bị sẵn tinh thần đôi co với đám đông, chẳng ngờ Đại đội trưởng của cái thôn này lại phân rõ phải trái trắng đen như thế: "Được, ông đứng yên đó đi, cháu sẽ cầm thư của chị cháu cho chú xem."
Đại đội trưởng Triệu thấy cô nhóc làm việc cẩn trọng nên cũng không phản bác, ngoan ngoãn đứng tại chỗ chờ đợi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)