"Thanh niên trí thức Trương, kìa, cháu gái nhỏ của cô - Triệu Mặc." Đại đội trưởng Triệu cúi nhìn cô bé đang nhút nhát ngước lên rồi cất lời giới thiệu: "Triệu Mặc, qua gọi dì nhỏ đi."
Cô bé bảy tuổi mang mái tóc vàng hoe khô khốc. Vóc dáng gầy gò lọt thỏm trong bộ quần áo vá chằng vá đụp, lúc này đang đứng trước mặt Trương Vân Khê, đôi mắt to tròn ngập tràn vẻ mờ mịt.
Trương Vân Khê nhìn cô bé, trong lòng vẫn ngỡ như mình vừa trải qua một kiếp người.
Năm ngày trước, Triệu Mặc vẫn còn là một nữ doanh nhân hô mưa gọi gió trên thương trường, tự tay gây dựng cơ đồ với khối tài sản hàng chục tỷ tệ.
Thế nhưng Triệu Mặc trước mắt này, tương lai sẽ bị chính cha ruột lợi dụng, bị mẹ kế bạo hành. Cô bé không được đi học ngày nào, phải làm quần quật tới kiệt sức. Thậm chí đến năm mười tám tuổi, cô bé còn bị gã cha vô lương tâm bán cho một tên thọt với giá ba trăm tệ!
Cô bé liều chết phản kháng, bỏ trốn rồi vô tình gặp được một doanh nhân giàu có, sau đó bị ép làm tình nhân. Kể từ đó, cô tiếp tục vướng vào vòng xoáy tình yêu đầy ngang trái đẫm nước mắt với nam chính.
"Dì… nhỏ?" Trực giác mách bảo Triệu Mặc rằng thiếu nữ trước mặt không hề có ác ý, nên cô bé mới dè dặt cất lời chào.
Trương Vân Khê bừng tỉnh, gật đầu rồi nở nụ cười tươi tắn.
Kiếp trước cô mắc bệnh hiếm gặp, bị cha mẹ vứt bỏ ở cô nhi viện. Nơi đó cũng chẳng có tiền chữa trị cho cô. Chính sự xuất hiện của Triệu Mặc đã cứu sống cô.
Cũng nhờ Triệu Mặc, cô mới bắt đầu biết chữ, thi đỗ đại học, bước chân vào tập đoàn lớn rồi vượt qua bao thử thách để trở thành trợ lý đắc lực của ân nhân!
Sự biết ơn của Trương Vân Khê dành cho Triệu Mặc vốn không lời nào tả xiết. Năm ngày trước, đối phương đột nhiên gửi đến một đường link kèm theo dòng tin nhắn: "Nữ chính trong truyện này, ngoại trừ việc có nam chính ra thì trải nghiệm thuở nhỏ giống hệt chị."
Cô ôm đầy mong đợi mở ra xem.
Rốt cuộc tức đến suýt ngất.
Nhất là hình tượng nam chính rời xa thực tế càng làm cô phẫn nộ, trực tiếp gõ ba nghìn chữ mắng chửi tác giả.
Cuộc đời nữ chính sảng văn tung hoành ngang dọc của Triệu Mặc lại bị tác giả bẻ lái thành truyện ngược luyến máu chó, thật sự là cái quái gì thế này!!!
Kết quả thì hay rồi! Tác giả trực tiếp đá thẳng cô về thập niên bảy mươi.
Nguyên chủ uất ức nhảy sông tự vẫn do cha mẹ vừa qua đời, nhà cửa lại bị bác trai bác gái chiếm đoạt. Cô vừa tỉnh lại đã phải liều mạng bơi vào bờ.
Lúc ngã gục trên bờ cát, cơn giận dữ trào dâng lấp đầy lồng ngực.
Cô vừa tốt nghiệp đại học chưa bao lâu, khó khăn lắm mới có thể san sẻ gánh nặng công việc cho Triệu Mặc, ấy vậy mà lại xuyên không về thời này.
Sau khi ký ức hoàn toàn dung nhập vào tâm trí, điều duy nhất an ủi Trương Vân Khê là nguyên chủ chính là dì nhỏ của Triệu Mặc. Cô lập tức hạ quyết tâm đi tìm ân nhân.
Con đường duy nhất để tiếp cận Triệu Mặc lúc này chính là làm thanh niên trí thức!
Thời gian lại rất gấp rút.
Giữa đêm khuya, Trương Vân Khê lén trèo về căn phòng mà nguyên chủ sắp bị cướp mất, gom vội chăn màn, quần áo cùng đồ dùng thiết yếu. Cô tay xách nách mang ra cửa ủy ban thanh niên trí thức ngồi chờ. Sáng sớm tinh mơ làm xong thủ tục, cô lập tức chạy thục mạng theo đoàn người xuống nông thôn.
Trải qua năm ngày ròng rã.
Cuối cùng cô cũng gặp được Triệu Mặc!
Kiếp trước cô được Triệu Mặc cứu rỗi, kiếp này cô tuyệt đối không để bất kỳ ai bắt nạt chị ấy!
"Ây dô, em vợ đến chơi à, khách quý khách quý, lại đây ngồi đi! Triệu Mặc, còn ngẩn ra đó làm gì, mau rót nước cho dì nhỏ đi!" Viên Quế Hương nghe tin dì nhỏ của Triệu Mặc tới, lại còn là một cô gái xinh đẹp nức tiếng, liền lật đật chạy từ ngoài đồng về. Bà ta dùng bàn tay còn lấm lem bùn đất tóm chặt lấy bàn tay đang xách đồ của Trương Vân Khê, đôi mắt xếch loé lên tia tính toán: "Em gái à, đều là người một nhà cả, đừng khách sáo."
Bà ta vừa nói vừa dùng sức, định giật lấy đống đồ trên tay cô.
Thanh niên trí thức từ thành phố xuống nông thôn chắc chắn mang theo không ít đồ tốt, đã đến đây rồi thì phải để lại hết!
Trương Vân Khê vẫn giữ nụ cười, mạnh mẽ hất tay bà ta ra: "Tất nhiên rồi."
"Dì nhỏ, uống nước đi."
Triệu Mặc bưng bát nước đưa cho Trương Vân Khê, đôi bàn tay nhỏ xíu gầy guộc như que củi.
Trương Vân Khê xót xa trong lòng, nhưng hai tay đang xách lỉnh kỉnh đồ đạc, đối mặt với vẻ hung hăng như sói đói của Viên Quế Hương, cô thật sự không dám buông xuống.
Viên Quế Hương nhếch mép, thầm đắc ý. Gái thành phố xinh đẹp thì sao chứ?
Đã vào nhà bà ta rồi thì đừng hòng mang đồ đi.
"Đại đội trưởng, chú cầm giúp cháu một lát được không?" Trương Vân Khê quay sang hỏi người đàn ông đang rầu rĩ hút thuốc lào cộc cạch bên cạnh.
Sắc mặt Viên Quế Hương lập tức trở nên khó coi.
Đại đội trưởng cũng đến đây từ lúc nào thế?
Đại đội trưởng Triệu một tay cầm tẩu thuốc, tay kia đỡ lấy đống đồ của cô, giục: "Nhanh nhẹn lên chút."
"Vâng ạ." Trương Vân Khê nhận bát nước từ tay Triệu Mặc, uống cạn một hơi rồi thuận tay nhét luôn cái bát vào ngực Viên Quế Hương. Cô kéo tay Triệu Mặc, sải bước đi thẳng ra ngoài.
Bàn tay Triệu Mặc thoáng rụt lại. Tay dì nhỏ trắng trẻo sạch sẽ quá.
Còn tay cô bé thì bẩn nhem nhuốc.
Nhận ra động tác nhỏ của cháu gái, Trương Vân Khê cất giọng dịu dàng: "Cháu có biết ký túc xá thanh niên trí thức đi đường nào không?"
"Cháu biết ạ." Triệu Mặc ngoan ngoãn dẫn đường.
Viên Quế Hương nghiến răng hậm hực, lớn tiếng quát: "Triệu Mặc, hôm nay mày phải làm việc gì có nhớ không hả?"
"Cháu nhớ." Triệu Mặc rầu rĩ đáp lời.
Trương Vân Khê hận không thể tẩn cho bà mẹ kế này một trận nên thân, nhưng chân ướt chân ráo đến đây, mọi chuyện phải tính toán từ từ.
Ký túc xá thanh niên trí thức nằm ở vị trí sát với núi nhất trong đại đội, gần như tách biệt hoàn toàn với nhà dân. Diện tích sân bãi trông khá rộng rãi, nhưng phòng ở chỉ là mấy gian nhà tranh vách đất.
"Nữ thanh niên trí thức mới đến chỉ có mình cô, nhưng bên trong vốn có hai người rồi. Ba cô gái ở chung cũng có bầu có bạn, sau này chuyện gì cũng dễ bàn bạc với nhau." Đại đội trưởng Triệu liếc nhìn khuôn mặt Trương Vân Khê.
Thật sầu não.
"Không có gì, tôi đi làm việc đây."
Cô nhóc này tuy dáng vẻ yểu điệu.
Nhưng bù lại rất biết điều hiểu chuyện.
Đại đội trưởng rít thêm hơi thuốc rồi quay lưng rời đi.
Trước cửa phòng lúc này chỉ còn lại Trương Vân Khê và Triệu Mặc.
Triệu Mặc xách ngay đống đồ đại đội trưởng vừa đặt xuống, hì hục đi vào trong.
Thú thật, đây cũng là lần đầu tiên cô bé bước vào khu nhà này, trong lòng trào dâng niềm tò mò muốn xem các nữ thanh niên trí thức sống ra sao.
"Ây ây, Triệu Mặc, bỏ xuống đi, để dì làm cho!"
Một người lớn như cô sao có thể bắt đứa trẻ con xách đồ nặng nhọc thế này.
Trương Vân Khê cảm giác cái lưng nhỏ bé kia sắp bị đè sập đến nơi rồi.
"Không sao đâu ạ." Triệu Mặc người nhỏ nhưng sức lại dẻo dai, nhanh nhẹn mang đồ vào tận giường.
Trương Vân Khê vội vàng bám theo.
Phòng nữ kê tổng cộng năm chiếc giường. Hai người đang ở thì một người nằm sát cửa, một người chọn góc trong cùng, biểu hiện rõ ràng là quan hệ không mấy tốt đẹp.
Trương Vân Khê ném thẳng đồ lên chiếc giường ở giữa: "Triệu Mặc, cháu qua đây nghỉ ngơi chút đi."
"Cháu phải đi làm việc rồi."
Triệu Mặc mím môi.
Đối với người dì nhỏ từ trên trời rơi xuống này, cô bé chẳng có mấy cảm xúc.
Trương Vân Khê moi từ trong chiếc túi chéo màu xanh quân đội ra một viên kẹo, nhét tọt vào miệng cháu gái: "Lần đầu gặp mặt, cảm ơn cháu đã giúp dì, dì mời cháu ăn kẹo."
Ngọt quá.
Lần đầu tiên trong đời Triệu Mặc cảm nhận được ý nghĩa của từ này.
Cơ thể nhỏ xíu như bị phong ấn, cô bé ngây ngốc tận hưởng hương vị đang lan tỏa trong khoang miệng.
Viên kẹo cứng cộm, không ngừng ứa ra thứ nước ngọt ngào mát lịm.
Thảo nào bọn trẻ con trong đại đội đứa nào cũng thích. Thằng Vinh Hoa, Phú Quý ngày nào cũng gào khóc đòi ăn.
Cô bé cũng thích thứ này.
Vừa ngọt vừa ngon.
Khuôn mặt nhỏ nhắn đen nhẻm vàng vọt của Triệu Mặc hướng về phía Trương Vân Khê, khẽ nở một nụ cười mỉm.
Ấn tượng đầu tiên của cô bé về người phụ nữ này: Một người dì nhỏ mang theo dư vị ngọt ngào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)