"Tuyệt quá!"
Nhị Cẩu Tử hoan hô: "Dì nhỏ, dì thông minh thật đấy, cứ như Triệu Mặc vậy."
Triệu Mặc rất vui.
Cô bé thấy đây là câu bùi tai nhất mà Nhị Cẩu Tử từng nói.
Trương Vân Khê hất cằm với cậu nhóc: "Có mắt nhìn đấy!"
"Hì hì."
Nhị Cẩu Tử được khen liền cười khanh khách.
Trương Vân Khê cúi đầu quan sát Ngô Đông Lâm, đoán chừng lát nữa gã sẽ tỉnh.
Triệu Mặc ghé sát bên cạnh, nhỏ giọng hỏi: "Dì nhỏ, ở trên thành phố có phải chú ấy luôn hùa với người khác ức hiếp dì không?"
"Sao cháu biết?"
Trương Vân Khê ngạc nhiên.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Triệu Mặc lập tức căng thẳng. Lúc ở trên trấn cô bé đã nhận ra rồi, vừa nãy thấy thái độ gã nói chuyện với dì nhỏ lại càng bất mãn hơn!
Dì nhỏ tốt như vậy, sao có thể để người khác bắt nạt: "Lúc ở trên trấn cháu thấy chú ấy còn dư hai mươi đồng, chúng ta lừa chú ấy mười đồng đi!"
Trương Vân Khê và Nhị Cẩu Tử đồng loạt há hốc mồm.
Rồi lại đồng loạt gật đầu!
Trương Vân Khê bật cười: "Vậy chúng ta phải thỏa thuận trước nhé, bí mật này chỉ ba người chúng ta biết thôi!"
Triệu Mặc gật đầu, ánh mắt cong cong vui vẻ.
Nhị Cẩu Tử vỗ ngực: "Dì nhỏ yên tâm, cháu trượng nghĩa nhất, tuyệt đối không nói ra đâu!"
"Được, hai đứa lại đây, chúng ta tính toán kỹ xem."
Trương Vân Khê gọi hai đứa trẻ tới. Ba người tụm lại bàn mưu tính kế ngay trước mặt Ngô Đông Lâm nằm ngất xỉu.
Càng bàn càng hăng, nhất là Triệu Mặc, ý tưởng cứ tuôn ra không dứt.
Chính Triệu Mặc cũng chẳng rõ nguyên do, bình thường bị bắt nạt, bị đánh, bị bỏ đói cô bé cũng không tức giận đến thế. Nhưng thấy dì nhỏ bị ức hiếp, cô bé lại phẫn nộ chưa từng thấy!
Vô số mưu mẹo chơi xấu liên tục nảy ra.
Nếu không nhờ ánh mắt khích lệ của Trương Vân Khê, Triệu Mặc còn lo dì nhỏ sẽ nghĩ mình là đứa trẻ hư.
"Cháu có phải khóc không?"
Nhị Cẩu Tử nhăn nhó mặt mày: "Cháu không biết khóc."
Triệu Mặc: "???"
Nếu cô bé nhớ không lầm, vừa nãy Nhị Cẩu Tử còn khóc đến mức run lẩy bẩy.
"Không sao, mình có thể cấu cậu!"
Nhị Cẩu Tử: "Mình có thể thử cảm giác khóc xem sao."
Bậc nam nhi đại trượng phu, phải biết co biết duỗi!
Triệu Mặc hài lòng gật đầu, chạy đi tìm đại đội trưởng. Nhị Cẩu Tử nhếch mép, xoa xoa khuôn mặt mũm mĩm của mình, trong mắt ngập tràn vẻ phấn khích.
Cậu nhóc sắp được diễn kịch rồi.
Chắc chắn phải thành công!
Đại đội trưởng Triệu nghe tin có nam thanh niên trí thức đòi tiền Trương Vân Khê liền ba chân bốn cẳng chạy tới. Đây là một sự việc tồi tệ!
Đúng lúc vừa tan làm, mọi người nghe tin có nam thanh niên trí thức đến ký túc xá đòi tiền Trương Vân Khê. Ai nấy đều vứt bỏ nông cụ chạy tới ký túc xá nữ xem náo nhiệt.
Ngô Đông Lâm bị đánh lờ mờ tỉnh lại. Gã chưa kịp định thần đã nghe thấy tiếng trẻ con khóc thét chói tai.
"Á á á á á, cháu đau quá, chú đừng đánh cháu!"
Để màn kịch thành công, Nhị Cẩu Tử liều mạng diễn!
Cậu nhóc lăn lộn trên mặt đất, chẳng màng đến những viên đá dăm. Chốc lát cả người đã lấm lem bùn đất. Giọng cậu nhóc lại to, thoạt nghe ai cũng tưởng cậu nhóc bị ức hiếp ghê gớm lắm.
Đại đội trưởng Triệu vừa đến đã thấy con khỉ gió này, đầu bắt đầu đau nhức: "Nhị Cẩu Tử, cháu làm cái gì thế!"
"Ông đội trưởng, người này đánh cháu, rõ ràng cháu chỉ đòi lại công bằng cho dì nhỏ thôi mà."
Dù gào khóc, Nhị Cẩu Tử vẫn thuật lại rành rọt mọi chuyện.
Đại đội trưởng Triệu nhìn về phía Ngô Đông Lâm.
Ông cau mày!
Chiều nay ông mới lên công xã một chuyến. Bí thư công xã nhắc nhở gã này không phải phần tử tích cực, cố ý trốn về quê để né tránh phong trào lên núi xuống làng. Cấp trên yêu cầu dạy dỗ cẩn thận, mỗi tháng còn bắt gã viết một bản báo cáo.
Vốn dĩ ấn tượng đầu tiên của ông về Ngô Đông Lâm đã chẳng tốt đẹp gì.
Nay nghe tin gã bắt nạt Nhị Cẩu Tử, sắc mặt ông càng thêm khó coi.
Ngô Đông Lâm thấy đầu óc nặng trĩu, tự nhiên bị vu oan giáng hoạ một cú rõ đau: "Mày đừng có nói bậy!"
Trương Vân Khê đứng ra giải thích: "Anh ta là đối tượng của em họ tôi. Trước đây anh ta có mượn tiền tôi. Sáng nay trên trấn, vì đưa Triệu Mặc đi cùng mà không có tiền tiêu, tôi đã khóc lóc đòi lại. Bây giờ anh ta đến đòi tiền, tôi cũng đưa rồi. Nhị Cẩu Tử được người lớn dạy dỗ tử tế, là đứa trẻ ngoan. Thằng bé thấy tôi đáng thương nên mới ra mặt giúp đỡ, nào ngờ bị anh ta xô ngã. Tôi thật có lỗi với Nhị Cẩu Tử, làm thằng bé bị thương rồi."
Nhị Cẩu Tử tự hào ưỡn ngực.
Đúng vậy, cậu nhóc chính là một đứa trẻ ngoan như thế.
Đám đông người nhà Nhị Cẩu Tử đến xem náo nhiệt hết sức tự hào. Không sai, nhà chúng ta giáo dục tốt như vậy đấy, thanh niên trí thức Trương này đúng là người đẹp ăn nói khéo léo!
Quần chúng vây quanh cũng bắt đầu xì xào bàn tán. Sao lại có loại người trả tiền rồi còn đòi lại cơ chứ?! Thế này thì quá đáng lắm rồi.
Ngô Đông Lâm kinh ngạc.
Trương Vân Khê rốt cuộc có biết mình nói gì không vậy?
Gã đòi tiền hồi nào?!
Gã chỉ sai Trương Vân Khê làm việc thôi. Cô không thấy vinh hạnh thì chớ, lại còn dám vu khống gã!!!
Triệu Mặc không đợi Ngô Đông Lâm biện bạch đã chen lời bổ sung: "Chú ta bị mấy chú thanh niên trí thức bắt nấu cơm. Chú ta không biết làm nên sang đây bắt dì nhỏ cháu nấu. Chú ta còn doạ, nếu dì nhỏ không nấu sẽ xúi em họ không trả lại nhà cho dì ấy nữa!"
Đại đội trưởng Triệu cau mày khó chịu, lập tức sai người gọi nam thanh niên trí thức tới hỏi xem có chuyện này không.
Nhưng cũng có kẻ sáng rực hai mắt!
Thanh niên trí thức Trương xinh đẹp, học thức cao, lại có một căn nhà trên thành phố. Nếu lấy được cô, chẳng phải sẽ vớ bở sao?
Chốc lát, người trong đại đội ai nấy đều mang tâm tư riêng.
Nam thanh niên trí thức chậm rãi bước tới xác nhận: "Đúng là chúng tôi có bảo cậu ta nấu cơm. Đây cũng là luật bất thành văn rồi. Ngày đầu mới đến tuy không đóng góp lương thực nhưng ít ra cũng nên làm chút việc chứ. Biết cậu ta được nuông chiều, chúng tôi còn lấy cả cá muối ra chiêu đãi cậu ta nữa."
Có bằng chứng rõ ràng, Đại đội trưởng Triệu kìm nén cơn giận, nghiêm giọng cất lời: "Cậu cầm tiền của thanh niên trí thức Trương thì trả lại ngay đi! Hơn nữa, cấm nam nữ thanh niên trí thức qua lại phòng nhau! Đây là quy định từ trước đến nay, cậu có hiểu không?"
"Này, ông làm sao thế, tôi đã bảo là không có rồi mà! Không lẽ ông thấy Trương Vân Khê có đứa cháu gái ở đại đội họ Triệu nên coi cô ta là người nhà, rồi hùa nhau tính kế tôi? Tôi cho ông biết, bố tôi là chủ nhiệm xưởng lớn đấy. Chẳng biết chừng ngày nào đó tôi sẽ về lại thành phố. Đợi tôi về rồi, ông cứ đợi đấy mà xem!"
Ngô Đông Lâm chưa từng bị ai vu oan như vậy.
Giờ phút này gã tức phát điên, miệng bắt đầu ăn nói bừa bãi!
Quần chúng vây quanh ngớ người. Tên thanh niên này ngông cuồng thật đấy.
Sắc mặt đại đội trưởng Triệu đen xì: "Nếu cậu thấy tôi quản không tốt, tôi có thể trả cậu về văn phòng thanh niên trí thức."
"Tôi…"
Ngô Đông Lâm định nói, trả thì trả chứ sợ gì.
Thế nhưng, bố gã từng dặn, đại đội họ Triệu so với cả nước cũng coi như đại đội hạng trung rồi. Nếu bị trả về văn phòng thanh niên trí thức, người ta chắc chắn sẽ chê gã lắm chuyện. Đến lúc đó, chẳng phải gã sẽ bị đày lên núi hoặc mấy nơi đèo heo hút gió sao?
Nghĩ vậy gã đành ngậm miệng.
Thấy gã im lặng, Trương Vân Khê liền lên tiếng: "Không sao, vì căn nhà của mình, tôi không cần mười đồng kia nữa. Chỉ mong sau này anh đừng đến tìm tôi bắt làm việc là được."
Ngô Đông Lâm tức đến bật cười: "Trương Vân Khê, cô không biết xấu hổ à? Tôi sai cô làm việc thì sao? Ban đầu là ai cầu xin đòi làm đối tượng của tôi!"
Chà!
Quần chúng vây quanh liền hào hứng hẳn lên. Hai người này lại còn có mối quan hệ sâu xa nhường này cơ đấy.
Trong mắt Trương Vân Khê chất chứa đầy vẻ hoang mang: "Tôi bị mù sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)