Trước khi chết, cô còn chưa kịp đi nhận trái cây của tháng này, không biết phần của cô sẽ lọt vào tay tên chết tiệt nào.
Trái cây ở thời tận thế, do biến dị, hương vị không thể sánh bằng hiện tại, vị chua ngọt cân bằng.
Thường Thành Mỹ nhanh chóng ăn xong một quả, sau đó tự mình bóc một quả khác. Cha mẹ cứ vậy nhìn, cô vừa bước vào cửa, chưa ăn cơm, đã ngồi trên sô pha ăn liền 4 quả quyết.
Mẹ có vẻ hơi lo lắng: “Tiểu Mỹ, con có khát không? Cha con mới mua được loại trà ngon, để ông ấy pha cho con nhé.”
Thường Thành Mỹ vừa nhét quýt dekopon vào miệng, vừa lắc đầu: “Không cần đâu, con không uống đâu.” Cuối cùng thì cô cũng đã ăn hết bốn quả quýt.
Cha nhìn con gái, vẫn là tự mình đi đến chỗ pha trà, pha một bình trà nóng.
Thường Thành Mỹ và mẹ cũng ngồi xuống cạnh chỗ pha trà, cô cầm lấy một ly trà, uống một hơi cạn sạch. Vị ngọt ngào của quýt dekopon vừa rồi, cùng với hương thơm thanh mát của trà xanh, tạo thành một cảm giác đối lập mãnh liệt trong khoang miệng, cô than thở: “Trà này, đắng quá đi.”
Cha Thường thêm trà cho cô, lườm cô: “Trà ngon thế này, con uống như trâu uống nước thì làm sao mà biết được hương vị.”
Mẹ Thường dùng giọng điệu khoa trương: “Trà của cha con đó, đắt lắm đấy.”
Thường Thành Mỹ đặt ly trà xuống, mở lời: “Cha, mẹ, con có chuyện muốn nói, con hy vọng cha mẹ có thể nghiêm túc lắng nghe, đừng ngắt lời con, có bất cứ thắc mắc gì, có thể đợi con nói xong rồi hỏi lại, được không?”
Cái giọng điệu nghiêm túc này, đột nhiên làm mẹ Thường khẩn trương, bà hỏi: “Tiểu Mỹ, con đừng làm mẹ sợ, rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Con với Tử Lễ cãi nhau à? Tử Lễ có bồ nhí? Tử Lễ phá sản?”
Thường Thành Mỹ thật sự là cạn lời với cái kiểu suy nghĩ thường thấy trong tiểu thuyết ngôn tình của mẹ mình.
Nhưng cũng vì mẹ thích đọc tiểu thuyết mạng, cô hỏi mẹ: “Mẹ, mẹ có thường đọc thể loại truyện tận thế không?”
Mẹ Thường hưng phấn gật đầu: “Đọc chứ, chính là cái loại trọng sinh về trước tận thế, tích trữ cả trăm tỷ vật tư đó hả, đúng không?”
Thường Thành Mỹ đột nhiên cảm thấy hơi xấu hổ, mình đúng là trọng sinh, nhưng lại không có tiền để mua nổi trăm tỷ vật tư. Nói như vậy, việc mình trọng sinh cũng chẳng có tác dụng gì lớn.
Cô gật đầu: “Đúng vậy, đó là điều con muốn nói.”
Mẹ Thường lập tức đứng dậy: “Tiểu Mỹ, con trở thành tác giả mạng rồi hả? Còn viết truyện tận thế nữa sao?”
Thường Thành Mỹ chớp chớp mắt, cái này, thật sự khó mà trả lời, sao chủ đề lại đi xa đến vậy rồi? Có phải do cách diễn đạt của cô có vấn đề không?
Mẹ Thường có chút hưng phấn: “Ôi trời, ông Thường, con gái chúng ta thành đại tác giả rồi. Tôi phải nhanh đi nấu món cá hầm thôi.”
Thường Thành Mỹ cảm thấy mình vẫn là không nên vòng vo nữa: “Cha, mẹ, tận thế sắp đến rồi. Con là từ năm thứ 10 của tận thế trọng sinh trở về. Con đến từ năm 2035.”
Cha Thường uống xong trà trong tay, lại rót thêm một ly: “Mẹ nó hầm xong cá rồi, xào thêm đĩa rau xanh nữa đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)