Vừa nghe thấy tiếng bước chân lên lầu, cô vừa quay đầu lại thì thấy ba đang xách một con cá.
Ba mở cửa bằng chìa khóa, nghi hoặc hỏi Thường Thành Mỹ: "Con không mang chìa khóa à?"
Thành Mỹ cười gượng: "Đi vội quá, quên mất."
Lúc Thành Mỹ cởi giày, cô nhìn thấy chiếc đồng hồ treo trên tường trong nhà, lúc đó là 18:05.
Sau khi cha mẹ về hưu, họ luôn sống ở quê nhà, không ở cùng Thành Mỹ. Sau khi Thành Mỹ học xong đại học ở thủ đô thì kết hôn với Chu Tử Lễ, thủ đô cách nhà cha mẹ không xa, đi máy bay cũng chỉ mất 1 tiếng đồng hồ. Lúc đó cô cứ nghĩ, dù sao cũng gần. Chỉ là thời điểm tận thế ập đến, quãng đường 800 km này, thế nhưng lại xa xôi đến vậy, xa đến nỗi Thường Thành Mỹ đi 10 năm cũng chưa thể đến được.
Cha của Thường Thành Mỹ phục vụ trong quân đội cả đời, sau khi về hưu thì thích chơi mạt chược với hàng xóm, ngồi cả buổi trưa. Cái bụng phệ này cứ thế mà trướng lên.
Mẹ của Thường Thành Mỹ làm bác sĩ khoa nhi cả đời, vất vả lắm mới về hưu, nên không muốn đối phó với đám trẻ con nữa. Nhân lúc về hưu, bà đi du lịch khắp nơi, đến cả lúc Thường Thành Mỹ sinh con, bà cũng chỉ đến nhìn thoáng qua rồi đi, vì còn bận tham gia chuyến du lịch tự túc 18 ngày ở Tân Cương.
Cha cô gọi: "Mẹ nó ơi, con gái về rồi."
Mẹ cô ló đầu ra từ phòng bếp: "Tiểu Mỹ về rồi đấy à, ông mau đưa cá cho tôi, sao giờ ông mới mua về, hai đứa lại phải đợi lát nữa rồi, tôi phải kho cá đã."
Thường Thành Mỹ đi vào phòng bếp, giúp mẹ tắt bếp gas: "Mẹ, con không đói, cha mẹ đều ra phòng khách đi, con có chuyện muốn nói với hai người."
Mẹ Thường nhìn vẻ mặt nghiêm túc của con gái, lập tức buông cái xẻng trong tay xuống, đi theo ra phòng khách, ngồi xuống rồi tiện tay bóc một quả quýt dekopon đưa cho Thường Thành Mỹ: "Chú út con gửi đến đấy, đúng loại con thích nhất, quýt không hạt."
Thường Thành Mỹ cầm lấy quả quýt mẹ đã bóc, nhét ngay vào miệng, đúng kiểu chết đói đầu thai.
Cha xụ mặt: "Ăn quả quýt mà cũng ăn như hổ đói thế, còn ra cái thể thống gì? Con gái con đứa, không có chút vẻ đoan trang gì cả."
Mẹ trừng mắt nhìn cha một cái: "Con gái mới về, ông bớt nói một câu đi, không ai bảo ông là người câm đâu."
Quýt dekopon này còn được gọi là quýt Xuân Kiến, thường chín vào dịp nghênh xuân, vì mang ý nghĩa tốt đẹp nên mới gọi là Xuân Kiến. Vốn là một loại quýt lai nổi tiếng của tỉnh Shizuoka Nhật Bản, được trồng ở Giang Tây, Tứ Xuyên, Phúc Kiến, Hồ Nam,...
Đã rất nhiều năm rồi cô không được ăn trái cây. Sau khi tận thế ập tới, do thời tiết cực đoan lặp lại, các loài thực vật thuộc họ cam quýt có thể tồn tại gần như biến mất hoàn toàn. Những giống trái cây như Xuân Kiến này vốn là do con người lai tạo, càng thiếu sự tôi luyện của tự nhiên, đã sớm tuyệt diệt.
Đến khi thời tiết khôi phục bình thường, cả nhân loại và động thực vật đều đã trải qua quá trình biến dị gen. Vào năm thứ 10 của tận thế, Thường Thành Mỹ nhờ có không gian cấp bậc cao nhất nên được hưởng một số đặc quyền, trong đó có việc mỗi tháng được chia hai quả trái cây.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



