Chu Đông Mai làm như không hề nhận ra sự không vui và kháng cự của Thẩm Mai Phương, vẫn nhiệt tình nắm lấy tay bà ta, chân thành khuyên nhủ: "Chẳng lẽ em định hầu hạ nó cả đời sao? Chị nói cho em biết, hộ gia đình chị đang định làm mối này không có con trai, chỉ có hai cô con gái thôi. Họ muốn để thằng cả nhà em tới đó làm con rể ở rể, em không cần chuẩn bị tiền cưới vợ cho nó, lại còn có thể ném cái gánh nặng này sang nhà khác, em nói xem đây có phải là một chuyện tốt lớn hay không?"
Thẩm Mai Phương vốn đang chẳng mấy hứng thú, nghe Chu Đông Mai nói vậy thì hai mắt sáng lên: "Chị đang nói đến nhà ai thế?"
Nghĩ đến chuyện xảy ra tối qua, trong lòng bà ta đột nhiên nảy ra một ý nghĩ: "Không phải là nhà ông cả họ Quý đấy chứ?"
Chu Đông Mai gật đầu: "Chính là con gái lớn nhà Quý Trường Minh, muốn tuyển thằng cả nhà em về làm con rể ở rể."
"Hay lắm!" Thẩm Mai Phương giậm chân nói: "Em biết ngay là con tiện nhân kia tối qua đã làm chuyện mờ ám..."
Bà ta còn chưa nói hết câu, Chu Đông Mai đã sa sầm mặt cắt ngang: "Mai Phương à! Không được hủy hoại danh tiếng con gái nhà người ta như thế! Con bé Đường Đường tối qua lên núi hái quả dại và nấm, đó là chuyện cả thôn đều nhìn thấy, em làm hỏng danh tiếng người ta như vậy là không được đâu! Nếu em không đồng ý, chị sẽ không nói đến mối hôn sự này nữa."
Chu Đông Mai nói xong liền buông tay Thẩm Mai Phương ra, xoay người định bỏ đi.
Thẩm Mai Phương lúc này mới hoảng hốt, vội vàng kéo tay bà ấy lại, cười gượng nói: "Chị à, là vừa rồi em lỡ lời, chị đừng để bụng."
Bà ta kéo Chu Đông Mai vào trong nhà rồi nói: "Chị nói xem, sao nhà họ Quý tự nhiên lại muốn tuyển Thời Dục nhà em về làm con rể ở rể? Trước đây sao chưa từng nghe ai nhắc tới?"
Chu Đông Mai nói: "Nếu không phải vì mấy lời đàm tiếu tối qua, thì trước đó hai vợ chồng họ cũng chưa từng nghĩ đến chuyện này. Nghe mấy lời đàm tiếu đó, hai vợ chồng tuy tức giận, nhưng giận xong rồi thì lại suy nghĩ lại. Thời Dục nhà em tuy bị liệt, nhưng từng đi lính, dáng người lại cao ráo, con sinh ra chắc chắn cũng sẽ cao lớn giống nó, sẽ lao động tốt."
Đối với những lời Chu Đông Mai nói, Thẩm Mai Phương không hoàn toàn tin tưởng. Nhưng sự thật có phải như vậy hay không cũng không quan trọng lắm. Hiện giờ đối với bà ta, quan trọng nhất là ném được cục nợ Cố Thời Dục kia đi.
Trong lòng tuy nghĩ như vậy, nhưng ngoài mặt bà ta vẫn làm ra vẻ như mình chịu thiệt thòi: "Nhà ai nuôi con trai lớn chừng này lại chịu để đi làm con rể ở rể cho người ta chứ? Muốn em đồng ý mối hôn sự này cũng được, nhưng nhà họ Quý phải thể hiện thành ý mới được."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

