Chu Đông Mai thừa biết bà ta thấy có người tới làm mối nên cố tình làm cao.
Bà ấy nói: "Em Thẩm, em cũng phải nhìn lại tình hình thằng cả nhà em đi. Với tình trạng hiện tại của nó, có người chịu để mắt tới, tuyển nó về làm con rể ở rể là tốt lắm rồi. Hoàn cảnh nhà họ Quý thế nào em cũng đâu phải không rõ, họ có thể lấy ra được cái gì chứ? Nói đi cũng phải nói lại, con gái lớn nhà Trường Minh tuy không được lanh lợi lắm, nhưng tướng mạo quả thực rất xinh đẹp. Nhà họ mà đánh tiếng ra ngoài, cũng chưa chắc đã không có người nguyện ý tới nhà họ làm rể đâu."
Thẩm Mai Phương hoảng hốt, cũng không dám làm cao quá mức.
Bà ta cười gượng gạo: "Em cũng đâu nói là không đồng ý, chỉ là Thời Dục nhà em gả sang nhà họ Quý giống như con gái, vậy nhà họ Quý ít nhiều cũng phải đưa chút sính lễ chứ? Nếu không người trong thôn e là sẽ nói ra nói vào, bảo chúng em coi Thời Dục như gánh nặng, không lấy một đồng sính lễ nào đã tống người sang nhà họ Quý ở rể."
Chu Đông Mai thầm trợn mắt, nghĩ bụng chẳng phải bà ta cũng coi Cố Thời Dục là gánh nặng sao? Tưởng người trong thôn đều là kẻ ngốc chắc?
Ai mà không biết hai vợ chồng các người thiên vị thằng hai?
Lại nhìn sang phòng Cố Thời Dục xem, ngoại trừ một cái khung giường bằng gỗ rách nát ra thì còn cái gì?
Hai vợ chồng thiên vị ai, còn chưa rõ sao?
Tuy nhiên Chu Đông Mai làm mối nhiều năm, quen thói gặp người nói tiếng người, gặp ma nói tiếng quỷ. Bà ấy trong lòng hiểu rõ nhưng sẽ không nói toạc ra.
Nhưng tình hình nhà Quý Trường Minh bà ấy nắm rõ, nếu nhà họ Cố nhất quyết bắt nhà họ Quý đưa một khoản sính lễ, thì mối hôn sự này chắc chắn không thành.
Bà ấy suy tính vài vòng rồi nói: "Nếu Thời Dục nhà em không bị liệt giường, thì đúng là nên đưa một khoản sính lễ để bày tỏ thành ý. Nhưng với tình hình hiện tại của Thời Dục, nhà họ Quý không chê bai, chịu tuyển nó về làm rể là tốt lắm rồi. Em cứ yêu cầu này nọ..."
Vừa nói, Chu Đông Mai vừa nhổm mông định đi ra ngoài, miệng còn nói: "Tôi qua nhà Lệ Hoa xem sao."
Thẩm Mai Phương vừa nghe bà ấy nhắc đến Vương Lệ Hoa, trong lòng lập tức thắt lại, vội vàng kéo Chu Đông Mai lại, cười xòa: "Chị Đông Mai, chị xem chị vội vàng cái gì? Em cũng đâu nói nhất định phải có sính lễ... À, thằng hai nhà em hôm qua mang mạch nha từ xưởng về, để em pha nước mạch nha cho chị uống."
Ai mà không biết Vương Lệ Hoa đó mấy năm trước chồng chết, lại còn đèo bòng thêm năm đứa con trai, muốn tái giá cũng khó.
Năm đứa con trai, gánh nặng lớn biết bao nhiêu?
Vất vả nuôi con cho người khác, tích cóp của cải để cưới vợ cho con người khác... Cho dù Vương Lệ Hoa trông cũng không tệ, nhưng cũng chẳng có người đàn ông nào chịu làm kẻ ngốc đó.
Vương Lệ Hoa kể ra cũng tháo vát. Không tái giá, nhưng cũng cắn răng nuôi sống được mấy đứa nhỏ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



