Chu Đông Mai từ chối đẩy đưa một hồi mới cười nhận lấy cái bọc.
Nếu nói trước đó bà ấy còn chút nghi ngờ lời Từ Quế Phân, thì lúc này nhìn thấy nấm và quả dại trong bọc, bà ấy đã hoàn toàn tin tưởng.
Loại quả này đỏ chót, bà ấy chưa từng thấy bao giờ, chắc chắn là hái trong rừng sâu.
Còn chỗ nấm kia nữa...
Thời buổi này nhà nào cũng đói, nấm quanh làng sớm đã bị nhặt sạch rồi, làm gì còn nấm to và tươi ngon thế này?
Tối qua con gái nhà họ Quý chắc chắn là vào rừng sâu tìm đồ ăn rồi.
Sau khi Từ Quế Phân ra ngoài, Quý Đường Đường cũng xách giỏ định đi ra ngoài.
Tối qua, trước khi ngủ, cô đã sắp xếp lại ký ức của nguyên chủ cũng như nội dung trong cuốn sách kia.
Bây giờ là năm 73, cách thời điểm khôi phục thi đại học và đón chào thời đại mới như trong sách nói vẫn còn 4 năm nữa.
Mà hiện tại, mọi người vẫn đều sống dựa vào công điểm.
Tuy nhiên theo ký ức của nguyên chủ, muốn dựa vào công điểm để sống những ngày không lo ăn uống là chuyện hoàn toàn không thể.
Nếu không thì nguyên chủ cũng chẳng si mê một người đàn ông có công ăn việc làm đến thế.
Theo cô thấy, nói nguyên chủ ái mộ Cố Hoằng Văn, không bằng nói nguyên chủ muốn có được cuộc sống sung túc không lo cơm áo sau khi gả cho Cố Hoằng Văn thì đúng hơn.
Nhưng cô không có ý định gả cho công nhân rồi sống dựa dẫm vào đàn ông.
Cô nghiên cứu kỹ cuốn tiểu thuyết kỳ lạ trong thức hải, cũng coi như đã hiểu rõ về sự phát triển tiếp theo của thế giới này.
Bây giờ buôn bán cũng không được phép, sẽ bị người ta tố cáo là đầu cơ trục lợi!
Những việc cô có thể làm hiện tại thực sự rất hạn chế.
Nghĩ đi nghĩ lại, vẫn là tận dụng bí cảnh để cải thiện cuộc sống là thực tế nhất.
Sau khi tính toán xong, Quý Đường Đường thu dọn qua loa một chút, rồi vừa gặm quả dại vừa đi ra ngoài.
Ở bên kia, Thẩm Mai Phương vì mưu kế tối qua thất bại nên cả đêm ngủ không ngon, đang ủ rũ đi ra cửa thì thấy Chu Đông Mai mặt mày hớn hở đi về phía mình.
Vừa nhìn thấy người, Chu Đông Mai đã oang oang cái miệng: "Em Thẩm, chuyện vui lớn, chuyện vui tày trời đây."
"Chuyện vui gì thế?" Thẩm Mai Phương liếc mắt nhìn Chu Đông Mai, vẻ mặt chẳng mấy hứng thú.
Chu Đông Mai nắm lấy tay Thẩm Mai Phương, mặt mày hớn hở nói: "Chị tới làm mối cho thằng cả nhà em đây."
"Thằng cả nhà em á?" Thẩm Mai Phương cao giọng: "Chị có nhầm không đấy?"
Kể từ khi Hoằng Văn nhà bà ta trở thành công nhân, các cô gái trong vòng mười dặm tám hướng đều nhắm vào Hoằng Văn như miếng mồi ngon, ai cũng muốn gả vào nhà họ Cố.
Còn về tên liệt kia, ai mà thèm để mắt tới một kẻ tàn phế như nó chứ?
"Ây da, không nhầm đâu, đúng là làm mối cho thằng cả nhà em đấy." Chu Đông Mai nắm tay Thẩm Mai Phương, cười tươi như hoa nói.
Thẩm Mai Phương gượng gạo nặn ra một nụ cười: "Tình hình thằng cả nhà em chị cũng đâu phải không rõ? Em đâu còn mặt mũi nào mà nói chuyện cưới xin cho nó? Thế chẳng phải là làm hại con gái nhà người ta sao? Chị à, em thấy chuyện này hay là thôi đi!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

