Trái ngược với bầu không khí ấm cúng hòa thuận nhà Quý Đường Đường, lúc này Quý Đình Đình lại đang nằm trên giường trằn trọc nguyền rủa.
Cô ta tốn bao nhiêu tâm tư muốn hủy hoại danh tiếng của Quý Đường Đường, vậy mà lại không thành!
Con hồ ly tinh đó sau này chẳng phải sẽ tiếp tục bám lấy anh Hoằng Văn sao?
Tuy Cố Hoằng Văn thường tỏ ra rất chê bai Quý Đường Đường, nhưng Quý Đường Đường lại xinh đẹp, ánh mắt Cố Hoằng Văn cứ luôn không tự chủ được mà dán lên người cô.
Lâu dần, liệu anh ta có bị con hồ ly tinh đó câu mất hồn hay không thì cũng khó mà nói trước được.
Hơn nữa, cô ta nhắm vào Quý Đường Đường không chỉ vì mỗi nguyên nhân này.
Tay cô ta vô thức sờ lên má, thầm hạ quyết tâm trong lòng: Không được, cô ta tuyệt đối không thể buông tha cho Quý Đường Đường như vậy.
Cùng lúc đó, Thẩm Mai Phương cũng trằn trọc không ngủ được.
Bà ta cũng giống như Quý Đình Đình, không tài nào hiểu nổi tại sao Quý Đường Đường lại không ở trong phòng Cố Thời Dục như bọn họ đã tính toán. Rõ ràng đã tính kỹ rồi, còn dẫn theo bao nhiêu dân làng đến nhà nữa.
Vốn dĩ bà ta đã lên kế hoạch xong xuôi, chỉ cần để dân làng nhìn thấy con trai cả và Quý Đường Đường lăn lộn với nhau, sẽ bắt chúng nó kết hôn, sau đó tống cổ ra ở riêng.
Từ nay về sau, bà ta sẽ không cần phải lo cho cái thằng tàn phế đó nữa.
…
Nhóm người Quý Đường Đường không biết hai kẻ kia sau khi mưu kế thất bại đang tức tối và phiền muộn đến mức nào. Mấy người bọn họ ăn một bữa no nê, cả người khoan khoái, nằm lên giường ngủ một giấc ngon lành.
Thỏ và nấm đều chứa linh khí, có công hiệu bồi bổ cơ thể.
Cả nhà Quý Đường Đường đêm nay đều ngủ rất ngon.
Sáng sớm hôm sau, Từ Quế Phân tinh thần phấn chấn đi vào làng tìm Chu Đông Mai, nhờ bà ấy sang nhà họ Cố dạm hỏi.
Chu Đông Mai nghe yêu cầu của Từ Quế Phân xong thì vô cùng khó hiểu: “Tôi bảo này cô em Từ, cô có hồ đồ không đấy? Con bé Đường Đường nhà cô xinh đẹp như thế, gả lên thành phố ăn cơm nhà nước cũng còn được. Sao lại nghĩ đến chuyện làm mai với thằng tàn phế nhà họ Cố?”
Nhớ tới những lời ra tiếng vào tối qua, trong mắt bà ấy không khỏi có thêm vài phần nghi hoặc.
Chu Đông Mai không còn nghi ngờ gì nữa, nhận lời ngay tắp lự.
Thấy bà ấy nhận lời, Từ Quế Phân mới lấy cái bọc giấu trong ngực ra, dúi cho bà ấy: “Nhà em nghèo, cũng chẳng có đồ gì tốt, đây là quả dại và nấm con gái lớn nhà em lên núi hái hồi tối qua, chị nếm thử xem, ngon lắm. Con bé đó cũng đói quá hóa liều, một mình lén vào rừng sâu. May mà không xảy ra chuyện gì, nếu không em với bố nó khóc chết mất.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)