"Con trai của mẹ ơi! Con trai ngoan của mẹ, con vẫn còn sống!"
"Hu hu hu, mẹ nhớ con chết mất, đứa con bất hiếu này, còn sống cũng không biết báo tin, con muốn chọc tức chết mẹ hả!"
"Con trai của mẹ..."
Hốc mắt Thẩm Hành đỏ ngầu, bước nhanh tới đón, đỡ lấy người mẹ đang kích động, giọng nói hơi khàn: "Mẹ, là con trai bất hiếu!"
Nước mắt nước mũi Mẹ Thẩm tèm lem đầy mặt, bà ta kích động nắm lấy cánh tay con trai, suýt chút nữa thì quỳ lạy ông trời: "Con còn sống là tốt rồi, còn sống là tốt rồi! Ông trời có mắt mà! Nhánh của đứa con trai thứ hai của mẹ cuối cùng cũng không phải tuyệt tử tuyệt tôn rồi!"
"Mẹ, con về rồi, sau này không đi nữa, ở nhà hiếu thuận với hai người!"
Mẹ Thẩm vừa lau nước mắt vừa liên tục nói: "Tốt tốt tốt, mẹ có câu này của con, đời này cũng đáng giá rồi!"
"Thấy không, đây là ngôi nhà lớn do anh cả con xây đấy!" Mẹ Thẩm chỉ vào ngôi nhà lớn đó, vẻ mặt đầy tự hào.
Thẩm Hành gật đầu: "Con biết, anh cả thật sự có tiền đồ rồi!"
Mẹ Thẩm an ủi: "Đúng vậy, còn tưởng nó ôm hận chúng ta, không muốn phụng dưỡng ba con và mẹ nữa, những năm nay, con không có tin tức gì, trong nhà cũng toàn nhờ vào nó."
Thẩm Hành im lặng gật đầu, trong lòng anh ta hơi chua chát, lúc mình đi tòng quân, trong nhà đều dựa vào anh ta, anh cả và người nhà quan hệ kém, cũng không liên lạc nữa.
Ba mẹ luôn oán trách anh cả vô tình vô nghĩa, không thân cận với người nhà.
Quan hệ với anh ta vẫn luôn không tốt lắm.
Chẳng ngờ sáu năm trôi qua, người mẹ trước kia ghét anh cả nhất, nay lại coi trọng anh ấy như vậy.
Lại làm cho kẻ công thành danh toại như mình, càng thêm vô dụng.
Anh ta hơi mất tự nhiên chuyển chủ đề: "Mẹ, chúng con ngồi xe lửa ba ngày, dọc đường đổi xe mới về đến nhà, về nhà trước rồi nói sau đi."
"Đúng rồi, giới thiệu với mẹ một chút, đây là Hứa Mạn Mạn và con trai cô ta Đổng Tiểu Vĩ."
"Cháu chào dì Thẩm. Tiểu Vĩ, gọi bà Thẩm đi con."
Đổng Tiểu Vĩ ngoan ngoãn gọi một tiếng: "Bà Thẩm!"
Mẹ Thẩm sửng sốt một chút, nhìn Hứa Mạn Mạn e ấp như chim nhỏ nép vào người ở bên cạnh và Đổng Tiểu Vĩ sành điệu trong lòng cô ta, phản ứng lại, kích động trừng lớn mắt: "Mẹ có cháu trai rồi! Ây dô, cháu trai ngoan của bà, mau tới cho bà nội xem nào! Trông thật tuấn tú! Giống hệt con trai mẹ đúc từ một khuôn ra vậy."
Thẩm Hành giật mình, vội giải thích: "Mẹ, đây là vợ của chiến hữu con, có ơn cứu mạng với con, lần này trở về con giúp đỡ cô ta một chút, cho nên tạm thời cần ở nhà chúng ta một thời gian."
Nói xong, anh ta mất tự nhiên nhìn Kiều Ninh ở phía sau một cái.
Lại thấy cô cúi đầu, hoàn toàn không nhìn về phía này.
Anh ta nhíu mày.
Cảm giác này, khiến Thẩm Hành vô cùng khó chịu.
Vừa nghe nói không phải cháu nhà mình, Mẹ Thẩm lập tức lạnh nhạt đi: "Ồ, mẹ đã nói mà, hồi nhỏ con đâu có xấu như vậy."
Bà ta lại kéo Thẩm Hành gọi con cưng ơi, ngay cả khóe mắt cũng không thèm nhìn Hứa Mạn Mạn và Đổng Tiểu Vĩ lấy một cái.
Hứa Mạn Mạn nghe bà ta chê con trai xấu, mặt mày xanh mét.
Đi chưa được mấy bước, đã đến nhà cũ.
Nhìn thấy ngôi nhà cũ bằng đất vàng rách nát kia, cô ta sững sờ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)