Thẩm Hành nghẹn họng một chút, anh ta nhíu mày nhìn Kiều Ninh, luôn cảm thấy cô là cố ý nhưng quả thật là bản thân không thông báo trước, cô không biết nên không chuẩn bị cũng là bình thường.
Hứa Mạn Mạn vội nói: "Không sao đâu anh Thẩm, em và Tiểu Vĩ ngủ dưới đất là được rồi, bọn em không cầu kỳ đâu."
"Không được, ban đêm trong thôn chênh lệch nhiệt độ lớn, sẽ bị cảm lạnh." Thẩm Hành không đồng ý.
Kiều Ninh liền đề nghị: "Bên nhà cũ kia lại có phòng trống, không thiếu thứ gì, nếu đồng chí Hứa không chê, có thể ngủ bên đó."
Hứa Mạn Mạn quả thật cũng không muốn ngủ dưới đất, cô ta thầm nghĩ nhà mới của gia đình này đều tốt như vậy, nhà cũ chắc cũng không tệ đến mức nào, hơn nữa nếu bản thân nói không đi, vậy chẳng phải là khiến người ta tưởng cô ta chê bai sao?
Thế là ngoan ngoãn nói: "Nghe theo chị dâu, em đi ngủ ở nhà cũ cũng được."
Cô ta cũng biết, bản thân mẹ góa con côi, đi theo một người đàn ông về nhà, vợ người ta có suy nghĩ cũng là bình thường, cho nên cô ta cũng không tức giận với sự lạnh nhạt của Kiều Ninh.
Nhà cũ nằm ngay phía sau ngôi nhà lầu nhỏ, bởi vì nhà lầu quá lớn, đến mức căn nhà đất vàng này đều không còn cảm giác tồn tại.
Ba năm trước, Thẩm Xuyên muốn sửa sang lại căn nhà tranh tồi tàn một chút, để người nhà ở thoải mái hơn.
Nào ngờ sau khi nhà sửa sang xong, hai ông bà liền lấy lý do Kiều Ninh chưa kết hôn với con trai, không tính là người nhà họ Thẩm, đuổi cô và con gái ra riêng.
Con trai đều đã chết, nhà cửa tự nhiên cũng không có phần của cô.
Đương nhiên, điều này cũng nằm trong dự liệu của Kiều Ninh.
Kiếp trước bản thân cũng từng bị ba mẹ chồng đuổi đi, bởi vì cô chỉ mới đính hôn với Thẩm Hành, đều chưa kịp đăng ký kết hôn. Ba mẹ chồng cảm thấy cô và con gái không tính là người nhà họ Thẩm, liền tìm đủ mọi cách muốn đuổi cô và con gái đi.
Kiếp này, đối phương muốn đuổi, cô liền nhân cơ hội đề nghị ra ở riêng.
Con trai đều đã chết, chỉ cần có thể chia bọn họ ra ngoài, ba mẹ chồng tự nhiên là vui vẻ.
Kiếp trước Thẩm Xuyên nghe nói chuyện này cũng vội vã trở về, anh đã từng khuyên cô nhưng Kiều Ninh lúc đó bị danh tiếng của vị anh cả này dọa sợ hãi, ôm con tránh còn không kịp.
Người đó khuyên không được cô, cho cô một ít tiền, liền cũng rời đi.
Sau này cô cầm số tiền kia lấy lòng ba mẹ chồng, mới miễn cưỡng có thể ở lại đợi đến lúc chồng trở về.
Kiếp này, Kiều Ninh chỉ có biết ơn chứ không có thành kiến với anh.
Liền lấy hết can đảm bàn bạc chuyện ra ở riêng với anh.
Lại chẳng ngờ, thời gian ngắn ngủi nửa năm, người đó đã xây xong ngôi nhà lầu nhỏ này ở phía trước nhà cũ, còn lấy danh nghĩa giúp đỡ trông nhà, sắp xếp cho con gái và cô vào ở.
Đương nhiên, Kiều Ninh cũng không ở nhà người ta miễn phí.
Cô mỗi tháng đều trả tiền thuê nhà.
Kiều Ninh vừa ra khỏi cửa, liền nghe thấy tiếng gào thét như quỷ khóc sói gào của người phụ nữ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)