Nhà cũ tuy đã sửa sang lại nhưng so với căn lầu nhỏ xa hoa thì tồi tàn vô cùng, thêm vào đó hai người già không biết giữ gìn, góc tường chất đống không ít than đá, chai nhựa, chuồng gà, chuồng lợn bên cạnh không biết bao lâu không dọn dẹp, bốc mùi hôi thối.
Trước cửa còn chăng một sợi dây thép, treo lủng lẳng vài chiếc áo lót và quần lót màu đỏ tươi cũ kỹ.
Hứa Mạn Mạn cứng đờ đi theo phía sau, vừa vào sân đã giẫm phải một bãi phân gà lớn, buồn nôn suýt chút nữa thì mửa ra.
Đổng Tiểu Vĩ đang được cô ta dắt càng ghét bỏ bịt mũi, lớn tiếng nói: "Mẹ ơi, ở đây thối quá!"
Hứa Mạn Mạn vội quát: "Đừng nói bậy!"
Mẹ Thẩm nghe vậy lập tức không vui: "Thối cái gì mà thối, trong thôn nhà ai mà chẳng như vậy!"
Ở nhờ nhà người khác còn chê bai, sao không lên trời đi!
Hứa Mạn Mạn tủi thân đỏ hoe mắt, liên tục khom lưng xin lỗi: "Cháu xin lỗi dì Thẩm, Tiểu Vĩ không cố ý đâu ạ."
Nói xong, cô ta đưa mắt nhìn Thẩm Hành cầu cứu.
Thẩm Hành ho một tiếng: "Mẹ, Tiểu Vĩ chưa từng đến thôn quê, mẹ đừng so đo với trẻ con."
"Tốt tốt tốt, mẹ đều nghe con, con về rồi, mai mốt cũng sinh cho mẹ một đứa cháu trai mập mạp nhé!"
Mẹ Thẩm vui vẻ nói.
Thẩm Hành cười đáp một tiếng, anh ta bây giờ cũng chỉ biết mình có một đứa con gái, còn chưa kịp gặp con bé.
Nhưng mình cũng hai mươi sáu tuổi rồi nên sinh một đứa con trai rồi.
...
Bên kia.
Thẩm Nhung Nhung chơi đùa đổ đầy mồ hôi vừa đến trước cửa nhà, đã nhìn thấy Lý Tiểu Thuận đứng ở cửa ngó vào trong nhà.
Trên bàn tay bẩn thỉu của cậu bé còn cầm một cái bánh bao chay đầy dấu tay đen sì đang gặm.
Cô bé bĩu môi, biết Lý Tiểu Thuận lại ăn vụng rồi.
Bánh bao bột mì trắng mẹ cô bé hấp, vừa to vừa mềm lại ngon miệng!
Nhung Nhung chỉ mới nghĩ đến thôi, đã không nhịn được mà nuốt nước bọt.
Lý Tiểu Thuận nhìn thấy cô bé, đắc ý nói: "Thẩm Nhung Nhung, ba mày về rồi, còn dẫn theo vợ và con trai về, không cần mẹ mày với cái đồ vịt trời ăn hại là mày nữa đâu! He he!"
"Mày nói bậy, ba tao chết từ lâu rồi, tao không có ba." Thẩm Nhung Nhung chống nạnh cái eo nhỏ, hung dữ nói.
Lý Tiểu Thuận tiếp tục cười he he: "Mày không tin thì tự đi hỏi mẹ mày đi, người trong thôn đều biết cả rồi, ba mày dẫn một người phụ nữ và con trai về, không cần mẹ con mày nữa, sắp đuổi tụi mày ra khỏi nhà họ Thẩm rồi!"
Kiều Ninh nghe thấy tiếng ồn đi ra vừa vặn nhìn thấy cảnh này, thấy Thẩm Tiểu Mai đẩy con gái, cô cũng không khách khí mà đẩy mạnh lại: "Em ba, cô muốn đánh chết ai?"
Thẩm Tiểu Mai chỉ có mỗi một cậu con trai cục cưng này, cưng chiều nâng niu bình thường không nỡ động vào con trai lấy một cái, cô ta kéo tay con trai liền phù phù thổi, cao giọng quát: "Chị hai! Lần này là Nhung Nhung nhà chị đánh con trai em trước đấy, chị xem bánh bao của nó rơi hết xuống đất rồi kìa! Chị còn chiều chuộng nó như vậy, còn nhỏ tuổi đã hung hãn như thế, cẩn thận sau này không có thằng đàn ông nào thèm rước!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)