Sao có thể quang minh chính đại dẫn người vào được?
Anh ta cảm thấy da mặt có chút nóng ran, trầm giọng nói: "Tôi biết rồi, tôi sẽ liên lạc với anh ấy." Rồi bước ra ngoài.
Hứa Mạn Mạn ở bên kia cũng mang vẻ mặt xấu hổ.
Vốn tưởng rằng đây là nhà của Thẩm Hành.
Không ngờ lại chẳng có chút quan hệ nào với anh ta.
Nửa giờ sau.
Thẩm Hành mồ hôi nhễ nhại trở về, cũng không nhìn Kiều Ninh, liền sai bảo: "Anh cả nói trên lầu hai có phòng trống, cô đi dọn dẹp một chút đi."
Kiều Ninh nhạt nhẽo nhìn anh ta một cái: "Phòng trên lầu hai mỗi ngày đều được quét dọn, Tiểu Mai, em dẫn bọn họ lên đi."
Thẩm Tiểu Mai "ồ" lên một tiếng, nói: "Anh hai, chị Mạn Mạn, đi theo em."
Lúc này hai người mới bước vào trong nhà, vừa vào cửa lại sững sờ.
Phòng khách sáng sủa rộng rãi, cách bài trí tinh tế ấm áp, ghế sô pha bọc da kiểu cổ điển, sàn nhà màu gỗ, đối diện kê một chiếc kệ tivi sát tường, bên trên đặt một chiếc tivi màu, phủ một tấm khăn trải bằng ren trắng. Trong tủ kính bên phải bày đầy các loại đồ sứ hoa văn tinh xảo đủ màu sắc, trên tường treo vài bức ảnh.
Trong ảnh chỉ có ba người, người phụ nữ mặc sườn xám trắng búi tóc, bên cạnh là một người đàn ông cao lớn vạm vỡ, ánh mắt người đàn ông rủ xuống, đường nét sắc sảo, nhìn qua liền biết không dễ chọc vào, thế nhưng đứng cạnh hai người, lại khó hiểu thêm một tia khí chất ôn hòa, ở giữa còn dắt theo một cô bé đội chiếc mũ kiểu Tây nhỏ nhắn xinh xắn tựa ngọc điêu.
Nhan sắc của cả ba người đều rất cao, treo trên tường vô cùng bổ mắt!
Thẩm Hành liếc mắt một cái liền nhận ra, người đàn ông trong ảnh, chính là anh cả của mình, Thẩm Xuyên.
Anh ta nhíu mày, anh cả từ nhỏ đã im lặng ít lời, không thân cận với bất kỳ ai, bởi vì trước kia điều kiện gia đình không tốt, cho nên cuộc sống của anh cả trôi qua rất khổ sở, ngay cả sách cũng không được đọc. Sau này bản thân đi học, thành tích xuất sắc, ba mẹ đều không dám nói chuyện cưới xin cho anh cả, chỉ sợ lấy tiền cho anh cả làm sính lễ thì bản thân lại không có tiền đi học.
Nhưng lo lắng người ngoài nói lời khó nghe, cho nên bọn họ lựa chọn đưa anh cả đến Bắc Thượng Quảng làm công trường.
Làm một mạch sáu năm, trong thời gian đó còn bị lừa, lúc trở về người tuy vẫn không nói nhiều nhưng khí thế lại không giống nhau nữa.
Cộng thêm hình xăm trên người, vết sẹo đao trên mặt.
Ba mẹ luôn rất sợ hãi anh cả sẽ trả thù bọn họ.
Lại chẳng ngờ, quan hệ với vợ lại tốt như vậy?
Còn chụp bức ảnh như thế này?
Trong lòng Thẩm Hành khó hiểu trào dâng vài phần cảm giác không thoải mái, luôn cảm thấy bức ảnh kia, vị trí anh đứng, hẳn nên là bản thân mới đúng.
Nhưng mà thôi, người trong nhà đều tưởng anh ta đã hy sinh, anh cả bằng lòng giúp đỡ chăm sóc vợ con một chút, cũng là chuyện tốt, cũng không có gì đáng để tính toán nữa.
Nhưng rất nhanh anh ta lại sầm mặt từ lầu hai bước xuống, trầm giọng chất vấn: "Trong phòng sao lại không có gì thế?"
Kiều Ninh cười lạnh nói: "Anh cũng không chào hỏi trước là sẽ trở về, trong phòng tự nhiên không có gì rồi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)