Kết quả lại là rước sói vào nhà! Hại chết con gái mình.
Giờ đây chỉ cần nhìn thấy hai mẹ con này, Kiều Ninh đã hận không thể cầm dao đâm cho bọn họ một nhát xuyên thấu.
Nhưng sự nhẫn nhịn suốt năm năm qua, đã giúp cô có thể khống chế rất tốt cảm xúc của bản thân.
Cô nhìn về phía anh ta: "Vì sao anh không viết thư báo trước?"
Thẩm Hành nhíu mày: "Nguyên do trong chuyện này khá phức tạp, dăm ba câu không thể nói rõ được. Dù sao thì cũng phải cùng nhau trở về, đưa về rồi nói sau cũng không muộn."
"Vậy chi phí ăn mặc sinh hoạt của bọn họ thì sao?" Kiều Ninh tiếp tục hỏi.
Thẩm Hành bị cô hỏi đến mức có chút không vui, một người phụ nữ gầy yếu và một đứa trẻ nhỏ tuổi thì có thể ăn được bao nhiêu chứ?
Anh ta chỉ cảm thấy cô có phần quá tính toán: "Ăn bao nhiêu dùng bao nhiêu cô cứ đến tìm tôi lấy là được, không cần phải chi li tính toán như vậy."
Nói xong, anh ta lại nhìn cô một cái. Sáu năm không gặp, cô đã nảy nở hơn, khí chất cũng thay đổi, bớt đi sự ngây ngô của thiếu nữ thuở ban đầu, thêm vài phần mặn mà của người phụ nữ.
Đẹp, rất đẹp.
Thẩm Hành không thể không thừa nhận, Kiều Ninh là cô gái xinh đẹp nhất mà anh ta từng gặp.
Mặc dù chưa chính thức kết hôn nhưng anh ta đã coi cô như vợ mà đối xử. Anh ta có thể cho cô mọi thứ cô muốn nhưng anh ta không hy vọng cô quản quá nhiều chuyện.
Kiều Ninh dùng những ngón tay thon dài cuốn lấy lọn tóc trước ngực xoay hai vòng, nhìn về phía người đứng sau lưng anh ta.
Hứa Mạn Mạn bị cô nhìn đến mức mất tự nhiên, cứ có cảm giác ánh mắt người phụ nữ trước mặt như có sức xuyên thấu, nhìn thấu nội tâm cô ta vậy, khiến cả người cô ta có chút xấu hổ không chốn dung thân.
Cô ta cắn môi, năm xưa cô ta và Thẩm Hành có tình cảm với nhau nhưng người nhà không đồng ý, đành bất đắc dĩ gả cho nhà họ Đổng có điều kiện tốt trên thị trấn, sau đó liền cắt đứt liên lạc.
Chỉ nghe nói không lâu sau anh ta cũng kết hôn với một người phụ nữ trong thôn.
Cô ta còn tưởng đó chỉ là một cô gái nông thôn bình thường, không ngờ cô lại xinh đẹp đến vậy!
Hôm nay cô ta cũng cố ý ăn diện, tự thấy bản thân cho dù ở trên thành phố cũng coi như là xinh xắn mĩ miều nhưng đứng trước mặt người kia, lại giống như chiếc lá xanh làm nền cho hoa tươi, không còn chút sự hiện diện nào.
Nhìn căn nhà lớn như vậy, trong lòng cô ta cũng chợt nghẹn lại.
Nếu sớm biết anh ta có điều kiện thế này.
Năm xưa... cũng sẽ không bỏ lỡ.
"Thì ra là ân nhân cứu mạng của anh hai, mau, mau vào nhà ngồi!"
Thẩm Tiểu Mai nhiệt tình khoác tay Hứa Mạn Mạn, kéo cô ta đi vào trong sân.
Thẩm Hành thu ánh mắt lại: "Căn nhà là chuyện gì vậy?"
Sao anh ta không biết gia đình có nhiều tiền như vậy từ khi nào, lại còn xây cả nhà rồi?
Vốn tưởng rằng sáu năm qua bản thân vì thân phận đặc thù, không có cách nào liên lạc với gia đình, trong lòng vô cùng áy náy, cho rằng mọi người chắc chắn đã phải chịu không ít khổ cực.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)