Kiếp này, cô thao quang dưỡng hối, tự dọn sẵn đường lui cho mình, tuyệt đối không để đôi cẩu nam nữ kia muốn làm gì thì làm nữa!
...
Ngoài cửa, một chiếc máy cày dừng ở ngã tư, một nam một nữ bước xuống xe, người đàn ông mặc áo sơ mi màu xanh quân đội, trên tay xách hành lý.
Người phụ nữ bên cạnh mặc chiếc váy liền bằng vải Dacron, tóc búi sau đầu. Đứa trẻ cô ta ôm trong ngực lại càng cao cấp hơn, mặc một bộ quần áo thể thao nhãn hiệu Mai Hoa, dưới chân là giày trẻ em Hồi Lực... Cả bộ này tính ra cũng phải hai mươi mấy tệ, ở thời đại này cả nhà làm lụng mệt sống mệt chết cũng chỉ được tầm bốn mươi tệ tiền lương.
Nhóm ba người hoàn toàn mang dáng dấp của người thành phố.
Người không biết nhìn thấy cảnh này, khéo còn tưởng đây là một nhà ba người.
Xuống xe, người phụ nữ bên cạnh Thẩm Hành dường như có chút bất an, giọng nói mềm mỏng: "Anh Thẩm, cứ như vậy dẫn em tới, chị dâu có tức giận không..."
Thẩm Hành nhíu mày: "Anh đã hứa với Đổng Thành sẽ đưa em về, giúp em an bài chỗ ở. Cùng là phụ nữ, cô ấy chắc hẳn cũng hiểu được nỗi khổ của em, sẽ không làm khó em đâu."
Nói xong, anh ta bước đi hai bước, đột nhiên sững lại.
Trước mắt đột nhiên xuất hiện một ngôi nhà hai tầng mới tinh, diện tích không hề nhỏ, có cổng lớn, có sân vườn... Kỳ lạ, trong thôn bọn họ từ khi nào lại có gia đình bề thế như vậy rồi?
Thẩm Hành bước thêm hai bước, cảm thấy không đúng, đây chẳng phải là vị trí nhà anh ta sao?
Sáu năm không về, người nhà bán luôn nền nhà rồi sao?
Đang lúc nghi ngờ, giọng nói hưng phấn của em ba Thẩm Tiểu Mai từ trong cửa vang lên: "Anh hai! Em nhớ anh lắm!"
Người bước ra sau đó, là Kiều Ninh.
Thẩm Hành cùng em gái kích động ôm nhau một lát, liền nhìn thấy Kiều Ninh chẳng có phản ứng gì.
Chạm phải khuôn mặt xinh đẹp kia, anh ta lại có chút sững sờ.
Đây là... Kiều Ninh sao?
Sáu năm trước, cô vừa tròn mười tám, tuy cũng rất xinh đẹp nhưng trông vẫn còn ngây ngô.
So với người phụ nữ ung dung, rực rỡ trước mắt lúc này, cứ như thể là hai người khác biệt.
"Anh hai, ngẩn ra làm gì vậy, không giới thiệu một chút sao?"
Thẩm Hành thu hồi ánh mắt từ trên người Kiều Ninh: "Đây là Mạn Mạn và con trai cô ấy là Đổng Tiểu Vĩ, cô ấy là vợ của chiến hữu tôi. Sáu năm trước may nhờ có chiến hữu giúp đỡ, tôi mới giữ được cái mạng này. Quê cô ấy cũng ở vùng này nên tiện đường cùng nhau trở về."
"Nhà cô ấy không còn ai, cho nên tạm thời phải tá túc ở đây một thời gian."
Mãi đến năm nay bị thương, chiến hữu tử trận, anh ta mới xuất ngũ về quê.
Cấp trên coi trọng năng lực của anh ta, đã sớm sắp xếp công việc cho anh ta ở bên này.
Kiều Ninh thu hồi ánh mắt từ trên khuôn mặt thanh tú của Hứa Mạn Mạn, mọi thứ đều giống hệt như kiếp trước.
Chồng đột nhiên trở về, cô vui mừng đến phát khóc, kích động không thôi.
Nghe nói Hứa Mạn Mạn là vợ của chiến hữu đã cứu mạng anh ta, lại là đồng hương, tục ngữ có câu đồng hương gặp đồng hương, hai mắt rưng rưng, huống hồ hoàn cảnh lại thê thảm như vậy, cô vô cùng xót xa cho cảnh ngộ của đối phương, nhiệt tình chiêu đãi cô ta và con trai.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)