Người không biết, còn tưởng đây là hộ vạn tệ nào đó.
"Anh cả của anh về xây nhà đấy." Kiều Ninh rũ mắt nói.
Anh cả của anh ta không phải đã trở mặt với người nhà rồi sao?
Năm xưa để cho anh ta tiếp tục đi học, anh cả mới mười mấy tuổi đã bị ba mẹ đưa đến công trường Bắc Thượng Quảng làm cu ly.
Sau đó còn bị lừa, mấy năm sau mới trốn về được vì vậy quan hệ với gia đình cũng dần trở nên xa cách, con người cũng thay đổi, ánh mắt hung dữ, trên mặt có vết sẹo do dao chém, trên người có hình xăm, mọi người đều nói anh đi làm thổ phỉ, sinh hư rồi!
Không ai muốn đến gần anh, có lẽ là vì những lời đàm tiếu trong thôn quá nhiều quá khó nghe, cho nên anh cả không ở nhà bao lâu liền rời đi.
Sau đó chuyển lên thị trấn không biết làm gì, đã lâu không liên lạc.
Chỉ nhớ, lúc anh ta đi, anh cả đã 25 tuổi nhưng vẫn chưa kết hôn. Ba mẹ cũng không muốn giúp anh mai mối, dù sao với tình cảnh đó của anh, làm gì có ai dám gả cho anh.
Phụ nữ trong thôn đều coi thường, chứ đừng nói đến người bên ngoài.
Lại không ngờ, anh vậy mà lại về thôn xây một căn nhà như thế này.
Chẳng lẽ anh đã nghĩ thông suốt rồi, định phụng dưỡng ba mẹ đàng hoàng hay sao?
Đám người đi vào trong, liền nghe Đổng Tiểu Vĩ phấn khích nói: "Mẹ ơi, đây là nhà mới của chúng ta sao, nhà mới của chúng ta lớn và đẹp quá đi!"
Nghe thấy lời này, Hứa Mạn Mạn cứng đờ người, vội nói: "Đây là nhà của chú Thẩm, không phải nhà chúng ta."
"Nhưng chú Thẩm không phải đã nói nhà của chú ấy cũng là nhà của chúng ta sao?"
"Chuyện này..." Hứa Mạn Mạn lúng túng nhìn Kiều Ninh đang đi vào từ phía sau một cái, nói ra thì hai người đột nhiên đứng cạnh nhau, trai tài gái sắc, lại vô cùng xứng đôi.
Trong lòng cô ta không khỏi chua xót, vội vàng giải thích với Kiều Ninh: "Chị dâu, trẻ con không hiểu chuyện, không có ý gì khác đâu, chị đừng hiểu lầm."
"Tiểu Vĩ cũng không nói sai, có gì mà hiểu lầm hay không, hai người cũng coi như là một nửa người nhà của tôi!"
Mạng của anh ta là do chồng của Hứa Mạn Mạn cứu, lúc anh ta bị thương là do Hứa Mạn Mạn không kể ngày đêm chăm sóc cho khỏi.
Đã sớm coi cô ta như người nhà.
"Em cũng không cần phải dè dặt như vậy, cứ coi nơi này như nhà mình là được."
Kiều Ninh lặng lẽ lắng nghe, kiếp trước thật ra cô cũng nhận ra chút bất thường, người chồng luôn tỏ thái độ lạnh nhạt với cô, khi đối mặt với Hứa Mạn Mạn lại dịu dàng và che chở không nói nên lời, cứ như sợ cô ta bị mình bắt nạt dù chỉ một chút.
Nhưng chồng vừa về, liền lập tức đưa cô đi đăng ký kết hôn, thế là cô liền không nghĩ nhiều nữa.
Mẹ chồng đành phải ở nhà chăm sóc ông ta, còn bản thân cô vì tưởng chồng đã qua đời nên cả ngày cứ ngơ ngẩn. Mặc dù tìm được một công việc bên ngoài nhưng vì sức khỏe không tốt, dăm bữa nửa tháng lại ngất xỉu, cả nhà đều dựa vào anh cả chu cấp để sống qua ngày.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)