Thẩm Hành rất bất đắc dĩ nhưng cũng thông cảm cho cô, suy cho cùng sáu năm trước, vốn dĩ anh ta có suất ở khu tập thể, cô có thể đi tùy quân.
Nhưng vì Mạn Mạn sống ở nhà chồng không tốt, anh ta liền nhường cơ hội đó cho đồng đội trước, nghĩ rằng vài tháng nữa cô qua đó rồi hai người kết hôn cũng thế, ai ngờ lại xảy ra chuyện. Từ đó về sau không còn liên lạc được với cô nữa, trong lòng cô tủi thân cũng là chuyện bình thường.
Nghĩ đến đây, không biết là vì áy náy hay vì điều gì khác, anh ta chủ động lên tiếng: "Kiều Ninh, chúng ta đi đăng ký kết hôn đi, hôn lễ tạm thời không tổ chức nhưng tôi muốn cho con một mái nhà trọn vẹn."
Nói xong, anh ta chằm chằm nhìn biểu cảm của Kiều Ninh.
Nhưng... anh ta dần thất vọng, sự chấn động và vui mừng như trong tưởng tượng đều không xuất hiện trên mặt cô.
Thậm chí đến một chút cảm xúc cũng không có.
Cảm giác khó chịu trong lòng Thẩm Hành càng rõ ràng hơn, sắc mặt anh ta dần trầm xuống.
Quả nhiên, Kiều Ninh lên tiếng: "Xin lỗi, tôi tạm thời không có ý định kết hôn, đồng chí Thẩm vẫn nên đi tìm người khác đi."
"Cái gì?" Thẩm Hành không phải người chưa từng trải sự đời nhưng hiện giờ lại bị lời này của Kiều Ninh làm cho chấn động, anh ta khó tin hỏi: "Cô nghiêm túc sao?"
"Chuyện lớn cả đời, đương nhiên tôi không nói đùa."
Sắc mặt Thẩm Hành âm trầm khó coi: "Sáu năm trước tôi đã hứa sẽ cưới cô, sau đó cũng vì sự cố ngoài ý muốn mới khiến cô phải đợi sáu năm. Tôi biết trong lòng cô khổ sở, tôi cũng sẽ cố gắng hết sức bù đắp cho cô và Nhung Nhung, tại sao cô vẫn không chịu hòa nhã với tôi? Chẳng lẽ chỉ vì tôi dẫn Mạn Mạn về sao?"
"Đúng vậy, chính vì chuyện này đấy, nếu anh có thể đuổi thẳng cổ mẹ con họ ra khỏi nhà, có lẽ tôi sẽ cân nhắc một chút!"
Vẻ mặt Thẩm Hành tái mét: "Cô nằm mơ đi! Cô ấy là vợ của ân nhân tôi, Thẩm Hành tôi không thể ích kỷ tư lợi như cô được!"
Kiếp trước cô đã hết lần này đến lần khác vì anh ta mà nhường nhịn Hứa Mạn Mạn, chỉ thiếu nước dâng luôn danh phận người vợ này cho cô ta nhưng dù vậy, cô vẫn bị anh ta mắng mỏ không biết bao nhiêu lần là kẻ ích kỷ tư lợi. Đã vậy, Kiều Ninh sẽ ích kỷ cho anh ta xem.
"Tôi ích kỷ tư lợi thì đã sao, chồng cô ta có ơn với anh, liên quan gì đến tôi, dựa vào đâu mà ân tình của anh lại bắt tôi và Nhung Nhung phải báo đáp thay?"
Kiều Ninh nói: "Nếu anh đã không làm được, vậy thì không kết hôn nữa, đơn giản thế thôi."
"Con ở với tôi rất tốt, chuyện này anh không cần bận tâm, anh đi lo cho vợ và con trai của người khác là đủ rồi."
"Được, cô giỏi lắm, đừng có hối hận!"
Thẩm Hành sập cửa bỏ đi!
Anh ta đã hạ giọng dỗ dành cô, muốn dẫn cô đi đăng ký kết hôn rồi, vậy mà cô lại chẳng biết điều gì cả!
Vậy anh ta sẽ khiến cô phải hối hận không kịp!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



