Nghe thấy tiếng sập cửa, Hứa Mạn Mạn ở dưới nhà vô cùng lo lắng.
Thấy Thẩm Hành sa sầm mặt đi xuống lầu, cô ta vội bước tới lo lắng hỏi: "Có phải vì chuyện của em mà chị dâu không vui không? Hay là em đi thuê nhà nghỉ nhé, hai người đừng vì em mà cãi nhau."
Thẩm Hành thấy vẻ mặt cô ta căng thẳng khó xử, sắc mặt cũng dịu đi đôi chút, giọng điệu nhẹ nhàng nói: "Không liên quan đến em, là cô ta quá so đo tính toán. Em cũng không cần để ý đến cô ta, cứ yên tâm ở lại đây, đợi công việc của anh ổn định rồi, anh sẽ tìm cách sắp xếp chỗ ở cho em và Tiểu Vĩ."
Hứa Mạn Mạn cảm động đến mức hốc mắt đỏ hoe: "Anh Thẩm, em và Tiểu Vĩ sẽ biết ơn anh cả đời."
Thẩm Hành không nói thêm gì nữa, liền đi ra khỏi nhà.
Tin tức anh ta hy sinh năm đó truyền đi, người trong thôn đều tưởng anh ta đã chết rồi, lúc này đương nhiên anh ta phải đi thăm hỏi họ hàng bề trên một chút.
Kết quả vừa nhìn thấy anh ta, mọi người đã tò mò hỏi: "Tiểu Hành à, người phụ nữ và đứa trẻ cháu dẫn về, thật sự là cháu tìm ở bên ngoài sao? Đã lớn thế này rồi cơ à?"
"Đúng vậy, cháu tệ bạc quá đấy, cái Ninh ở nhà đợi cháu bao nhiêu năm trời."
"Có gì mà tệ bạc, người ta đâu có bắt nó đợi, giấy chứng nhận còn chưa đăng ký, tính là vợ con gì? Nghe mẹ cháu nói đuổi cũng không chịu đi, mặt dày lắm. Bây giờ ỷ vào việc thằng cả đối xử tốt với nó, nhìn xem nó sống thoải mái chưa kìa!"
"Ây dà nhưng cũng không thể nói thế được, người ta dẫu sao cũng sinh cho nhà này một đứa con gái mà."
Sắc mặt Thẩm Hành cứng đờ, hơi không vui: "Mọi người hiểu lầm rồi, đó là vợ và con của đồng đội cháu. Chỉ vì họ có ơn với cháu nên cháu mới giúp đỡ một chút, chúng cháu hoàn toàn không có quan hệ gì cả."
...
Hoàng hôn buông xuống, bên ngoài thôn, một người đàn ông cao lớn mặc quân phục rằn ri nương theo ánh sáng chạng vạng, bước chân vững chãi tiến về phía nhà họ Thẩm.
Thẩm Tiểu Mai nghĩ anh hai đã về nên nấu nướng vô cùng thịnh soạn, nào là mổ gà, nào là xào thịt xông khói, bày biện đầy ắp cả một bàn lớn.
Gà là do mẹ cô ta mang tới. Bà ta bây giờ sợ chị dâu hai muốn chết, vốn định gọi anh hai về nhà ăn cơm nhưng lại nghĩ ở nhà chưa chuẩn bị gì, sợ Kiều Ninh không nấu đồ ngon cho con trai mình nên bà ta liền xách một con gà qua đây.
Gà hầm khoai tây, thịt xông khói xào ớt khô, đậu hũ hành hoa, trứng xào cà chua...
Vừa nấu xong thì nghe thấy tiếng mở cửa.
Cô ta còn tưởng là anh hai về, vừa ngẩng đầu nhìn ra, nụ cười lập tức cứng đờ.
Chạm phải đôi mắt đen sắc bén của người vừa đến, cô ta lắp bắp gọi một tiếng: "Anh, anh cả."
Kiều Ninh nhìn thấy người bước vào cũng rất bất ngờ.
Nhung Nhung lại rất vui vẻ, chạy ùa tới ngọt ngào gọi: "Bác! Bác về rồi, Nhung Nhung nhớ bác lắm!"
Người đàn ông cúi người, dùng một tay bế bổng cô bé lên, ánh mắt đen thẳm lướt qua bóng dáng mỏng manh đang đứng bên cửa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)