Gọi một hồi lâu mà con gái chẳng thèm để ý đến mình, Thẩm Hành hơi xấu hổ đứng dậy, lại không nhịn được mà oán trách Kiều Ninh, dạy con kiểu gì mà chẳng thân thiết gì với người làm bố là anh ta.
Nghĩ đến những lời nghe được từ miệng mẹ mình, anh ta không khỏi nhíu mày. Tiền lương một tháng của anh ta chưa tới một trăm tệ, phí xuất ngũ cũng chẳng được bao nhiêu, mẹ nhắc nhở anh ta đừng giao tiền cho Kiều Ninh quản lý, nói là cô thích tiêu xài hoang phí, ngay cả con gái cũng dạy cho thói tiêu tiền như nước.
Tivi, sô pha trong căn nhà này đều là do cô xúi con gái bám lấy anh cả đòi mua.
Nhìn bộ sô pha và chiếc tivi màu lớn đó, bản tính anh ta vốn tiết kiệm, thấy những thứ này hoàn toàn không cần thiết, thậm chí là quá xa xỉ, quá lãng phí.
Tiền quả thật là không thể giao cho cô được.
"Sao lại quay lại rồi?" Kiều Ninh lên tiếng: "Là nhà cũ bên kia khó ở sao?"
Lời này khiến Hứa Mạn Mạn cứng đờ người. Chỗ đó đâu chỉ là khó ở, có khác gì cái chuồng lợn đâu chứ.
Cô ta cứng nhắc nhìn sang Thẩm Hành.
Thẩm Hành giải thích: "Chỗ của mẹ không thông gió, mùi ẩm mốc nặng, tôi sợ Tiểu Vĩ bị dị ứng nên dẫn về đây."
"Nhung Nhung từ nhỏ đã sống ở đó, cũng có thấy con bé bị dị ứng đâu."
Lời này chỉ thiếu nước nói thẳng ra là Đổng Tiểu Vĩ còn ẻo lả hơn cả một đứa bé gái.
Thẩm Hành chướng mắt nhất là cái dáng vẻ hẹp hòi đó của cô, nhíu mày nói: "Tiểu Vĩ là trẻ con thành phố, có thể so với trẻ con trong thôn được sao?"
Anh ta bắt đầu mất kiên nhẫn: "Thôi bỏ đi, không thèm nói mấy chuyện này với cô nữa. Tôi có chuyện muốn bàn với cô, cô lên lầu trước đi."
Kiều Ninh dắt con gái lên lầu. Thẩm Hành nhìn cô, khuôn mặt xinh đẹp của Kiều Ninh toàn là sự lạnh nhạt, trong chốc lát, bầu không khí có phần im lặng.
Trong ký ức, cô vẫn là một cô gái nhỏ ngượng ngùng chưa thoát khỏi vẻ trẻ con, nay đã sớm cởi bỏ vẻ non nớt, cho dù chưa kết hôn với anh ta, cũng kiên cường nuôi nấng đứa trẻ, Thẩm Hành rất biết ơn cô.
Thẩm Hành nhìn sang Nhung Nhung, ánh mắt hơi phức tạp. Đứa con gái này, mặc dù là ngoài ý muốn nhưng cũng là máu mủ ruột rà của anh ta, cô bé trông rất giống cô, anh ta không khỏi cảm thán: "Nhung Nhung cũng lớn thế này rồi."
Anh ta nhẹ nhàng gọi: "Nhung Nhung, bố đây."
Đường nét khuôn mặt Nhung Nhung giống hệt Kiều Ninh, như một con búp bê được chạm khắc từ ngọc. Cô bé chằm chằm nhìn Thẩm Hành, lùi lại một bước, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy vẻ cảnh giác.
Thẩm Hành hơi bất đắc dĩ, đành phải nhìn sang Kiều Ninh, hy vọng cô có thể nói tốt cho mình vài câu với con. Nhung Nhung chưa từng gặp bố, không thân thiết với anh ta cũng là chuyện bình thường.
Ai ngờ ánh mắt Kiều Ninh còn thờ ơ hơn cả con gái.
Kiều Ninh đương nhiên không thể giúp anh ta. Cái chết của con gái ở kiếp trước, anh ta là kẻ tòng phạm, còn đáng hận hơn cả hung thủ giết người Đổng Tiểu Vĩ, Kiều Ninh sao có thể giúp anh ta được!
Khóe miệng cô nở nụ cười lạnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



