Ngày thường anh ở một phòng, anh cả Chu Việt Đông dẫn theo em gái ở một phòng, anh hai ở một phòng, căn phòng còn lại là dành cho khách, bên trong không có gì, để cô ở đó thì thật sự tủi thân.
Tư Nguyệt gật đầu: "Được, anh đi làm đi."
Chu Luật Sâm khẽ gật đầu, xoay người sải bước rời đi.
Thím Lưu thấy người đi rồi, cuối cùng cũng không nhịn được, quái gở trào phúng hai tiếng: "Đừng tưởng cô bước qua cửa thì tôi sẽ khách sáo với cô, tôi phải xem cô có thể giả vờ được mấy ngày."
Tư Nguyệt cảm thấy bà già này thật sự khó hiểu, lườm bà ta một cái: "Bản lĩnh của thím không lớn nhưng khẩu khí lại không nhỏ, người không biết còn tưởng thím là mẹ chồng tương lai của tôi đấy, kiêu ngạo như vậy sao?"
Tư Nguyệt cười khẩy một tiếng: "Dù sao tôi cũng coi như là được cưới hỏi đàng hoàng, có một số người chẳng qua chỉ là được bỏ tiền thuê tới làm việc, nói khó nghe một chút thì chính là người hầu. Kẻ dưới mà phạm người trên là sẽ bị đuổi việc đấy, thím chú ý một chút."
Thím Lưu tức hộc máu, tuy bà ta là người được bỏ tiền thuê tới giúp việc nhưng với mối quan hệ giữa mình và nhà họ Chu cùng với tuổi tác này, bà ta hoàn toàn có tư cách dạy dỗ Tư Nguyệt. Hiện giờ ngược lại bị cô coi thường, khỏi phải nói trong lòng nghẹn khuất đến mức nào.
"Cô còn là người từ trên thành phố tới đấy, người thành phố mà ý thức như vậy sao!" Bà ta chỉ thẳng vào mũi Tư Nguyệt mắng.
"Ý thức của tôi chỉ dành cho con người thôi." Tư Nguyệt nhe răng cười, ý tứ rất rõ ràng, bà không phải là người.
Thím Lưu tức điên lên nhưng ngay sau đó dường như nghĩ đến điều gì, bà ta cười lạnh một tiếng.
"Cô cứ chờ đó cho tôi."
Nói xong, bà ta ôm nhóc tì đang ê a rời đi.
Tư Nguyệt cũng không thèm để ý tới bà ta, xách vali lên phòng ngủ chính trên lầu hai.
Căn phòng khá lớn nhưng ở giữa chỉ đặt một chiếc giường gỗ, một cái bàn và tủ quần áo, ngoài ra không còn gì khác, mang đậm cảm giác nhà chỉ có bốn bức tường.
Tư Nguyệt im lặng một thoáng, ở căn nhà lớn sang trọng như vậy mà căn phòng lại tồi tàn đến thế.
Quả nhiên cuộc sống của đàn ông chính là mộc mạc và giản dị như vậy.
Nhưng chăn màn được gấp gọn gàng, chăn đệm sạch sẽ không vương một hạt bụi. Nhìn chiếc chăn được gấp vuông vức như khối đậu phụ kia, Tư Nguyệt nhướng mày, người đàn ông này trước kia không phải là bộ đội đấy chứ.
Cô sắp xếp lại hành lý của mình một chút rồi mở tủ quần áo ra.
Tủ quần áo của người đàn ông chỉ để hai bộ quần áo được gấp gáp gọn gàng, ngăn nắp.
Khiến cho người mắc hội chứng ám ảnh cưỡng chế cảm thấy vô cùng thoải mái.
Trời nồm thì quần áo không thể cứ ủ mãi, nếu không rất dễ sinh ra mùi hôi.
Cho nên Tư Nguyệt vội vàng treo quần áo lên, chiếc tủ trống rỗng được lấp đầy bởi những bộ quần áo đủ màu sắc, cảm giác thỏa mãn lập tức ùa đến.
Mặc dù việc xuyên thư khiến cô có chút trở tay không kịp nhưng kết quả này lại tốt hơn dự liệu không ít. Cô còn từng lo lắng mình sẽ phải ở trong căn nhà ngói rách nát, ngay cả cơm cũng ăn không no.
Hiện giờ xem ra là do cô đã nghĩ nhiều rồi, thập niên tám mươi, chín mươi khắp nơi đều là vàng, chỉ cần có ý tưởng và to gan thì có vô số người kiếm được bộn tiền.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
