Cô nghe nói anh mở trại nuôi lợn, tuổi tác lại lớn, còn tưởng đó là một ông chú già béo phì bụng phệ cơ đấy.
Nếu không thì đâu đến mức lớn tuổi như vậy mà vẫn chưa lấy được vợ.
Ai ngờ lại là một người đàn ông nhã nhặn tuấn mỹ đến vậy. Dáng người anh cao ráo, khuôn mặt lạnh lùng, thoạt nhìn còn tưởng là một sĩ quan quân đội thời Trung cổ.
Ánh sáng trong phòng hắt lên khuôn mặt góc cạnh rõ ràng của anh, càng làm tôn lên ngũ quan sắc nét, thế nhưng vẻ mặt của anh lại vô cùng lạnh nhạt.
"Cô tên là gì?" Thấy Tư Nguyệt không nói lời nào, Chu Luật Sâm lên tiếng trước, giọng nói trầm thấp đầy từ tính.
"Tư Nguyệt, tôi tên là Tư Nguyệt." Tư Nguyệt lấy lại tinh thần, nghĩ đến việc mình lại nhìn đến ngây người, đáy mắt xẹt qua một tia xấu hổ. Cô đứng dậy, tự giới thiệu: "Năm nay tôi mười tám tuổi, là con gái ruột của Lâm gia."
Chu Luật Sâm không hề lộ ra vẻ kinh ngạc, suy cho cùng thì chuyện kết hôn này đã bị bên Lâm gia kéo dài cả tháng trời rồi, nguyên nhân cũng vì Lâm Huệ Huệ không phải con ruột, mà con gái ruột lại không chịu về.
Không ngờ cô lại chủ động tìm tới tận cửa.
"Tôi tên là Chu Luật Sâm, ba mươi tuổi." Người đàn ông nói ngắn gọn súc tích.
Ánh mắt thâm trầm của anh lướt qua chiếc vali đặt ở phòng khách, đáy mắt tựa hồ xẹt qua tia sáng nào đó, rồi lại nhìn về phía Tư Nguyệt: "Cô suy nghĩ kỹ rồi sao?"
Anh là một người thông minh.
Tư Nguyệt thầm nghĩ.
Chu Luật Sâm: "Cô đã biết hoàn cảnh của tôi rồi chứ? Tôi còn có ba đứa con, tuy không phải con ruột nhưng tôi đã nhận nuôi dưới danh nghĩa của mình và tôi cũng không định sinh thêm con nữa."
Tư Nguyệt tiến lên hai bước, vươn bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo mềm mại về phía người đàn ông, cười khẽ: "Thứ nhất, làm mẹ là một việc rất vĩ đại. Thứ hai, tôi sẽ là một người mẹ kế rất tốt."
Chu Luật Sâm hiếm khi ngẩn người ra một chút.
"Được, em ở lại đi."
"Không được, Luật Sâm, sao cậu lại dễ dàng cho cô ta ở lại như vậy, nhà họ Lâm kia nhìn qua là biết đang tham ba ngàn tệ tiền sính lễ của cậu, cái nhà này toàn là kẻ lừa đảo đấy!"
Thím Lưu sốt ruột, vội vàng khuyên can.
Chu Luật Sâm nhìn thím Lưu một cái, giọng điệu trầm thấp: "Cô ấy đã là con gái ruột của nhà họ Lâm, vậy thì cũng không tồn tại chuyện lừa gạt."
Tư Nguyệt cười như không cười nhìn thím Lưu một cái: "Vị thím này từ đầu đã mang dáng vẻ rất phản đối tôi bước qua cửa, sao nào, chẳng lẽ thím có người được chọn tốt hơn?"
Thím Lưu nghẹn họng.
Chu Luật Sâm bình thản thu hồi ánh mắt, vẻ mặt có vài phần lạnh lẽo: "Thím Lưu, chuyện này thím không cần bận tâm."
Nói xong, anh liếc nhẹ Tư Nguyệt một cái: "Em cứ ở lại, tôi không có yêu cầu gì với em, đối xử tốt với bọn trẻ là được. Còn chuyện đám cưới, nhà em yêu cầu không tổ chức, cộng thêm đằng gái luôn không tình nguyện nên bên chúng tôi tạm thời chưa chuẩn bị gì, nếu em cần thì cứ chọn một ngày."
"Trong xưởng còn có việc, tôi đi làm trước, em còn chuyện gì quan trọng muốn hỏi không?"
Tư Nguyệt gật đầu: "Đám cưới có tổ chức hay không cũng không sao, tôi có phòng để ở chứ?"
Chu Luật Sâm im lặng một chút rồi mới nói: "Trong nhà tổng cộng có năm căn phòng, phòng ngủ chính là căn đầu tiên trên lầu hai, em cứ ở đó trước, tôi ngủ với Tiểu Đông."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
