Rất rõ ràng, Chu Luật Sâm chính là kiểu người dũng cảm lại có đầu óc như vậy.
Mặc dù không có nước nóng nhưng thời tiết này tắm nước lạnh cũng không thấy lạnh.
Thập niên tám mươi, số người dùng bình nóng lạnh vẫn còn khá ít, trừ phi là kiểu người cực kỳ có tiền.
Nhưng nhìn điều kiện này của Chu Luật Sâm, e là không bao lâu nữa sẽ có thể lắp được thôi.
Tắm rửa một trận thật sảng khoái, cả người cô đều trở nên nhẹ nhõm.
Tư Nguyệt thay chiếc váy mặc ở nhà màu màu be đơn giản thoải mái, mái tóc dài đen nhánh như thác nước ướt sũng rủ xuống đầu vai. Cô ngồi xuống trước bàn, bày biện những chai lọ của mình ngay ngắn trên mặt bàn, sau đó bắt đầu cẩn thận thoa đồ dưỡng da.
Nguyên chủ bảo dưỡng tốt như vậy, bản thân cô cũng không thể bỏ bê được.
Ngoại trừ những thứ này ra, cô còn mang theo một số sách vở của nguyên chủ.
Không sai, nguyên chủ vốn là một học sinh cấp ba, thành tích học tập cũng rất khá.
Kết quả vì muốn sớm kết hôn với vị hôn phu sĩ quan mà lại bỏ học.
Chủ yếu là vị hôn phu sĩ quan kia tuổi tác cũng không còn nhỏ, nghe nói đã hai mươi lăm tuổi, người nhà giục giã rất gấp.
Nếu không nhà họ Tư cũng không muốn vứt bỏ việc học của cô.
Hiển nhiên giữa việc học và con trai thủ trưởng, bọn họ đã lựa chọn vế sau.
Kết quả vừa mới bỏ học chưa được bao lâu thì thiên kim thật đã tìm tới cửa.
Nguyên chủ cả ngày vì tình yêu mà đòi sống đòi chết, làm gì còn tâm trí đâu mà đi học? Não yêu đương thật sự quá đáng sợ.
Xếp sách vở ngay ngắn xong xuôi, cô định đợi đến khi quen với thời đại này rồi sẽ nghiên cứu sau.
Tư Nguyệt đứng dậy lau tóc, lúc tóc sắp khô thì cô nghe thấy dưới lầu có tiếng chó sủa.
Nghiêng đầu nhìn xuống lầu, căn phòng ngủ chính này vừa vặn có thể nhìn thấy cổng lớn.
Liền thấy hai thiếu niên trạc tuổi nhau đeo khăn quàng đỏ đang kẻ trước người sau bước vào trong sân.
Tuổi tác đều không lớn nhưng cậu bé cao hơn một chút lại có ánh mắt lạnh nhạt, trầm tĩnh, trông có vài phần phong thái của Chu Luật Sâm.
Cậu bé còn lại thì nhảy nhót tưng bừng, xách theo chiếc cặp sách thủng lỗ chỗ, trông có vẻ rất vui sướng.
Hai người trông rất giống nhau, hơn nữa đều vô cùng gầy gò ốm yếu.
Tư Nguyệt lại nhớ tới nhóc tì dưới lầu, cũng gầy đến mức không nỡ nhìn.
Theo lý mà nói, với điều kiện gia đình như của Chu Luật Sâm thì bọn trẻ không nên gầy như thế mới đúng.
Tư Nguyệt có khá nhiều ký ức về ba đứa trẻ này.
Trong tiểu thuyết, nguyên chủ đã ngược đãi ba đứa trẻ. Vốn dĩ đã không cha không mẹ, từ nhỏ lại thiếu thốn tình thương nên cả ba đứa trẻ đều vì thế mà phát triển lệch lạc.
Chu Luật Sâm là một người đàn ông, vừa phải lo kiếm tiền lại vừa phải lo việc nhà, dù thế nào cũng không thể chăm sóc chu toàn cho cả ba đứa trẻ được.
Cộng thêm việc anh vốn im lặng ít lời, không biết cách bày tỏ nên mấy đứa trẻ đều rất sợ anh.
Bị nguyên chủ ngược đãi, bọn chúng càng không có một ai dám lên tiếng, cứ thế mà kìm nén chịu đựng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)