May mà Vân Thiền là người hiểu chuyện, nàng đập chén rồi làm ầm lên ngay tại chỗ, nếu không nếu Tiết gia trực tiếp đuổi người, nếu chuyện này truyền ra ngoài thì danh tiếng coi như hỏng bét. Nhờ nàng làm như vậy, cho dù con trai có động tay động chân, người ta cũng chỉ nói là Lý Quế Chi tự chuốc lấy.
Tuy có chút xui xẻo, nhưng con dâu bọn họ âm kém dương sai chọn được này thật sự rất được, da mặt trắng trẻo xinh đẹp, con người cũng biết phân biệt phải trái, vừa rồi trong hôn lễ rối loạn thành một đoàn, bà ở bên cạnh nhìn rất rõ ràng, con trai vẫn luôn ôm vai người ta che chở, chắc hẳn hắn cũng rất hài lòng.
"Ông nó, ta thấy hình như A Chiếu rất thích nha đầu Vân gia đó!" Đợi con trai vừa ra khỏi cửa, Vương Hương Nguyệt liền ghé sát vào huých Tiết lão hán một cái.
"Có à? Tại sao ta không nhìn ra." Tiết lão hán gãi đầu, lão bà nhà ông sao có thể nhìn ra được con trai bọn họ thích nàng từ trên gương mặt lạnh lùng đó của hắn?
Vương Hương Nguyệt im lặng, lắc đầu đứng dậy bắt đầu cởi áo ngủ, bận rộn cả ngày, thật sự là khiến cho lão bà tử này chịu không nổi.
Trời cuối tháng tám vẫn còn nóng, không cần đun nước cũng có thể tắm, Tiết Minh Chiếu đi ra giếng xách một thùng nước, tắm rửa sạch sẽ từ đầu đến chân rồi mới quay về tân phòng.
Lúc hắn đẩy cửa bước vào, phát hiện tiểu tức phụ của mình đã cuộn tròn trong chăn ngủ thiếp đi.
Trên tấm chăn đỏ thẫm chỉ có cơ thể mặc áo lót trắng tinh cuộn tròn thành một cục, tấm lưng theo hơi thở đều đều mà nhẹ nhàng phập phồng. Khuôn mặt nhỏ nhắn bằng bàn tay, đôi mắt nhắm chặt có chút sưng đỏ, trông giống như một chú thỏ trắng mắt đỏ.
Áo lót bởi vì tư thế ngủ như vậy mà trở nên hơi xộc xệch, bị kéo lên lộ ra một đoạn eo nhỏ trắng như tuyết, Tiết Minh Chiếu bước tới, vừa định kéo áo lại cho nàng, liền nhìn thấy trên eo nhỏ có vết bầm tím.
Ngón tay hắn khựng lại, vén y phục lên cao hơn, để lộ ra cả tấm lưng chằng chịt những vết bầm tím, hệt như trên cánh tay, trông như thể bị roi gai quất vào.
Ánh mắt nam nhân tối sầm lại, nắm chặt tay. Một lát sau, hắn nhẹ nhàng kéo chăn gấm từ người Vân Thiền ra, đắp lại cho nàng, rồi cũng xoay người lên giường, nhắm mắt ngủ.
Vân Thiền cả ngày mệt mỏi rã rời, sau khi ăn xong cháo, chưa được bao lâu mí mắt nàng đã bắt đầu díp lại, lẽ ra đêm tân hôn nào có chuyện tân nương ngủ trước, nhưng đây vốn là hôn sự do cha mẹ sắp đặt, nàng và phu quân cũng là lần đầu gặp mặt.
Vân Thiền đưa tay lau mồ hôi lạnh trên trán, thật ra nàng chưa bao giờ sợ những người này, lý do nàng luôn không muốn đối đầu trực diện với bọn họ chỉ có hai điều.
Một là nàng cảm thấy nói lý lẽ với bọn họ cũng vô ích, thay vì tốn công tốn sức thì chi bằng tránh né không để ý tới, nàng cũng không thích cãi vã.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)