"Xin lỗi…" Vân Thiền cúi đầu nhếch khóe miệng, cụp mắt nhìn chằm chằm vạt váy đỏ rực rỡ.
Ai ở trong ngày đại hôn bị nhà thông gia làm mất mặt như vậy mà không tức giận chứ? Tuy rằng cuối cùng nhìn thấy hắn ném Lý Quế Chi ra ngoài, nàng vừa ngạc nhiên vừa hả giận, nhưng ai cũng nhìn ra được hắn tức giận đến mức nào.
Bỗng nhiên, tấm chăn bên cạnh lún xuống, nàng quay đầu lại nhìn, thì ra nam nhân đã đặt bát cháo xuống, ngồi lên giường.
Vân Thiền thấy nam nhân đến gần, cả người nàng cứng đờ, cảnh tượng hắn ném người lúc nãy vẫn còn hiện rõ mồn một trước mắt, nếu hắn tức giận ra tay, vậy còn đáng sợ hơn cả thẩm thẩm.
Nhưng ngay sau đó, nam nhân chỉ đưa tay ra, hơi dùng sức lau đi nước mắt trên mặt nàng.
"Không cần, không phải lỗi của nàng."
Không cần? Ý hắn là không cần xin lỗi à? Nàng mở to đôi mắt sưng đỏ như trăng lưỡi liềm, ngơ ngác nhìn hắn.
Người kia không nói thêm gì nữa, đứng dậy bưng bát cháo đặt vào tay nàng, dặn dò: "Nàng ăn đi, ăn xong thì ngủ sớm một chút, không cần đợi ta."
Đợi đến khi Vân Thiền hoàn hồn lại thì người kia đã không còn trong phòng, lúc này nến đỏ đã cháy được hơn một nửa, ánh nến bập bùng soi sáng, nàng cúi đầu nhìn xuống, bát cháo là cháo đậu đỏ táo đỏ, một mùi thơm ngọt ngào bay vào chóp mũi.
Nàng cầm thìa múc một miếng lên ăn, mềm mại ấm nóng, so với cháo loãng lạnh ngắt trước đây ở nhà thẩm thẩm thì ngon hơn không biết bao nhiêu. Nhớ lại trước đó, lúc ở trong sân, cánh tay người kia đỡ lấy vai nàng và bàn tay to lớn vừa lau nước mắt cho nàng, nàng bỗng nhiên cảm thấy, phu quân này hình như cũng rất tốt, hay là nàng không cần phải trốn nữa?
Đợi đến khi Tiết Minh Chiếu đi ra thì khách khứa phần lớn đều đã giải tán hết, chỉ còn lại vài nam nhân thường ngày chơi thân với hắn đang giúp Tiết gia nhị lão thu dọn sân, hắn cũng vén tay áo lên tham gia cùng.
Người trẻ tuổi làm việc đều nhanh nhẹn, một khắc sau phần lớn cũng đã thu dọn xong, Tiết Minh Chiếu cảm tạ bọn họ, sau đó đóng chặt cửa sân, dìu Vương Hương Nguyệt, ba người cùng nhau vào chính đường.
Trong phòng, đèn dầu được thắp sáng, Vương Hương Nguyệt ngồi bên cạnh bàn xoa eo, bất mãn trừng mắt nhìn Tiết lão hán một cái: "Ông nó, trước đây ông không tìm hiểu rõ ràng cách hành xử của Vân gia nhị phòng à! Biết trước như vậy…"
"Xem ra lời đồn cũng không thể tin hết được, ta nhìn dáng vẻ nha đầu kia đập chén, cũng không phải là người nhu nhược giống như người ta nói."
Bà nhíu chặt mày, đưa tay đẩy con trai: "Con đó, ngày thường ít lạnh mặt lại, con bé cũng là một đứa trẻ đáng thương, hiện giờ đã không còn nhà mẹ đẻ, con cũng nên thương xót con bé nhiều một chút."
Tiết Minh Chiếu nghe vậy liền mím môi, gật đầu đồng ý.
Vương Hương Nguyệt vẫn rất hài lòng đối với người con dâu mới này. Nhà ai mà tiền bạc không phải là do vất vả lắm mới kiếm được, nhất là nhà bà vốn điều kiện đã không tốt, từng đồng từng hào đều là đào từ trong đất lên, hoặc khai thác được từ trên núi, thẩm thẩm Vân gia vừa mở miệng đã đòi 3 lượng, lúc đó bà đã bị chọc tức đến mức giật mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
