Hai là nàng có một cơ thể đặc biệt - chứng dễ khóc, chỉ cần xúc động mạnh liền dễ dàng rơi lệ. Ví như ngày hôm qua, nàng thật ra chỉ là tức giận, nhưng cuối cùng lại khóc lóc thảm thiết thật đáng thương, nghĩ lại liền cảm thấy mất mặt.
Tiếng chim hót "líu lo" từ ngoài cửa sổ truyền đến cắt ngang dòng suy nghĩ của thiếu nữ.
"Ôi, muộn mất rồi!" Nàng nghe tiếng nhìn ra ngoài cửa sổ, lập tức kêu lên một tiếng ngạc nhiên rồi xuống giường chải đầu rửa mặt.
Theo tục lệ của Yên Triều, ngày hôm sau khi tân nương về nhà chồng phải dậy sớm dâng trà cho cha mẹ chồng, nhưng mặt trời đã lên cao đến ngọn cây, rõ ràng đã bỏ lỡ thời gian, vậy mà không có ai gọi nàng dậy! Còn phu quân Tiết Minh Chiếu của nàng cũng không có trên giường!
Một lát sau, trong sảnh đường, sau khi uống trà của con dâu, Vương Hương Nguyệt liền kéo Vân Thiền đến bên bàn ăn, nhìn sắc mặt nàng vẫn còn tái nhợt mà đau lòng nói.
"Nhà chúng ta ít người, quy tắc cũng ít, sáng nay A Chiếu nói nhìn sắc mặt con không tốt, nên không gọi con dậy. Sau này là người một nhà rồi, chỉ cần hai đứa sống tốt là ta và cha con thấy vui rồi."
Vân Thiền liếc mắt nhìn Tiết Minh Chiếu bên cạnh, lại nhìn hai lão nhân có sắc mặt dịu dàng bên cạnh bàn, cúi đầu có chút ngượng ngùng đáp: "Vâng, cha, mẹ."
Chuyện con dâu bị thương trên người, sắc mặt không tốt, sáng sớm Vương Hương Nguyệt đã nghe nói, cho nên sau khi ăn cơm xong, bà liền giục nàng về phòng nghỉ ngơi.
Vân Thiền ngồi bên giường thu dọn y phục mang theo, Tiết Minh Chiếu thì lau chùi cung tên và dao săn ở bên bàn.
Mỗi lần hắn lên núi săn bắn, ít thì 1-2 ngày, nhiều thì 5-6 ngày. Thấy còn nửa tháng nữa là đến mùa thu hoạch, đến lúc đó cả nhà đều phải xuống ruộng bận rộn, cũng chỉ có thể lên núi thêm hai lần nữa, cho nên hắn cũng không màng tân hôn, dự định ngày kia sẽ lên núi, tranh thủ cuối hè động vật béo tốt săn thêm được vài con.
Trên bầu trời mây đen vần vũ, tiếng sấm lúc xa lúc gần, có thể cảm nhận rõ ràng sự ngột ngạt, là một chuyên gia sinh tồn ngoài trời, nàng đương nhiên biết điều này đại diện cho điều gì.
Nam nhân bên cạnh thấy vậy liền nhíu mày, đưa tay ôm lấy vai nàng, thấp giọng hỏi: "Nàng thấy khó chịu ở đâu à?"
Vân Thiền cảm nhận được bờ vai nặng trĩu, liếc mắt nhìn nhưng không né tránh, khẽ lắc đầu: "Sắp mưa rồi, ta thấy hơi tức ngực."
Không bao lâu sau, mưa to gió lớn ập xuống, nước mưa như trút, rơi xuống đất bùn tạo thành dòng suối nhỏ chảy xiết, cứ thế mưa suốt cả ngày.
Chiều hôm ấy, ăn cơm tối xong, nhìn qua màn nước mưa, Tiết lão hán nhìn về phía ruộng lúa cuối thôn, gõ mạnh vào cái điếu cày trong tay.
"Mưa này không biết đến khi nào mới tạnh đây."
Vân Thiền ngẩng đầu nhìn tầng mây đen kịt: "E rằng còn mưa một lúc nữa, thời gian ngắn khó mà tạnh được."
Ba người trong nhà ngạc nhiên nhìn nàng, Tiết lão hán hỏi: "Nha đầu, sao con biết?"
Chết rồi, lỡ lời!
Vân Thiền ho khan một tiếng, cúi đầu giải thích: "Dạ, cha, cha xem mây trên trời kìa, kéo dài như tấm chăn, hình thù kỳ lạ lại rất dày, mây như vậy gọi là tầng vân, đại biểu cho mưa còn lâu mới tạnh."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)