" Lâm Tiểu Hà!"
Chân tôi khựng lại.
Tôi chắc là mình nghe nhầm rồi, giọng đó nghe giống Chu Hàn Chương quá.
Tôi không dám quay đầu lại, nhanh chóng bước tiếp.
Nhưng giọng nói đầy giận dữ ấy ngày càng gần hơn.
"Lâm Tiểu Hà, em chạy cái gì chứ?!"
Cổ tôi bị một bàn tay nắm chặt, tôi quay lại và nhìn thấy Chu Hàn Chương, người đầy bụi bặm đứng sau.
Anh kéo tôi vào lòng, siết chặt như thể đang ôm chặt lấy một báu vật không muốn buông tay.
Trong giọng nói của anh đã lẫn chút nức nở uất ức.
"Lâm Tiểu Hà, đừng chạy mà."
"Em chạy rồi anh biết làm sao?"
Tôi muốn đẩy anh ra, nhưng cảm nhận được bờ vai mình thấm ướt, tôi lập tức cứng người lại.
Chu Hàn Chương luôn xuất hiện một cách chỉnh chu, vậy mà bây giờ... lại đang khóc?
Không quen bị người khác nhìn như thể tôi là nhân vật chính trong một vở kịch đau khổ, tôi đành kéo anh vào phòng chờ riêng.
Trong phòng, tôi và anh mặt đối mặt nhìn nhau.
"Chu Hàn Chương, hôm nay anh không phải đi bàn công việc sao?" Tôi khó hiểu nhìn anh.
Ánh mắt anh lập tức trở nên u sầu, trông như một người vợ bị chồng bỏ rơi.
"Vậy nếu anh không đến, em định bỏ rơi anh phải không?"
Tôi khựng lại trong giây lát, rồi nhanh chóng bình tĩnh trở lại.
Chuyện chỉ là giao dịch tiền bạc, làm gì mà phải cảm động đến vậy.
Giờ đây tôi còn phải chịu cảnh bị gã đàn ông xấu xa này chất vấn.
Tôi lấy điện thoại ra, chỉ vào tin tức sáng nay về anh và tiểu hoa đán nổi tiếng.
"Đừng làm như mình là kẻ bị bỏ rơi."
"Đêm qua anh và tiểu hoa đán kia vui vẻ lắm mà, phải không?"
Chu Hàn Chương nhìn ngơ ngác, cầm điện thoại lên xem kỹ bản tin đó.
Khuôn mặt anh dần trở nên đen kịt, lạnh lùng nhìn tôi.
"Sao nào? Anh không nói được gì rồi à?"
"Em có muốn mở to mắt ra mà nhìn xem nhân vật trong tin tức là ai không?"
Anh nghiến răng nói.
Vẫn muốn cãi à?
Tôi không bị anh lừa đâu!
Tôi chỉ vào bức ảnh trong bài báo, lý lẽ vững vàng: "Anh dám nói đây không phải là anh?"
"Đúng, đây là anh."
"Nhưng em có muốn xem xem người mà báo chí gọi là 'thái tử nhà họ Chu' là ai không?"
Tôi định chỉ vào cái tên thì đột nhiên khựng lại.
Tôi: ???
Chuyện quái gì thế này, cái trang tin này dùng hình ảnh của Chu Hàn Chương để viết về người khác à?
Người đó cũng họ Chu sao?
Chu Hàn Chương đã bắt được sơ hở, nhanh chóng khôi phục vẻ kiêu ngạo vốn có, như thể người vừa khóc ban nãy không phải là anh.
"Lâm Tiểu Hà."
"Em đánh giá anh cao quá rồi."
"Nhìn khắp cả nước, bao nhiêu người họ Chu giàu có."
"Thấy ai họ Chu là liền nghĩ ngay đến anh sao?"
Anh dùng tay gõ nhẹ vào trán tôi, như để kiểm tra xem tôi có phát sốt đến hồ đồ không.
"Nếu mai anh cạo trọc đầu thì có thành Phật tử ở kinh thành luôn không?"
"Và nữa," anh chỉ vào người phụ nữ trong bức ảnh, "đây là chị họ của anh."
"Lần trước anh muốn dẫn em đi gặp chị ấy mà em không chịu."
"Bây giờ lại lấy chị ấy ra để buộc tội anh."
Những lời nói của anh khiến tôi cảm thấy chột dạ, không dám nhìn thẳng vào mắt anh nữa, ánh mắt bỗng trở nên lảng tránh.
"Tất cả là lỗi của mấy cái trang tin rác."
"Em có làm gì sai đâu?"
"Em chỉ là một cô bé thích lướt mạng mà mắt lại kém thôi mà."
Chu Hàn Chương đứng dậy, cúi xuống véo lấy đôi môi đang luyên thuyên giải thích của tôi.
Anh cao hơn tôi một cái đầu, đứng nhìn tôi từ trên cao.
"Giờ đến lượt em giải thích rồi đấy."
"Tại sao lại muốn bỏ rơi anh không lời từ biệt?"
"Bỏ rơi?" Tôi ngạc nhiên lặp lại lời anh.
Nghe thấy tôi nói hai từ này, mắt Chu Hàn Chương lại đỏ lên.
Anh lại tiện tay véo lấy môi tôi.
Anh trông thật chán nản, giống như một chú mèo nhỏ bị chủ nhân bỏ rơi.
Tôi chỉnh lại cơ thể anh, ánh mắt tò mò nhìn thẳng vào anh.
"Vậy, ý của anh là... chúng ta đang hẹn hò sao?"
Nếu nói vừa nãy Chu Hàn Chương là ấm ức cộng thêm bực bội, thì giờ đây anh ấy hoàn toàn bùng nổ rồi.
Không nói một lời, anh bế thốc tôi lên, sau đó thẳng tay quăng tôi vào trong xe.
"Chú tài xế, lái xe đi."
Tài xế bị Chu Hàn Chương làm cho hoảng sợ, chân đạp mạnh ga, chiếc xe lao đi vun vút.
Suốt cả quãng đường, gương mặt anh đen lại, còn tôi thì cố gắng thu mình vào một góc, giảm thiểu sự hiện diện của bản thân.
Ban đầu tôi định mở miệng giải thích, nhưng nhìn thấy vẻ mặt của anh, tôi nuốt hết mọi lời muốn nói vào bụng.
Khi tới căn hộ nhỏ của tôi, Chu Hàn Chương mở cửa xe cho tôi.
Anh đứng bên cạnh, không nói một lời, chỉ ra hiệu cho tôi xuống xe.
Trong lúc đợi thang máy, tôi định nói gì đó để xoa dịu bầu không khí.
"Anh không bế em nữa sao?"
Trời đất ơi, lẽ ra tôi nên im lặng thì hơn.
Chu Hàn Chương lườm tôi một cái, rõ ràng là anh rất khó chịu.
"Thang máy tiện cho anh, cho em, cho mọi người. Hãy sử dụng đúng cách."
Cảm ơn anh, bận trăm công nghìn việc mà vẫn rảnh rỗi dạy dỗ tôi.
Một người nề nếp như vậy.
Không lạ gì khi tôi gọi anh là thái tử nhà họ Chu mà anh nổi giận đến thế.
Vừa vào nhà, tôi lập tức thu lại mọi đánh giá về sự nề nếp của Chu Hàn Chương.
Anh có thể lịch sự với thang máy, nhưng với tôi thì không.
Vừa vào đến cửa, anh lại bế tôi lên, đặt lên giường.
Anh cúi xuống hôn tôi mãnh liệt, tay bắt đầu không ngoan ngoãn mà lần mò cởi áo tôi ra.
Toàn thân tôi chìm trong hơi thở của anh, tim đập loạn xạ. Theo phản xạ, tôi giữ lấy bàn tay đang không yên của anh.
Anh lập tức dừng lại, kéo áo lại chỉnh tề cho tôi, rồi đắp chăn lên người tôi.
"Xin lỗi, là anh đã vượt quá giới hạn."
Anh đứng dậy định bước ra ngoài, như thể muốn rời khỏi nơi khiến anh đau lòng.
Tôi không biết có phải mình ảo giác hay không, nhưng anh trông như thể đã vỡ vụn thành từng mảnh, không thể nào ghép lại được nữa.
Tôi không hiểu chuyện gì, nhưng vẫn gọi anh lại.
"Đợi đã."
Chu Hàn Chương cau mày, nhưng vẫn dừng bước.
"Tiểu thư Lâm, còn chuyện gì sao?"
Tôi bước xuống giường, vòng ra trước mặt anh, hơi lo lắng lên tiếng.
"Vậy... anh thực sự nghĩ chúng ta đang hẹn hò sao?"
Chu Hàn Chương nhắm mắt lại như chấp nhận số phận, bàn tay thả lỏng bên người siết chặt lại.
"Phải."
"Hôm nay là bốn năm bảy tháng lẻ ba ngày chúng ta hẹn hò."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


