Gia vị khi gặp chảo nóng tỏa mùi thơm ngào ngạt khắp con phố.
Những cây xúc xích nóng hổi vừa ra lò đã thu hút một nhóm sinh viên.
Âm thanh từ ứng dụng thanh toán báo tiền liên tục khiến tâm trạng tôi phấn chấn hơn hẳn.
Ở đây không chỉ đông sinh viên mà còn không có đối thủ cạnh tranh.
Đúng là vùng đất "địa linh nhân kiệt."
Tôi tay chân nhanh nhẹn, lại biết cách ăn nói, nên doanh thu một buổi chiều bằng cả tuần trước.
Xúc xích gần như bán hết, tôi vui vẻ ngắm nghía số tiền kiếm được trong hôm nay.
Bất chợt, một giọng nói quen thuộc vang lên.
"Cho một cây xúc xích."
Tôi ngước mắt lên, nhìn thấy khuôn mặt khiến má tôi nóng ran.
"Được."
"Cho anh đây."
Anh cười tinh nghịch: "Lúc nãy tôi chỉ nói muốn một cây xúc xích thôi mà."
Tôi không dám nhìn vào mắt anh, chỉ cúi đầu đáp khẽ: "Tôi biết."
"Hôm nay tôi vui nên mua một tặng một."
Anh không nói gì, tôi cứ nghĩ anh đã đi rồi.
Nhưng ngẩng đầu lên, tôi thấy anh vẫn đứng trước quầy, thậm chí còn lại gần hơn.
"Ừm, cảm ơn chủ quán Tiểu Hà."
Lần đầu tiên có người gọi tôi là Tiểu Hà, lòng tôi cảm thấy nhẹ nhõm lạ kỳ.
"Xúc xích nướng Tiểu Hà" là tên quầy hàng của tôi.
Tôi gãi đầu ngại ngùng.
Anh chuyển khoản trả cho hai cây xúc xích rồi vẫy tay rời đi.
Trước khi đi, anh còn đặc biệt nói với tôi tên của mình:
"Cô chủ quán Tiểu Hà, tôi là Chu Hàn Chương."
***
Sau khi đưa tôi về căn hộ nhỏ, Chu Hàn Chương rời đi.
Trước khi đi, anh còn nhét vào tay tôi một chiếc thẻ.
"Ở trường cũng phải ăn uống đầy đủ."
"Nếu ăn không quen thì gọi cho anh, anh sẽ mang cơm cho em."
Anh bóp má tôi, nói đầy bực bội:
"Khó khăn lắm mới nuôi cho béo lên được, giờ lại gầy đi rồi."
"Mai anh phải đi bàn công việc, xong anh sẽ dẫn em đi ăn nhà hàng mới mở."
Trước khi rời đi, Chu Hàn Chương liên tục ngoái đầu nhìn tôi.
Hình như anh nói điều gì đó, nhưng đường phố quá ồn ào, tôi không nghe rõ.
Sau này tôi mới biết, lúc đó anh nói—
"Anh rất yêu em."
Nhìn chiếc xe phóng đi xa, tôi vứt tấm thẻ vào ngăn kéo.
Ngăn kéo đó chứa đầy những tấm thẻ mà Chu Hàn Chương đã cho tôi.
Anh là một kim chủ rất tận tâm.
Anh rất hào phóng về tiền bạc.
Anh không can thiệp vào cuộc sống của tôi, cũng không ép buộc tôi làm bất cứ điều gì tôi không thích.
Anh còn giúp tôi được đi học.
Ting—
Một tin tức từ tài khoản theo dõi hiện lên trên điện thoại.
"Thái tử nhà họ Chu hẹn hò với tiểu hoa đán đình đám, ân ái đến tận ba giờ sáng."
Nhìn bóng hình quen thuộc trong bức ảnh, tôi rót cho mình một cốc nước.
Tôi bình thản uống cạn một hơi.
Sự tận tâm của anh chỉ càng làm nổi bật sự không xứng của tôi.
Thích kim chủ của mình, một con chim hoàng yến như tôi thật không biết thân biết phận.
Tôi nghĩ, nếu anh không cho tôi nhiều tiền và sự tôn trọng đến vậy, không chu cấp để tôi đi học.
Chắc chắn tôi sẽ không thể sớm có đủ dũng khí để rời xa anh.
Anh quá tốt với tôi, đến mức suýt nữa tôi quên đi khoảng cách giữa chúng tôi.
Trong rất nhiều khoảnh khắc xúc động, tôi cũng từng tự hỏi liệu Chu Hàn Chương có thích tôi không.
Dù sao anh ấy đối xử với tôi tốt như thế.
Nhưng rồi tôi lại nghĩ đến những quá khứ không mấy tốt đẹp của mình mà anh đều biết rõ.
Một người cao cao tại thượng như anh, sao có thể thích tôi được?
Anh chỉ thương hại tôi mà thôi.
Trước mặt Chu Hàn Chương, tôi chỉ là Tiểu Hà.
Hy vọng của Tiểu Hà là được hòa vào biển lớn, tự do tung hoành.
Tiểu Hà không thể làm một con chim hoàng yến bị nhốt trong lồng.
Sau khi nhận ra tình cảm của mình dành cho Chu Hàn Chương ngày càng sâu đậm, tôi đã bắt đầu lên kế hoạch chạy trốn.
Ban đầu, tôi định thẳng thắn nói lời chia tay với Chu Hàn Chương.
Nhưng anh quá tốt, tôi không thể tìm ra lý do nào chính đáng.
Tôi nghĩ rằng yêu cầu anh đi ngắm biển lúc 3 giờ sáng sẽ khiến anh mất kiên nhẫn mà bỏ rơi tôi.
Tin tức đã nói rằng anh đang bí mật hẹn hò với tiểu hoa đán nổi tiếng.
Kết quả là không hiểu vì lý do gì, anh vẫn đồng ý đi cùng tôi.
Để tránh bản thân rơi vào tình huống càng thêm bị động, tôi quyết định phải chạy trốn thật nhanh.
Và phải chạy một cách lặng lẽ, không để lại dấu vết.
Chu Hàn Chương tuy đối xử với tôi rất dịu dàng, nhưng...
Tôi nhớ đến cơn giận của anh khi từng đối đầu với bố mẹ tôi.
Tôi biết rõ anh không phải người dễ đối phó.
Nếu bị anh bắt được thì coi như xong đời.
Tôi đã bí mật nộp đơn xin học cao học ở nước ngoài mà Chu Hàn Chương không hề hay biết.
Tôi giấu rất kỹ, anh hoàn toàn không phát hiện ra.
Chuyến bay ra nước ngoài của tôi chính là hôm nay.
Tôi nhanh chóng thu dọn chút ít hành lý của mình và bắt taxi ra sân bay.
Những kỷ niệm về quãng thời gian ở bên Chu Hàn Chương lướt qua tâm trí tôi như khung cảnh vụt qua cửa sổ xe.
Trong tay tôi nắm chặt lá bùa bình an mà Chu Hàn Chương đã tặng.
Đó là thứ duy nhất liên quan đến anh mà tôi mang theo.
Tôi chợt nhớ ra rằng bao năm qua, tôi vẫn chưa một lần nói lời cảm ơn anh một cách trịnh trọng.
Thôi bỏ đi, người giàu có như anh chắc cũng chẳng cần lời cảm ơn từ tôi.
Sau khi lấy vé và qua cổng an ninh, tôi ngồi chờ ở sảnh sân bay.
Vừa đợi vừa nhìn ra ngoài.
Tôi cũng không biết mình đang mong đợi ai nữa.
Anh không biết tôi sẽ đi hôm nay.
Giờ này anh đang có buổi gặp gỡ làm ăn, chắc chắn sẽ không đến.
Đừng đợi nữa.
Nghĩ đến đây, tôi miễn cưỡng nở một nụ cười, không quay đầu lại, chuẩn bị bước vào cổng lên máy bay.
Tạm biệt nhé, Chu Hàn Chương.
Em sẽ trở thành Lâm Tiểu Hà thực sự.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


