"Lời vừa dứt, Ôn Ý Nồng đứng đơ tại chỗ, cùng lúc ấy máu trong toàn thân ào ào dồn lên đỉnh đầu, rồi trong tích tắc lại đông cứng lại.
Gần như theo phản xạ có điều kiện, cô đột ngột ngẩng đầu lên.
Bóng lưng màu đen của người đàn ông thẳng tắp mà cao quý, vẫn thong thả đi về phía trước như cũ, thậm chí chẳng buồn dừng bước để chờ cô trả lời.
Vừa nãy anh hỏi cô gì cơ?
Tại sao lại thấy anh dữ…
Mọi tâm lý cầu may đều bị đánh tan tành. Trời ơi — quả nhiên anh vẫn thấy rồi!
Tích tắc, tích tắc, thời gian lặng lẽ trôi qua hai giây.
Đến giây thứ ba, Ôn Ý Nồng mới tuyệt vọng khép khẽ mắt lại, miễn cưỡng tìm lại được chức năng phát thanh của mình.
"Anh… anh đang nói cái tin nhắn đó ạ?" Cô líu cả lưỡi, hai bên gò má nóng đến mức rán được trứng. "Đấy chỉ là hiểu lầm thôi. Tôi trượt tay gõ nhầm chữ, tuyệt đối không có ý nói xấu anh đâu. Tôi vô cùng xin lỗi."
Nghe câu trả lời này, Mạc Thiếu Thương đang đi phía trước khẽ khựng bước, ngoảnh đầu, nhìn ra sau lưng.
Cô gái trị liệu trẻ tuổi nói năng lộn xộn, cúi gằm đầu, hoàn toàn không dám nhìn anh, mười ngón tay mảnh mai níu chặt vạt áo, trông hệt như một đứa trẻ vừa phạm lỗi, lộ rõ vẻ căng thẳng và bối rối.
Mạc Thiếu Thương khẽ rủ mi mắt, đôi đồng tử xanh đen dừng lại trên gương mặt đỏ ửng ấy một lúc, ánh nhìn rõ ràng điềm tĩnh không gợn sóng, nhưng lại như xuyên thấu lòng người.
Ôn Ý Nồng không dám nhìn thẳng vào anh, chỉ đành đánh liều đứng yên tại chỗ.
Đúng lúc cô sắp ngạt thở dưới ánh nhìn ấy, đối phương cuối cùng cũng có phản ứng.
Anh hờ hững "ừm" một tiếng, chấp nhận lời giải thích lố bịch, vô lý, đầy sơ hở này. Rồi anh quay người, tiếp tục bước về phía phòng ăn.
Ôn Ý Nồng lặng lẽ ngẩng đầu.
Anh tin rồi? Hay là chỉ lười truy cứu thôi?
Trong đầu rối tinh rối mù, tim cũng vẫn đang đập điên cuồng.
Ôn Ý Nồng không dám mà cũng không có thời gian nghĩ kỹ, chỉ đành trấn tĩnh tinh thần, rảo bước đuổi theo.
*
Phòng ăn tiếp nối phong cách tổng thể của trang viên nhà họ Mạc, xa hoa mà nội liễm, đầy chất riêng. Trên chiếc bàn ăn hình chữ nhật trải khăn trắng tinh, bộ đồ ăn chủ yếu là sứ xương truyền thống kiểu Trung Hoa, lớp men bóng mịn như ngọc, lấp lánh rạng ngời.
Ngay từ giây đầu tiên bước chân vào đây, Ôn Ý Nồng đã cảm nhận được một sự ngột ngạt khó nói nên lời. Nhưng ngoài dự đoán của cô, bầu không khí trong phòng ăn lại khác với vẻ lạnh lẽo cứng nhắc cô tưởng tượng.
Mùi thơm của thức ăn lan tỏa trong không khí.
Bên cạnh chiếc bàn ăn dài đặt một chiếc ghế ăn dành riêng cho trẻ em, một bóng dáng nhỏ bé non nớt đang ngồi yên lặng trên đó; quản gia chú Hành đứng cạnh chiếc ghế ăn em bé, khóe môi hàm tiếu, ánh mắt từ ái mà thoáng vẻ xót thương.
Ôn Ý Nồng hơi ngẩn ra.
"Thưa tiên sinh, cô giáo Ôn." Thấy hai người bước vào, chú Hành cung kính lên tiếng chào.
Ôn Ý Nồng đáp lại chú Hành một nụ cười, ánh mắt lại một lần nữa hướng về cậu bé xinh đẹp tựa thiên thần nhỏ.
Là Eric.
So với lần gặp trong khu vườn trước đó, lần này, Eric dường như càng đắm chìm sâu hơn vào thế giới của riêng mình — đôi mắt xanh trong veo ấy trống rỗng và mê mang, nhìn về một điểm nào đó nơi khoảng không phía trước, hàng mi dài phe phẩy phe phẩy, khiến người ta liên tưởng đến một con bướm non mong manh. Hai bàn tay nhỏ vô thức vỗ lên khay của ghế ăn, vỗ mãi không chán, tựa hồ thứ âm thanh "bốp bốp" chẳng theo nhịp điệu nào ấy có thể khiến cậu thấy dễ chịu và thư thái.
Đúng lúc này, Mạc Thiếu Thương đưa tay kéo một chiếc ghế ăn ra, giọng nhàn nhạt: "Mời cô giáo Ôn ngồi."
Ôn Ý Nồng lúc này mới như tỉnh khỏi cơn mộng. Cô hơi ngượng, khẽ giọng cảm ơn, ngồi xuống.
Đối phương khẽ gật đầu, ngồi vào vị trí chủ tọa của mình.
Chẳng mấy chốc, Ôn Ý Nồng thầm hít sâu một hơi, cưỡng ép nén xuống sự căng thẳng khi đối diện Mạc Thiếu Thương, dồn toàn bộ sự chú ý sang Eric.
Quan sát Eric vài giây, cô chỉnh lại dáng ngồi, hạ độ cao của mình xuống ngang tầm với cậu bé nhất có thể, mỉm cười dịu giọng: "Eric, chào con. Cô là cô giáo Ôn."
Đúng như dự đoán, Eric không có bất kỳ phản hồi nào. Cậu như hoàn toàn không nhận ra xung quanh đã có thêm một người lạ, ánh mắt vẫn lơ đãng, cứ ngoan cố vỗ lên chiếc bàn ăn nhỏ của mình.
Chú Hành hạ giọng: "Cô giáo Ôn, cậu chủ nhỏ thằng bé…"
"Không sao đâu ạ." Ý cười của Ôn Ý Nồng ôn hòa. "Cháu biết mà, không vội đâu."
Với trẻ ASD, nhất là trường hợp ở mức trung bình đến nặng, việc xây dựng lòng tin với các con cần đến sự kiên nhẫn vô cùng lớn. Ép buộc giao tiếp bằng mắt hay đòi hỏi phản hồi, chỉ phản tác dụng mà thôi.
Đúng lúc này, một nhân viên mặc đồng phục đầu bếp bưng lên một bát canh.
Hương canh gà nóng hổi tỏa ngào ngạt, khơi dậy vị giác của người ta.
Ôn Ý Nồng nhạy bén để ý thấy, chiếc mũi nhỏ của Eric khẽ động đậy một cái gần như không nhận ra, ánh nhìn trong thoáng chốc tụ lại, lướt cực nhanh qua chiếc thố đựng canh gà.
Eric vỗ bàn, trong miệng phát ra loạn xạ vài âm thanh máy móc.
Mắt Ôn Ý Nồng sáng lên, ý thức được cơ hội đã đến.
Suy nghĩ vài giây, cô quay đầu, dò hỏi: "Mạc tiên sinh, chỗ canh gà này là mẹ tôi tự hầm, rất thanh đạm, cũng không bỏ bất kỳ gia vị kích thích nào. Có thể cho Eric uống một chút không ạ?"
Động tác Mạc Thiếu Thương khựng lại, ngước mắt nhìn cô, ánh nhìn tĩnh lặng như biển sâu, mang theo vài phần ý dò xét. Một lúc sau, anh gật đầu tỏ ý cho phép.
Chú Hành mang đến một chiếc bát nhỏ sạch sẽ, Ôn Ý Nồng cẩn thận dùng muôi múc ra một chút, vừa khẽ thổi cho nguội, vừa nhẹ giọng: "Canh gà ngon lắm đó, Eric cũng muốn ăn một chút đúng không nào? Nào, để cô giáo thổi nguội cho con…"
Ánh nhìn Mạc Thiếu Thương đậu trên người cô gái trị liệu trẻ tuổi.
Mọi khung hình về cô trong tầm mắt anh, đều bị phóng to, lan rộng, xâm lấn đến vô tận.
Từng chi tiết nhỏ đều thu trọn vào đáy mắt.
Gương mặt cô hơi nghiêng, ráng chiều phác lên đôi mày mắt cong cong và bờ môi khẽ hé của cô, đường nét mềm mại, như tự mang theo một quầng sáng tĩnh lặng dịu dàng. Giọng điệu dỗ trẻ toát ra một thứ vần điệu kỳ diệu; thi thoảng cô phồng má, khẽ thổi một hơi lên mặt canh, gợn sóng lan ra, sắc môi mọng đến muốn nhỏ giọt.
Mạc Thiếu Thương khẽ nhấp một ngụm trà.
Cách đó không xa.
Eric không nhìn Ôn Ý Nồng, nhưng với thức ăn được đưa đến tận miệng, cậu cũng không tỏ ra kháng cự dữ dội.
Cuối cùng, đến lần thử thứ tư của Ôn Ý Nồng, cậu bé rốt cuộc cũng bị con sâu thèm ăn trong bụng đánh bại, cái miệng nhỏ hé mở một khe.
Ôn Ý Nồng mừng rỡ trong lòng, lập tức đút một muôi canh gà nhỏ vào.
"Oa! Eric giỏi quá!" Cô tươi cười khẳng định.
"A, a." Eric lẩm bẩm, tiếp tục phát ra những âm điệu vô nghĩa.
Ôn Ý Nồng được đà tới luôn, tiếp tục từng ngụm nhỏ từng ngụm nhỏ đút canh cho cậu bé.
Phía đối diện.
Sau vài lần, Eric cuối cùng cũng thử phát âm: "No…!"
"Giỏi lắm!" Ôn Ý Nồng giơ ngón cái với cậu bé.
Chú Hành dẫn Eric đi chơi.
Không khí trong phòng ăn bỗng chốc trở nên yên ắng, yên đến mức Ôn Ý Nồng thậm chí có thể nghe thấy tiếng gió thoảng vọng vào từ ngoài cửa sổ.
Cô cảm thấy hơi gượng gạo.
Chẳng hiểu sao, ở riêng với Mạc Thiếu Thương, cô lúc nào cũng tự dưng căng thẳng…
Đang nghĩ ngợi, Ôn Ý Nồng lén ngước mắt liếc về phía ghế chủ tọa.
Người đàn ông đang dùng bữa với dáng vẻ thanh nhã, thần sắc lạnh lùng, không lộ ra một chút cảm xúc nào.
Sự tĩnh lặng khiến người ta thót tim lan tràn trong không gian.
Một lúc sau, Ôn Ý Nồng hắng giọng, quyết định nói gì đó để phá vỡ sự im lặng này.
"Mạc tiên sinh." Cô đặt đũa xuống, cố dùng một giọng điệu trò chuyện thật nhẹ nhàng thoải mái: "Tôi xem hồ sơ của Eric, trước đây bé luôn sống ở nước ngoài, tôi cứ tưởng bé chỉ biết tiếng Ý."
Mạc Thiếu Thương dùng khăn ăn khẽ chấm khóe môi, động tác khoan thai. Một lúc sau, anh ngước đôi mắt không gợn sóng, nhìn cô.
"Gia tộc chúng tôi có một nửa huyết thống Ý, nhưng tiếng Hán mới là tiếng mẹ đẻ thứ nhất. Eric từ nhỏ tiếp xúc với môi trường tiếng Trung."
Giọng anh trầm thấp khoan thai, nhàn nhạt, nhưng tự mang theo vẻ xa cách và uy quyền, khiến người ta không dám xem nhẹ.
"Thì ra là vậy ạ." Ôn Ý Nồng gật đầu.
Cô trầm ngâm một lát, khi mở lời lần nữa thì cả con người rõ ràng đã thả lỏng hơn đôi chút, ánh mắt chuyên nghiệp và nghiêm túc: "Mạc tiên sinh, theo quan sát sơ bộ của tôi hôm nay, tình trạng của Eric thật ra không tệ lắm đâu. Bé không phải hoàn toàn không có giao tiếp bằng mắt với người khác, lại còn có một lượng nhỏ ngôn ngữ chủ động, như vậy là tốt hơn nhiều so với tôi dự đoán ban đầu. Hiện tại, trở ngại cốt lõi của Eric vẫn nằm ở giao tiếp xã hội và hành vi rập khuôn."
Ôn Ý Nồng trình bày ngắn gọn một số quan điểm chuyên môn của mình, rồi ngừng lại vài giây, trong giọng nói pha chút thăm dò.
"Cái đó… cho tôi hỏi, anh tương đối rảnh vào thứ mấy trong tuần ạ?"
Nghe câu này, trong đôi mắt xanh đen của Mạc Thiếu Thương thoáng thêm một tia ý dò xét: "Sao cô lại hỏi việc này?"
Ôn Ý Nồng kiên nhẫn giải thích: "Lần trước tôi cũng đã thưa với anh rồi, can thiệp tại gia đình là một mắt xích vô cùng quan trọng. Sự tham gia và vận dụng kỹ năng của người chăm sóc có thể nâng cao rất nhiều hiệu quả can thiệp. Tôi cần sắp xếp cho anh các buổi học định kỳ, dạy anh một số kỹ thuật và phương pháp có thể áp dụng trong sinh hoạt hằng ngày, chẳng hạn như cách tương tác hiệu quả với Eric, cách giải mã những tín hiệu hành vi của bé, cách kết hợp các nhiệm vụ mục tiêu của chúng ta với trò chơi… Tôi biết anh rất bận, nhưng vẫn mong anh có thể dành thời gian học cùng tôi."
Nói xong, cô lặng lẽ chờ đối phương đáp lời.
Mạc Thiếu Thương vẫn nhìn Ôn Ý Nồng.
Ánh sáng trong phòng ăn rơi xuống như làn sương vàng, soi vào đáy mắt cô gái trẻ, khiến đôi đồng tử của cô trong veo gần như trong suốt, lại có một vẻ nghiêm túc cố chấp, già dặn.
Đáng yêu khó tả.
Mạc Thiếu Thương bỗng rất khẽ nhếch khóe môi: "Tối nay tôi rảnh."
"Dạ?" Ôn Ý Nồng đờ ra, chưa phản ứng kịp.
Đôi mắt xanh đen của Mạc Thiếu Thương vẫn nhìn thẳng vào cô, nhắc lại một lần nữa, lạnh lùng mà rõ ràng: "Tối nay."
"…"
"Tám giờ tối, cô giáo Ôn có thể đến thư phòng dạy học cho tôi."
"Ồ, vâng ạ." Ôn Ý Nồng bị khí trường không giận mà uy của người này áp chế, ngoan ngoãn gật đầu lia lịa như gà con mổ thóc. "Vậy hẹn anh tám giờ tối."
Mạc Thiếu Thương: "Tôi cần chuẩn bị gì không?"
"Tài liệu học tôi đã chuẩn bị cả rồi ạ." Cô theo phản xạ trả lời. "Anh chỉ cần có mặt là được."
*
Ngoài cửa sổ mặt trời đã hoàn toàn lặn xuống, chỉ còn lại bên chân trời một vệt ráng chiều màu tím đỏ rực rỡ. Trang viên nhà họ Mạc bao trùm trong sắc chiều, trang nghiêm mà thần bí.
Sau khi bữa tối kết thúc, Ôn Ý Nồng một mình trở về căn phòng tầng ba.
Đóng cửa lại, cô đưa tay sờ lên ngực.
Trong lồng ngực như có một chú thỏ, đập thình thịch không thôi.
Lạ thật.
Sao tim lại đập nhanh đến thế? Mặt cũng nóng quá…
Rõ ràng cô chỉ hẹn với Mạc Thiếu Thương đến thư phòng dạy anh một buổi chuyên môn thôi mà, sao lại làm như sắp ra trận đánh một trận chiến nguy hiểm nào đó vậy?
Cứ thế nghĩ vẩn vơ một lúc, Ôn Ý Nồng lắc lắc đầu, ép mình bình tĩnh lại. Sau khi sắp xếp sơ qua đống hành lý mang theo, cô lấy sách chuyên ngành ra, lấy lại tinh thần, bắt đầu chuẩn bị cho buổi học tối nay.
Thế nhưng lật tới lật lui xem cả buổi, chữ trên sách chẳng vào nổi một chữ.
Cô bực bội lấy sách che mặt.
Hoàn toàn ngoài tầm kiểm soát, trong đầu cứ lặp đi lặp lại hình ảnh một đôi mắt xanh đen vừa lạnh nhạt vừa sâu thẳm, chằm chằm nhìn cô, ẩn dòng chảy ngầm, sâu hút khó dò.
Thời gian chậm rãi trôi qua trong nỗi bồn chồn bất an.
Kim giờ trên đồng hồ treo tường chỉ đúng bảy giờ năm mươi phút.
Ôn Ý Nồng thấy thời gian cũng đã gần, cầm lấy tài liệu giảng dạy, lại đứng trước gương chỉnh lại quần áo, thả lỏng cơ mặt một chút, xác nhận mình trông tự nhiên như thường, rồi mới mở cửa bước ra.
Hành lang yên tĩnh lạ thường.
Càng đến gần hai cánh cửa gỗ thịt của thư phòng, tim cô càng đập gấp gáp.
Cuối cùng cũng đứng lại.
Ôn Ý Nồng thầm hít một hơi thật sâu, đưa tay lên, khẽ gõ cửa.
"Cộc cộc."
Bên trong cửa dường như lặng đi một thoáng, rồi liền đó, cánh cửa được mở ra.
Ánh nhìn của Ôn Ý Nồng bất giác ngước lên cao.
Mạc Thiếu Thương vẫn là bộ trang phục lúc dùng bữa, sơ mi đen, quần âu đen, sợi xích kính gọng vàng buông rủ hai bên gò má, ánh lên thứ ánh sáng lạnh lẽo. Ánh sáng trong phòng hơi tối, cả con người anh đặt giữa một vùng quầng sáng tối màu, như một thanh kiếm sắc tra trong bao nhung, đường nét thanh nhã, nhưng lưỡi sắc lại lạnh băng.
Cũng vậy, Mạc Thiếu Thương cũng đang nhìn cô.
Từ góc nhìn của Mạc Thiếu Thương, cô gái trị liệu trẻ tuổi xuất hiện trước cửa, ngẩng đầu ngước nhìn anh. Hình như vừa rửa mặt xong, mấy sợi tóc lòa xòa bên trán cô còn hơi ẩm, gương mặt mềm mại trắng nõn mộc mạc, nhưng lại nhuốm một sắc ửng hồng rõ rệt, từng sợi từng làn, lan mãi đến tận vành tai.
Cô căng thẳng đến mức nhìn bằng mắt thường cũng thấy, bờ môi khẽ mím, hai tay vô thức đan vào nhau trước người, như một con hươu lạc bước vào lãnh địa mãnh thú, thuần khiết, vô tội, lại mang theo một sức hút khiến người ta không thể cưỡng lại.
Một làn gió thổi qua, dưới ánh trăng, bóng lá trong vườn lay động.
Nơi góc thư phòng, trong chiếc bể kính giữ nhiệt, con rắn bạch hóa chậm rãi bò trong bóng tối, đồng tử dọc lạnh lẽo âm u, lặng lẽ không một tiếng động áp sát con mồi.
Ánh nhìn Mạc Thiếu Thương dừng lại trên gò má ửng đỏ và mấy sợi tóc ẩm mồ hôi của cô gái một lúc, rồi khẽ nghiêng người, nhường ra một lối đi.
"Mời vào." Anh điềm tĩnh nói."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)