"Đọc xong dòng hồi âm mới hiện lên trong điện thoại, Ôn Ý Nồng trong lòng nhẹ nhõm đôi chút.
Rất nhiều trẻ tự kỷ có cơ địa dị ứng, dị ứng với nhiều loại thực phẩm hay vật dụng. Trong số những trẻ tự kỷ cô từng tiếp xúc, dị nguyên của các bé có thể nói là muôn hình muôn vẻ — sữa bò, cá, hải sản có vỏ, đậu Hà Lan, lúa mì… nuôi nấng rất vất vả, khiến vô số bậc cha mẹ khổ sở không nói nên lời.
Eric không bị dị ứng thức ăn, đây quả là một tin vô cùng tốt lành.
Ôn Ý Nồng đáp lại đối phương một câu "Không có gì."
Đặt điện thoại xuống, cô lục trong tủ bếp ra một chiếc bình giữ nhiệt in họa tiết đám mây, rửa sạch lau khô, đổ cả thịt lẫn rau trong nồi canh gà vào.
Chiếc bình giữ nhiệt này là quà tặng kèm khi mua nồi chiên không dầu hồi đầu năm, Ôn Ý Nồng trước giờ chưa dùng tới.
Nhìn nhỏ xíu vậy thôi, không ngờ lại đựng được khá nhiều.
Ôn Ý Nồng luộc chút mì, chan với canh gà ăn trọn một bát đầy. Vừa ăn, cô vừa không nhịn được mà thầm nghĩ trong lòng:
Một gia đình giàu có như nhà họ Mạc, ước chừng sơn hào hải vị nào cũng đã ăn đến phát ngán. Cậu bé liệu có thích nồi canh gà cô chuẩn bị không?
Nhưng mà, không thích cũng chẳng sao.
Tình yêu thương đong đầy của mẹ, cô tự mình hưởng cũng tốt thôi.
*
Giáo dục đặc biệt là một nghề cần đến tinh thần sứ mệnh.
Trong mắt Ôn Ý Nồng, câu nói này không phải một khẩu hiệu to tát mà sáo rỗng, mà phải thật sự ăn sâu vào đáy lòng mỗi giáo viên phục hồi chức năng.
Từ sáng sớm đến chiều hôm sau, cô vẫn không ngừng hoàn thiện kế hoạch can thiệp dành cho Eric.
Trước khi xuất phát, vì tôn trọng gia đình chủ thuê, Ôn Ý Nồng vẫn như thường trang điểm nhẹ, lại tỉ mỉ phối một chiếc áo len dệt màu nhạt cùng chiếc quần dài cùng tông màu, phô bày sự gần gũi dễ mến của bản thân ở mức tối đa.
Hai giờ năm mươi phút chiều, Ôn Ý Nồng kéo theo vali đến đảo phun nước.
Nắng chiều uể oải, màn nước của đài phun bị gió thu thổi tản thành làn sương mềm ấm, nhẹ nhàng phủ lên cảnh vật xung quanh. Những giọt nước phản chiếu nắng thu, hô ứng từ xa với sắc lá bạch quả đang chuyển màu.
Ôn Ý Nồng đứng giữa khung cảnh ấy, như thể đang ở trong một bức tranh vàng óng đang chảy trôi.
Chẳng mấy chốc, một chiếc xe màu đen lăn vào vòng xuyến, êm ái tiến đến bên cạnh Ôn Ý Nồng.
Chiếc xe sang trọng lăn bánh tĩnh lặng không một tiếng động, nhưng dù là những đường nét thân xe mượt mà lạnh cứng, hay bốn bánh xe sạch như mới, thảy đều toát ra một thứ áp lực mạnh mẽ mà vô hình, khiến người ta khó lòng làm ngơ.
Ôn Ý Nồng không nhịn được nhìn thêm hai cái.
Vị trí logo là một đôi cánh kim loại màu bạc, chính giữa đôi cánh khắc một dòng chữ cái tiếng Anh bắt đầu bằng "A"; cả cái logo toát ra thứ ánh lạnh buốt giá, trông vừa trầm mặc vừa sắc bén.
Không biết là hãng xe gì.
Khoảnh khắc sau, chiếc xe đen dừng hẳn, cửa ghế phụ phía trước mở ra từ bên trong.
Cô đoán có người sắp xuống xe, sợ chắn lối người khác, theo phản xạ xách vali nhích ra xa vài bước.
Giây sau, một giọng nói quen thuộc vọng xuống từ trên đầu: "Cô giáo Ôn, xin lỗi đã để cô đợi lâu."
Ôn Ý Nồng ngước lên nhìn thấy Lâm Khác, khẽ giật mình: "Chào trợ lý Lâm. Xin lỗi anh, vừa nãy tôi không nhận ra…"
Lâm Khác một tay đỡ lấy vali của Ôn Ý Nồng, tay kia mở cửa hàng ghế sau, ra hiệu mời cô lên xe.
"Cảm ơn anh." Ôn Ý Nồng đưa cho trợ lý Lâm một ánh nhìn biết ơn, cúi người, chuẩn bị ngồi vào.
Thế nhưng đúng vào khoảnh khắc cúi đầu, ánh mắt cô bất ngờ va thẳng vào sâu trong khoang xe —
Khu vực hàng ghế sau đang ngồi ngay ngắn một người.
Gió nhẹ thổi qua, tiếng nước đài phun róc rách.
Nắng chiều xuyên qua cửa kính rọi vào, làm dịu đi đường nét gương mặt nghiêng lạnh cứng của người đàn ông, nhưng lại chẳng thể nào làm tan chảy vẻ xa cách bẩm sinh nơi anh. Anh khép hờ đôi mắt, không rõ đang chợp mắt nghỉ ngơi hay đang nhắm mắt dưỡng thần, sợi xích nhỏ của cặp kính gọng vàng buông rủ bên gò má, bất động không lay; đầu ngón tay tùy ý đặt trên đầu gối bắt chéo, tư thế lạnh lùng mà thanh nhã, như một thước phim câm trắng đen bố cục tinh tế.
Cả không gian tràn ngập một thứ áp lực vô thanh mà mãnh liệt.
"…" Động tác của Ôn Ý Nồng đột nhiên cứng đờ.
Cô giữ nguyên tư thế cúi người, nửa thân trên mắc kẹt ở cửa xe, tiến cũng không được, lùi cũng không xong.
Cô cảm nhận rõ rệt quả tim trong lồng ngực trước tiên thắt lại, rồi thình thịch thình thịch, nhịp đập loạn hết cả lên.
Anh ta…
Sao anh ta cũng ở đây?
Trợ lý Lâm không hé một lời.
Đột ngột quá, cô chẳng có chút chuẩn bị tâm lý nào.
Kinh ngạc và hoảng hốt cùng lúc ập đến, đại não Ôn Ý Nồng gần như có một khoảnh khắc treo đứng, ngón tay theo phản xạ siết chặt quai túi đựng bình giữ nhiệt.
Sự tồn tại quá đỗi mãnh liệt của người đàn ông ép cho không gian vốn đã hạn hẹp trong khoang xe càng thêm chật chội, đến cả không khí cũng như loãng đi, khiến cô khó mà thở nổi.
Bên cạnh.
Lâm Khác đợi một lát, nhận ra sự khác lạ của Ôn Ý Nồng, khẽ nhắc: "Cô giáo Ôn?"
Ôn Ý Nồng nghe tiếng, hoàn hồn, lúc này mới lặng lẽ hít sâu một hơi, đánh liều ngồi vào trong khoang xe.
"Phịch" một tiếng khe khẽ, cửa xe bị trợ lý Lâm khép lại.
Chiếc xe mà Ôn Ý Nồng không gọi nổi tên này cách âm cực tốt, cửa vừa đóng, mọi âm thanh trên phố lập tức bị cách ly hoàn toàn. Cả khoang xe yên tĩnh đến phát hoảng, Ôn Ý Nồng thậm chí có thể nghe rõ tiếng tim mình đập hỗn loạn lạc nhịp.
Cô vừa câu nệ vừa lặng câm, đành cố hết sức nép vào sát cửa, kéo giãn khoảng cách với nguồn nguy hiểm phía bên trong.
Chẳng rõ vì lý do gì…
Người đàn ông này khiến cô bất an quá đỗi.
Một thoáng sau, Lâm Khác cất xong vali rồi trở lại ghế phụ.
Xe từ từ khởi động, êm ru hòa vào dòng xe cộ.
Sự tĩnh lặng chết chóc đến ngạt thở vẫn tiếp tục lan tràn trong khoang xe.
Ôn Ý Nồng hơi cứng nhắc nhìn thẳng về phía trước, sống lưng thẳng tắp. Rõ ràng không hề liếc nhìn, nhưng toàn bộ giác quan của cô lại ngoài tầm kiểm soát mà dồn cả về phía bên trái ghế ngồi.
Cô nghe được tiếng thở của anh, đều đặn, nhịp nhàng, nhẹ đến gần như không nghe thấy. Cô ngửi được mùi hương lạnh tựa có tựa không trên người anh, không rõ chiết xuất từ loại gỗ quý nào, từng sợi, từng làn, quẩn quanh nơi chóp mũi cô, kích thích thần kinh cô, khiến cô càng thêm căng cứng.
Ôn Ý Nồng chợt nghĩ: mình nên chủ động chào hỏi anh ta.
Nhưng mà, anh nhắm mắt, không nói cũng chẳng có bất kỳ cử động nào, trông như đã ngủ rồi.
Đường đột mở lời, lỡ khiến người ta khó chịu thì sao?
Vậy chẳng lẽ cứ im lặng mãi? Liệu có lại tỏ ra thất lễ không…
Ôn Ý Nồng lúng túng, cảm thấy tiến thoái lưỡng nan.
Đúng lúc này, một giọng nói trầm thấp đầy từ tính bất chợt vang lên, nghe nhàn nhạt: "Chào buổi chiều, cô giáo Ôn."
Ôn Ý Nồng nghe vậy, đầu ngón tay khẽ run, không biết nên thấy như được đại xá hay như gặp đại địch, chỉ đành chọn cách lịch sự tiếp lời: "Chào buổi chiều anh."
"Mạc Thiếu Thương."
"…" Ôn Ý Nồng khẽ ngẩn ra, chưa phản ứng kịp, theo bản năng quay đầu nhìn anh. Đầy vẻ ngờ vực.
"Hôm qua tôi quên tự giới thiệu với cô." Mạc Thiếu Thương khẽ hé mắt. "Tôi tên Mạc Thiếu Thương."
Ôn Ý Nồng có chút ngạc nhiên.
Họ tên thật là chuyện riêng tư cá nhân. Thông thường, chủ thuê không có nghĩa vụ phải cho giáo viên phục hồi biết tên mình.
Cô hơi bối rối, không biết tiếp lời anh thế nào.
May là sau vài giây suy nghĩ, Ôn Ý Nồng lấy lại trạng thái bình thường. Cô cong cong khóe mắt, nhếch nhẹ khóe môi, khen: "Cái tên này hay lắm ạ."
Mạc Thiếu Thương điềm tĩnh nhìn cô gái trị liệu trẻ tuổi.
Ngay từ giây đầu tiên cô xuất hiện hôm nay, anh đã nhận ra cô vô cùng lúng túng.
Dù cô gắng sức trấn tĩnh, nhưng dẫu có nén hơi thở nhẹ đến đâu, cũng không che giấu nổi sự rối loạn trong nhịp điệu hơi thở.
Như một con thú ăn cỏ lạc bước vào lãnh địa của mãnh thú.
Còn giờ đây, con thú ăn cỏ ấy đã mỉm cười.
So với "lúng túng" và "hoảng loạn", nụ cười rõ ràng hợp với gương mặt nhỏ nhắn trắng nõn này hơn nhiều: khóe môi cong lên, đôi mắt cũng cong theo, khiến người ta liên tưởng đến hai vầng trăng non đang xòe ra giữa trời đêm; hàng mi rung rinh khe khẽ theo cử động của mắt, in xuống dưới mắt một quầng bóng mềm mại.
Tựa như khi cô dịu dàng ngậm cười nhìn về phía anh, thì anh chính là duy nhất trong thế giới của cô.
Duy nhất, của cô.
"À phải rồi."
Lúc này, bờ môi đang cong lên ấy khẽ khàng mấp máy, lại một lần nữa cất tiếng dưới ánh nhìn của anh. Như dòng suối không chút tạp chất, trong nông mà ấm áp: "Mạc tiên sinh, sao anh lại ở đây ạ?"
"Tiện đường." Mạc Thiếu Thương đáp.
Ánh nhìn sau mắt kính của anh hạ xuống vài tấc, chăm chú đậu lại trên đôi môi của cô gái trẻ.
Đôi môi cô trông khác hôm qua.
Cô đã đổi một màu son khác.
"Thì ra là vậy." Ôn Ý Nồng gật đầu ra vẻ đã hiểu.
Câu trả lời này thật ra nằm trong dự liệu của cô.
Tuy không rõ thân phận, xuất thân của gia đình này, nhưng có thể sở hữu một trang viên lớn nhường ấy ở Nam Giao, đoán cũng biết chắc chắn là nhân vật lớn.
Một nhân vật như thế, sao lại đặc biệt lãng phí thời gian lên người cô chứ?
Không rõ vì sợ không trò chuyện sẽ khiến bầu không khí nguội lạnh, hay vì lý do nào khác, sau vài giây tĩnh lặng ngắn ngủi, Ôn Ý Nồng lại rất nhanh mở ra đề tài mới.
Trên mặt cô treo nụ cười chuyên nghiệp đầy thiện ý, nói: "Mạc tiên sinh, sau khi về nhà hôm qua tôi lại hoàn thiện và bổ sung thêm cho bảng kế hoạch một chút. Tôi xin hứa với anh, trong thời gian làm việc, nhất định sẽ dốc hết sức giúp đỡ anh và người nhà của anh. Đồng thời, quá trình này cũng cần chúng ta cùng nhau cố gắng."
"Theo tôi được biết, anh là người giám hộ duy nhất của bé. Về sau tôi cũng sẽ sắp xếp cho anh một số buổi học, hướng dẫn anh vài kỹ thuật can thiệp tại gia đình cho trẻ ASD."
Mạc Thiếu Thương không lộ cảm xúc gì, nghe xong chỉ gật đầu: "Ừm."
Sau cuộc đối thoại này, trong khoang xe lại chìm vào tĩnh lặng.
Ôn Ý Nồng lặng lẽ ngồi một lúc, rồi khẽ liếc mắt sang.
Ánh nhìn của Mạc Thiếu Thương đậu trên người cô không biết tự khi nào đã dời đi. Anh nhìn ra ngoài cửa kính, từ góc của Ôn Ý Nồng chỉ thấy được một bên gương mặt nghiêng, cao quý lãnh đạm, tuấn tú không ai sánh bằng.
Cô thu ánh mắt về, khẽ cắn môi đến mức gần như không nhận ra.
Vị chủ thuê này lạnh nhạt, ít nói, đồng thời lại mạnh mẽ và khó lường, hoàn toàn khiến người ta không tài nào đoán được.
Nói thật lòng, Ôn Ý Nồng thật sự chẳng muốn dây dưa với người này.
Nhưng không còn cách nào.
Sau khi dọn vào trang viên nhà họ Mạc, tiếp xúc sẽ còn nhiều hơn, cô chỉ đành tập làm quen càng sớm càng tốt.
Ôn Ý Nồng khẽ thở ra một hơi, tự xây dựng tâm lý cho mình.
Lúc này, trợ lý Lâm ở ghế phụ như sực nhớ ra điều gì, quay đầu nhìn Ôn Ý Nồng, nói: "Cô giáo Ôn, phiền cô cho tôi xin một phương thức liên lạc của cô. Giai đoạn sau liên quan đến chuyển khoản lương, cần một số thông tin cơ bản."
Nghe xong, Ôn Ý Nồng lộ rõ vẻ sững sờ, rồi trên mặt thoáng hiện chút ngơ ngác: "Trợ lý Lâm không có số của tôi sao?"
Trợ lý Lâm lắc đầu.
Không có?
Ôn Ý Nồng kinh ngạc buột miệng: "Sao lại thế. Mấy ngày nay chẳng phải anh vẫn luôn nhắn tin liên lạc với tôi sao?"
Lâm Khác nghe vậy, biết điều mà ngoan ngoãn im lặng.
Khoảnh khắc sau, giữa muôn vàn tĩnh mịch, một giọng nói trầm lạnh đầy từ tính vang lên, với cái giọng điệu hờ hững như đang bàn về thời tiết, thay cô giải đáp nỗi nghi hoặc: "Hình như cô giáo Ôn vẫn luôn có chút hiểu lầm."
Ôn Ý Nồng: "Hiểu lầm gì cơ ạ?"
Mạc Thiếu Thương thần sắc bình thản nhìn cô, nói: "Người liên lạc với cô, là tôi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)