"Dưới góc nhìn của Ôn Ý Nồng, trang viên nhà họ Mạc là nhà của chủ thuê, rộng lớn đến mức vô lý. Cô lại lạ nước lạ cái, đi lại tùy tiện thì thật thất lễ.
Vì thế, sau khi ra khỏi thư phòng, Ôn Ý Nồng chỉ tiện tìm một chiếc ghế sofa ở cuối hành lang tầng ba, ngồi xuống, lấy điện thoại nhắn tin cho trợ lý Lâm.
Nhịp tim vẫn chưa trở lại bình thường, hơi thở cũng còn gấp gáp.
Sau lưng ướt nhẹp, sớm đã thấm đẫm mồ hôi lạnh, lớp vải áo sơ mi hơi ẩm dính sát vào da, vừa mát lạnh, lại vừa hầm hập như bị thiêu đốt.
Giữ cho đầu ngón tay đang run ổn lại để gửi xong tin nhắn, Ôn Ý Nồng khóa màn hình, thở ra một hơi, ngả người vào lưng ghế, khẽ thất thần.
Vị Mạc tiên sinh ấy, tuấn tú thanh nhã lại cao quý, trong lĩnh vực chuyên môn trao đổi với cô rất thông suốt, rõ ràng là một chủ thuê hoàn hảo đến mức không chê vào đâu được.
Nhưng tại sao, hễ cứ nhớ lại đôi mắt xanh đen ấy, tim cô lại từng đợt từng đợt thắt lại, như bị một bàn tay vô hình bóp chặt?
Ôn Ý Nồng đưa tay che mặt.
Cảm giác bị khóa chặt trong khoảnh khắc ấy quá đỗi chân thực.
Đôi mắt người đàn ông tựa lòng biển sâu xanh lạnh chăm chú nhìn cô, sự chuyên chú gần như bệnh hoạn, cháy bỏng trong ánh nhìn ấy đã gần như hữu hình, như những lưỡi lửa thiêu đốt từng tấc da thịt cô.
Chân thực đến mức khiến cô…
Sợ hãi.
Ngồi trên ghế sofa trấn tĩnh hồi lâu, hơi nóng trên đôi gò má mới dần dần lui đi.
Ôn Ý Nồng thở ra một hơi.
Đúng lúc này, một tràng tiếng bước chân vọng lại từ phía cầu thang, kéo sự chú ý của cô về phía đó.
Ôn Ý Nồng ngước mắt, thấy người tới ăn vận chỉnh tề dung mạo thanh tú, chính là Lâm Khác.
"Trợ lý Lâm." Cô chỉnh lại nét mặt rồi đứng dậy, mỉm cười, để ý thấy trong tay Lâm Khác cầm một chiếc túi đựng tài liệu bằng giấy da bò.
"Cô giáo Ôn." Khóe môi Lâm Khác nhếch lên một đường cong, ôn tồn nhã nhặn nói: "Mạc tiên sinh cử tôi đến trao đổi với cô về chuyện lương bổng. Xin hỏi giờ cô có tiện không?"
"Vâng."
"Vậy chúng ta sang phòng trà." Trợ lý Lâm giơ tay ra hiệu, vô cùng lịch lãm. "Mời cô."
*
Mấy phút sau, dưới sự dẫn đường của Lâm Khác, Ôn Ý Nồng băng qua một hành lang vòng tĩnh lặng, đến phòng trà của trang viên nhà họ Mạc.
Phòng trà không gian kín đáo, tao nhã, bốn bức tường đều là giá bày đồ cổ khảm tường, trên đó bày biện thưa thớt mà có dụng ý đủ loại đồ sứ, đồ chơi tao nhã, có thể nói là muôn màu muôn vẻ, mỗi chi tiết đều cầu kỳ đến tột cùng, toát ra cảm giác xa cách.
"Mời cô giáo Ôn ngồi." Giọng Lâm Khác vang lên bên tai.
Cô cụp mắt nhìn chén trà trong veo ấy. Màu trà ấm áp, trong vắt sáng long lanh, không rõ là dùng loại lá trà gì.
"Cảm ơn anh." Ôn Ý Nồng e thẹn cười một cái, thành thật nói: "Bình thường tôi không uống trà, cũng không biết thưởng trà, anh không cần phải bày vẽ thế này đâu."
"Việc tiên sinh đặc biệt dặn dò, tôi chỉ có thể làm theo." Giọng Lâm Khác ôn hòa, trả lời như đùa.
Ôn Ý Nồng ngạc nhiên.
Lâm Khác: "Tiên sinh nói, trong thư phòng đến một ngụm nước cũng chưa mời được cô giáo Ôn, là do anh ấy tiếp đãi không chu đáo. Đáng lẽ phải đích thân tạ lỗi, ngặt nỗi công việc bận rộn không rút chân ra được. Việc đã giao vào tay tôi, tôi không thể lơ là."
Nghe Lâm Khác nói xong, Ôn Ý Nồng kinh ngạc trợn tròn mắt, buột miệng: "Sếp nhà anh kỹ tính quá đấy."
Trợ lý Lâm chỉ cười không đáp. Đợi Ôn Ý Nồng uống trà xong, anh mới lấy ra tập tài liệu đã chuẩn bị, mở ra, điềm tĩnh đẩy đến trước mặt cô, nói: "Về đãi ngộ lương bổng cũng như những điều cần lưu ý trong thời gian làm việc, chúng tôi đã dự thảo sơ bộ, mời cô giáo Ôn xem qua. Có bất kỳ thắc mắc nào, cô cứ nêu ra, tôi sẽ giải đáp cho cô."
Trong làn hương trà nghi ngút, Ôn Ý Nồng cầm bản hợp đồng trên bàn lên, chăm chú đọc lướt những điều khoản liệt kê trên đó.
"Thời gian làm việc mỗi tuần, không dưới 40 giờ…"
Cô khẽ đọc thành tiếng, rồi lập tức ngẩng nhìn trợ lý Lâm: "Ý là, tôi chỉ cần đảm bảo làm việc 40 giờ mỗi tuần, thời gian còn lại được tự do sắp xếp?"
Trợ lý Lâm: "Đúng vậy."
"Trước khi đến, tôi đã lập sẵn một bảng kế hoạch cho Eric, lúc nãy cũng đã trao đổi với Mạc tiên sinh rồi. Với những bé trong tình trạng như Eric, can thiệp dày đặc giai đoạn đầu quả thực rất quan trọng." Ôn Ý Nồng vừa nói vừa ngừng lại một nhịp, dường như có chút ngần ngừ.
Lâm Khác nhìn ra vẻ muốn nói lại thôi của cô, bèn nói: "Cô giáo Ôn có gì cứ nói thẳng."
Nghe vậy, Ôn Ý Nồng mới dò hỏi: "Mạc tiên sinh là cha của đứa bé?"
Lâm Khác lắc đầu: "Không. Eric là cháu trai của Mạc tiên sinh."
"Xin thứ lỗi cho sự đường đột. Vậy cha mẹ đứa bé đâu ạ?" Ôn Ý Nồng nói. "Trị liệu phục hồi cho trẻ tự kỷ là một quá trình lâu dài. Theo kinh nghiệm của tôi, nếu cha mẹ có thể tham gia cùng vào quá trình can thiệp tại gia đình, thường sẽ thu được hiệu quả bất ngờ."
Lâm Khác: "Cô nói rất đúng. Chỉ tiếc là, cha mẹ Eric đã không còn nữa."
"…" Ôn Ý Nồng đột nhiên sững sờ.
"Cha mẹ Eric qua đời vì tai nạn." Lâm Khác nói. "Hiện tại, Mạc tiên sinh là người giám hộ hợp pháp duy nhất của đứa bé."
Động tác lật giở hợp đồng của Ôn Ý Nồng hoàn toàn dừng lại.
Không khí dường như ngưng đọng.
Một lúc sau, Ôn Ý Nồng nén bao cảm xúc đang dâng trào trở lại đáy lòng, sắp xếp lại tâm tư, hỏi: "Cho tôi hỏi Mạc tiên sinh muốn tôi nhận việc khi nào ạ?"
"Tiên sinh mong càng sớm càng tốt." Lâm Khác ngừng một chút, đưa ra đề nghị: "Ngày mai cô dọn đến, ngày kia chính thức bắt đầu các buổi học. Cô giáo Ôn thấy thế nào?"
Ôn Ý Nồng suy nghĩ hai giây, gật đầu: "Ký xong hợp đồng, dẫn tôi đi gặp Eric một chút nhé."
Trên mặt trợ lý Lâm nở nụ cười rất chuyên nghiệp: "Không vấn đề gì."
*
Bảy giờ tối, trời đã sẩm tối.
Ôn Ý Nồng khéo léo từ chối thiện ý của trợ lý Lâm thay mặt chủ thuê giữ cô lại dùng bữa, một mình bắt taxi về nhà.
Chân trước vừa đến cổng khu chung cư, chân sau điện thoại của hiệu trưởng Trương Dao đã gọi tới.
"Tiểu Ôn, thế nào rồi? Phỏng vấn vẫn thuận lợi chứ?"
Trương Dao vốn là sinh viên ưu tú ngành tâm lý học của Đại học Amsterdam, đồng thời cũng là người sáng lập Trung tâm phục hồi chức năng Tinh Kiều. Người phụ nữ tinh anh xuất thân danh giá này tính tình ôn hòa, gần gũi dễ mến, rất mực quan tâm đến lớp đàn em, thường xuyên dành cho Ôn Ý Nồng sự quan tâm và giúp đỡ trong cả công việc lẫn cuộc sống, hệt như một người chị cả tâm giao.
Ôn Ý Nồng và Trương Dao quan hệ thân thiết.
Cô trước tiên kể lại cặn kẽ tình hình buổi phỏng vấn cho Trương Dao nghe, rồi do dự mấy giây, cuối cùng vẫn không nhịn được mà nói: "Hiệu trưởng, về gia đình của đứa bé này… chị biết được bao nhiêu?"
Đầu dây bên kia, giọng Trương Dao vẫn như thường: "Em biết bao nhiêu, thì chị cũng chỉ biết bấy nhiêu thôi."
Ôn Ý Nồng thần sắc phức tạp, không đáp lời.
Trương Dao lại hỏi: "Bên đó hẹn em khi nào nhận việc?"
"Ngày mai ạ."
"Chúc em mọi sự thuận lợi."
"Cảm ơn chị."
Lúc này, Trương Dao như sực nhớ ra điều gì, dịu giọng cười nhắc: "Tiểu Ôn, cứ làm tốt phần việc của mình, những chuyện khác không cần nghĩ nhiều, cũng đừng tò mò làm gì."
Ôn Ý Nồng đáp: "Vâng, em nhớ rồi ạ."
Cúp máy về đến nhà.
Vừa mở cửa, Đào Tử đã ngoe nguẩy cái thân tròn lẳn sán lại gần, vừa rừ rừ vừa meo meo.
Ôn Ý Nồng cúi người ôm gọn con mèo mập vào lòng, gãi gãi cái cằm nhỏ của Đào Tử, định ra bếp nấu chút mì làm bữa tối.
Mở vung nồi ra, hương thơm tỏa ngào ngạt.
Vậy mà vẫn còn nóng hổi.
"…"
Nhìn nguyên một nồi đất đầy ắp canh gà, Ôn Ý Nồng trố mắt há hốc, sững người đến tận năm giây mới mở WeChat, nhắn tin cho người mẹ yêu quý: 【Mẹ ơi, nàng tiên ốc chạy đến nhà con rồi! Bà ấy lén nấu canh gà cho con!】
Mẹ của Ôn — bà Thẩm Ngọc Lan — trả lời ngay tắp lự: 【Nàng tiên ốc là mẹ con đây.】
Ôn Ý Nồng: 【0.0】
Thẩm Ngọc Lan: 【Nấm morel rừng dì út mang về từ núi Trường Bạch đấy. Mẹ với bố con đăng ký một tour du lịch người cao tuổi 'Ráng Chiều', sáng sớm mai đi rồi, hầm trước cho con nồi canh, kẻo con đói.】
Hu hu, mẹ tốt thật đấy.
Nhưng mà…
Ôn Ý Nồng sực nghĩ ra điều gì, cộc cộc gõ chữ: 【Nhưng mẹ yêu quý ơi, tối mai con phải đi làm giáo viên phục hồi sống tại nhà rồi, canh gà nhiều quá, ăn không hết thì làm sao đây…】
Thẩm Ngọc Lan: 【Giáo viên phục hồi sống tại nhà?】
Ôn Ý Nồng: 【Đúng rồi, con nhớ là lần trước có kể với mẹ mà】
Thẩm Ngọc Lan: 【À, có ấn tượng.】
Thẩm Ngọc Lan: 【Vậy thì con gói mang đi】
Thẩm Ngọc Lan: 【Cho chủ thuê của con nếm thử luôn.】
Ôn Ý Nồng: 【…】
Ôn Ý Nồng: 【Mẹ ngủ ngon nhé】
Tắt màn hình điện thoại, Ôn Ý Nồng hai tay chống cằm, nhìn nguyên một nồi canh gà nấm morel mà ưu sầu.
Hôm nay khi rời khỏi trang viên nhà họ Mạc, trợ lý Lâm Khác đã hẹn với Ôn Ý Nồng, ba giờ chiều hôm sau sẽ đến đảo phun nước đón cô. Cũng tức là, tính cả bữa tối hôm nay, cô nhiều nhất chỉ ăn được ở nhà ba bữa.
Ngần này canh gà, sức cô một mình thì không thể nào ăn hết.
Đổ đi?
Phí phạm đồ ăn lại rất không nên…
Làm sao đây? Chẳng lẽ thật sự gói mang đến trang viên?
Ôn Ý Nồng nghiêm túc nghĩ ngợi, bỗng nhiên, cũng chẳng hiểu vì sao, trong đầu cô như có ma xui quỷ khiến, đột nhiên nhớ tới một cảnh tượng nhìn thấy trong khu vườn nhà họ Mạc hôm nay:
Ráng chiều ấm áp, sắc cỏ xanh mướt, thế nhưng trung tâm của khung cảnh ấy lại là một bóng dáng nhỏ bé cô đơn.
Đó là một cậu bé vô cùng xinh đẹp.
Cậu chừng bốn, năm tuổi, sở hữu làn da trắng như sứ và mái tóc mềm xoăn nhẹ màu nâu vàng, ngũ quan lập thể sâu sắc. Cậu đi vòng quanh mép một đài phun nước nhỏ, bước chân máy móc, hoàn toàn không hay biết gì về mọi thứ xung quanh; dưới ánh tà dương, hàng mi dài cong vút của cậu phe phẩy, phe phẩy, đổ hai vòng bóng đổ lên gương mặt nhỏ xinh tinh xảo.
Một cái ngẩng đầu vô thức, để lộ đôi mắt tròn to, xanh trong như đại dương. Nhưng bên trong lại trống rỗng và tê dại, không hề có một tia thần thái…
Hồi ức dừng lại tại đây.
Trong lòng Ôn Ý Nồng bất giác dâng lên niềm tiếc thương và chua xót sâu sắc.
Bé Eric đáng thương, ở cái tuổi nhỏ nhường ấy đã vĩnh viễn mất đi cha mẹ của mình.
Có lẽ cậu bé đã rất lâu rồi chưa được ăn cơm mẹ nấu… hoặc giả, cậu thậm chí chưa từng nếm qua hương vị của mẹ?
Nhìn nồi canh gà, một ý nghĩ lặng lẽ trỗi dậy trong đầu Ôn Ý Nồng.
Cân nhắc hồi lâu, cô khẽ cắn bờ môi, cuối cùng như hạ quyết tâm, cầm lấy điện thoại.
*
Màn đêm đặc quánh, võ đường quyền anh trống trải tĩnh lặng, chỉ còn lại trong không khí dư nhiệt bạo liệt chưa kịp lắng xuống.
Một buổi luyện tập cường độ cao gần như tự hành hạ bản thân vừa kết thúc.
Mạc Thiếu Thương thở dốc nặng nề, đáy mắt toàn là khí dữ hung hãn do đấu võ mang lại, cả người ướt đẫm, như vừa được vớt lên từ dưới nước.
Mồ hôi như mưa, lăn dọc theo tấm lưng vai rộng, khối cơ ngực rắn chắc trượt xuống, phác nên những đường cơ bụng rõ ràng từng múi, cuối cùng chìm vào đường gân hông gợi cảm sâu hoắm, để lại mấy vệt ẩm ướt khiến người ta phải mơ tưởng.
Tinh.
Anh khẽ khép mắt, tiện tay giật phăng đôi găng đấm, cầm lấy chiếc điện thoại bên cạnh.
Màn hình sáng lên, ánh sáng lạnh soi tỏ gương mặt sắc cạnh đẫm mồ hôi của người đàn ông.
Người gửi: Ôn Ý Nồng.
Chỉ trong thoáng chốc, đồng tử xanh đen của Mạc Thiếu Thương khẽ ngưng lại, vẻ bạo liệt còn sót lại trong đó dần bị một lớp ám sắc thẫm sâu, dính nhớp phủ lên.
【Ôn Ý Nồng: Chào trợ lý Lâm. Cho hỏi Eric có bị dị ứng thức ăn gì không ạ? Mai tôi muốn mang cho bé một phần canh gà nấm morel ^^】
Mạc Thiếu Thương nhìn chăm chú vào mấy dòng chữ, một lúc sau, đầu chân mày khẽ nhướng lên cực kỳ tinh tế.
Sau đó, đầu ngón tay khẽ động, trả lời.
【Eric không có tiền sử dị ứng thức ăn, cảm ơn cô giáo Ôn.】"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)