Sau khi Từ Uyển Nguyệt trở lại phủ Thừa tướng, liền bị Lưu bà tử dẫn một mạch đến viện của Thừa tướng phu nhân.
Phủ Thừa tướng khí phái hoa lệ, rường cột chạm trổ, núi giả nước chảy, một cảnh một vật đều được chế tạo cực kỳ xa xỉ.
Dọc theo đường đi, trong mắt Từ Uyển Nguyệt luôn tràn ngập vẻ kinh ngạc cảm thán, hoàn toàn sắm vai một kẻ nhà quê chưa từng hiểu sự đời.
Dáng vẻ này khiến cho đám người Lưu bà tử cùng bọn nha hoàn, bà tử đi theo đều lộ vẻ khinh thường.
Chờ tới nơi, Từ Uyển Nguyệt lại bị Thừa tướng phu nhân để mặc cho đứng chờ nửa canh giờ, lúc này mới truyền nàng đi vào.
Thừa tướng phu nhân Liễu Phù Dung, phong hào Gia Thành Quận chúa, mẫu thân là biểu tỷ của tiên đế, tức là biểu cô cô của Tạ Vân Sâm.
Nghiêm túc mà tính, nàng ta cùng đương kim Hoàng thượng Tạ Vân Sâm vẫn là quan hệ biểu tỷ đệ, thuộc hàng hoàng thân quốc thích.
Năm nay nàng ta đã hơn bốn mươi tuổi, nhưng nhờ bảo dưỡng thỏa đáng nên vẫn còn phong vận.
Chỉ là ánh mắt thật sự quá mức khôn khéo, nếu bị nàng ta nhìn chằm chằm thêm vài lần, e rằng phải lo lắng xem có bị tính kế đến mức xương cốt cũng chẳng còn hay không.
Liễu Phù Dung ngồi trên ghế chủ vị, cách tay phải nàng ta không xa còn có một phụ nhân đang đứng.
Phụ nhân ăn mặc đơn giản, dung nhan già nua, nếp nhăn bò đầy khóe mắt, đã nhìn không ra vẻ rạng rỡ thời trẻ, nhưng lờ mờ vẫn có thể nhận ra, mặt mày bà ta cùng Từ Uyển Nguyệt cực kỳ tương tự.
Nhìn thấy Từ Uyển Nguyệt, giống như nhìn thấy bà ta thời trẻ đã từng phong hoa tuyệt đại đến nhường nào.
Ánh mắt Từ Uyển Nguyệt chỉ hơi lướt qua bà ta một cái, liền nhanh chóng dời đi.
Phụ nhân thấy ánh mắt nàng lãnh đạm, trong lòng tê rần, hốc mắt lập tức đỏ lên, nhịn không được gọi một tiếng: "Nguyệt Nhi……"
Từ Uyển Nguyệt vẫn còn nhớ rõ kiếp trước, lần đầu tiên nhìn thấy mẫu thân, nàng đã kích động đến mức rơi lệ ngay tại chỗ, hai mẹ con ôm chầm lấy nhau khóc lóc thảm thiết.
Lúc đó, tất cả mọi người đều biết nàng để tâm đến mẫu thân.
Cho nên bọn họ mới dùng mẫu thân để ép nàng thỏa hiệp, ép nàng tiến cung.
Lúc này đây, nàng muốn cho tất cả mọi người thấy, nàng đối với vị mẫu thân chưa từng gặp mặt này chẳng hề có chút để tâm nào.
Không để tâm, cũng đồng nghĩa với việc không có giá trị lợi dụng để uy hiếp nàng.
Trước khi nàng đứng vững gót chân trong cung, mẫu thân sẽ được an toàn.
Sau khi hạ quyết tâm, Từ Uyển Nguyệt không thèm để ý đến bà ta nữa, mà hướng về phía Liễu Phù Dung đang ngồi trên cao hành một cái lễ chẳng ra ngô ra khoai.
"Uyển Nguyệt bái kiến mẫu thân."
Liễu Phù Dung hơi nhướng mày, có chút bất ngờ trước phản ứng của Từ Uyển Nguyệt đối với Tô di nương.
"Ngẩng đầu lên, để bổn phu nhân nhìn xem."
Từ Uyển Nguyệt ngoan ngoãn ngẩng đầu, mở to đôi mắt trong veo, đầy cõi lòng tôn kính nhìn Liễu Phù Dung.
Đồng tử Liễu Phù Dung hơi co rụt lại.
Nàng ta thật sự không ngờ, Từ Uyển Nguyệt này thế nhưng lại trổ mã quyến rũ vũ mị đến thế, thậm chí còn hơn cả Tô di nương khi còn trẻ.
Diện mạo bực này, có lẽ sẽ khiến nữ tử chán ghét, nhưng ngược lại, chỉ cần là nam nhân thì tuyệt đối không thể chối từ.
Liễu Phù Dung đứng dậy, chậm rãi đi đến trước mặt Từ Uyển Nguyệt.
Nàng ta vươn tay, vuốt ve gò má Từ Uyển Nguyệt.
Móng tay sắc nhọn xẹt qua làn da mềm mại, nàng ta chỉ cần hơi dùng sức một chút, là có thể dễ dàng hủy hoại gương mặt họa thủy hại dân này.
Tô di nương đứng một bên, trái tim đã vọt tới tận cổ họng, chỉ sợ Liễu Phù Dung sẽ làm tổn thương Từ Uyển Nguyệt.
Nhưng may thay, Liễu Phù Dung đã thu tay về.
"Dáng vẻ này của Nguyệt Nhi, trong thiên hạ e là khó tìm được người thứ hai."
Mặc dù nàng ta là mẫu thân của Từ Uyển Nhu, nhưng cũng không thể không thừa nhận, dung mạo của Từ Uyển Nguyệt vượt xa nữ nhi của mình.
Một khuôn mặt như vậy, một khi tiến cung, tất nhiên sẽ giành được thánh sủng.
Nếu nàng dễ khống chế, thì đây quả là một quân cờ tốt.
Nhưng nếu quân cờ này tâm tư quá sâu, có chủ kiến riêng, vậy thì không thể dễ dàng sử dụng được.
Căn cứ vào những gì Lưu bà tử quan sát được, Từ Uyển Nguyệt này tâm tư nông cạn, thoạt nhìn vụng về đơn thuần, lại có chút nhát gan co rúm, hẳn là thuộc loại người dễ khống chế.
Liễu Phù Dung rốt cuộc cũng ban phát một nụ cười, ngồi trở lại vị trí.
Từ Uyển Nguyệt nhút nhát sợ sệt mở miệng: "Đa tạ mẫu thân khen ngợi."
"Thật hiểu chuyện. Mau đi gặp nương của ngươi đi, mẹ con các ngươi mười tám năm không gặp, chắc hẳn có rất nhiều lời muốn nói."
Lúc này Từ Uyển Nguyệt mới dời tầm mắt sang Tô di nương đang mỏi mắt mong chờ nãy giờ.
Nàng chậm rãi tiến lên, hướng về phía Tô di nương lượn lờ thi lễ.
"Nguyệt Nhi ra mắt di nương."
Dựa theo quy củ, nàng không thể gọi một thiếp thất là mẫu thân.
Kiếp trước nàng không nghĩ đến điểm này, ngay trước mặt Liễu Phù Dung, một tiếng mẫu thân hai tiếng mẫu thân gọi Tô di nương, hành động này không thể nghi ngờ đã đẩy nhanh cái chết của bà.
Quả nhiên, nghe thấy cách nàng xưng hô với Tô di nương, sắc mặt Liễu Phù Dung giãn ra, đáy mắt xẹt qua tia hài lòng.
Hốc mắt Tô di nương phiếm hồng, ánh mắt tràn đầy vẻ yêu thương nhìn nàng: "Nhị tiểu thư lưu lạc bên ngoài nhiều năm, sống có tốt không?"
Thân hình Từ Uyển Nguyệt mảnh khảnh, vừa nhìn đã biết chịu không ít khổ cực, nhưng bà không thể nói thẳng ra, một khi nói ra, chính là đang chỉ trích phu nhân không quan tâm đến Nguyệt Nhi.
Từ Uyển Nguyệt đối với bà chưa từng có quá nhiều dao động tình cảm, nhưng phép lịch sự cơ bản thì vẫn phải có.
"Đa tạ di nương quan tâm, Nguyệt Nhi mọi thứ đều tốt."
Tô di nương vừa khóc vừa cười gật đầu: "Tốt, vậy là tốt rồi."
Liễu Phù Dung ngồi trên cao lại lên tiếng: "Nguyệt Nhi, con đi đường xa xôi chắc hẳn cũng mệt mỏi rồi, cứ theo di nương của con về nghỉ ngơi trước đi."
Từ Uyển Nguyệt mặt mày nhu thuận gật đầu: "Vâng, đa tạ mẫu thân."
Đợi Từ Uyển Nguyệt cùng Tô di nương rời đi, Liễu Phù Dung mới thu lại nụ cười, mặt mày nhuốm vài phần chán ghét.
"Tiểu tiện nhân này, thế nhưng lớn lên còn câu nhân hơn cả con tiện nhân Tô Dạng khi còn trẻ, đúng là trời sinh tướng mạo hồ ly tinh."
Lưu bà tử cung kính đứng hầu một bên, đôi lông mày khắc nghiệt hiện lên vài phần lo lắng: "Phu nhân, ngài thật sự định đưa Nhị tiểu thư tiến cung sao? Với diện mạo của nàng ta, lão nô lo lắng……"
Liễu Phù Dung nhàn nhạt liếc bà ta một cái: "Lo lắng cái gì? Lo lắng nàng ta sẽ cướp đi ân sủng của Nhu nhi?"
"Vâng……" Lưu bà tử thấp giọng đáp.
"Nếu không phải lần này Nhu nhi đẻ non tổn thương thân thể, không bao giờ có thể mang thai được nữa, thì chuyện tốt tiến cung này làm sao đến lượt nàng ta?"
"Ta muốn nàng ta tiến cung, chính là để nàng ta đi tranh sủng, bằng không ta đưa nàng ta vào đó làm gì?"
"Lại nói, Nhu nhi là Quý phi cao cao tại thượng, cho dù không có ân sủng, địa vị trong cung vẫn không thể lay chuyển, vị trí trong lòng Hoàng thượng cũng không giống bình thường."
"Đâu phải là thứ mà một con tiểu hồ ly tinh có thể thay thế được."
Lưu bà tử nghe xong liên tục vâng dạ.
Liễu Phù Dung lại dặn dò: "Ngươi tìm một nha hoàn đáng tin cậy, an bài đến bên cạnh Từ Uyển Nguyệt, nhất định phải để nàng ta thế chỗ của Thanh Chi."
"Vâng."
"Còn nữa, ngươi đích thân đi nghe ngóng xem, thái độ của Từ Uyển Nguyệt đối với Tô di nương rốt cuộc là như thế nào, nghe rõ rồi lập tức về bẩm báo cho ta."
"Vâng."
Lưu bà tử nhận lệnh, lập tức lui ra ngoài.
Từ Uyển Nguyệt đi một mạch đến viện của Tô di nương.
Bốn bề vắng lặng, chỉ có nha hoàn hầu hạ bên người, Tô di nương rốt cuộc không kiềm chế được nỗi nhớ nhung, ôm chầm lấy Từ Uyển Nguyệt, khóc nức nở.
"Nguyệt Nhi, Nguyệt Nhi của nương, con chịu khổ rồi."
Đáy mắt Từ Uyển Nguyệt xẹt qua một tia không đành lòng trong nháy mắt, nhưng rồi lại hóa thành hư vô, nàng lịch sự đẩy Tô di nương ra, giọng nói mềm mại nhưng lại vô tình.
"Di nương, ngài xưng hô như vậy, không hợp quy củ."
Tô di nương hơi sững sờ, lập tức gật đầu lau nước mắt: "Đúng đúng, Nguyệt Nhi nói đúng, là di nương vượt rào."
"Đúng rồi, Nguyệt Nhi con có đói bụng không, mẫu thân đã chuẩn bị cho con rất nhiều điểm tâm ngon, Mạt Tâm, mau đi lấy điểm tâm tới đây."
Cánh môi Từ Uyển Nguyệt mím chặt thành một đường thẳng, cứng đờ nói: "Di nương, không cần phiền toái, dạ dày ta không tốt, không ăn được mấy thứ điểm tâm khó tiêu này."
Tô di nương cũng không vì Từ Uyển Nguyệt cự tuyệt mà đau lòng, trên khuôn mặt đầy sương gió của bà hiện lên một tia áy náy.
Trên mặt nàng đúng lúc hiện lên vẻ mệt mỏi.
Tô di nương lập tức nói: "Vậy ta đưa con đi nghỉ ngơi."
……
Liễu Phù Dung nghe xong thái độ lạnh nhạt của Từ Uyển Nguyệt đối với Tô di nương, lại có chút buồn rầu.
"Nhìn thấy tiện nhân Tô Dạng cùng nữ nhi của bà ta tình cảm nhạt nhẽo, ta thật sự rất vui."
"Nhưng cứ như vậy, Từ Uyển Nguyệt sẽ không có nhược điểm nào để ta nắm thóp."
"Không có nhược điểm, sau khi nàng ta tiến cung khó bảo đảm sẽ không thoát khỏi sự khống chế……"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


