Đêm Đó, Từ Uyển Nguyệt Mang Bữa Tối Đến Cho Tạ Vân Sâm.
Mặc dù biết vết thương của Tạ Vân Sâm đã khỏi, đã có thể tự mình ăn cơm, nhưng hai người lại trong lòng hiểu rõ mà không nói ra, không ai nhắc đến chuyện này.
Vẫn là một người đút, một người ăn.
Đợi Tạ Vân Sâm ăn xong, Từ Uyển Nguyệt cũng không rời đi, mà tháo miếng ngọc bội phỉ thúy trên cổ xuống, mang theo vẻ e lệ ngượng ngùng đặt vào tay Tạ Vân Sâm.
"Miếng ngọc bội này là nương để lại cho ta, ta đã đeo mười tám năm, chưa từng rời khỏi người."
"Hiện giờ, ta đem nó tặng cho huynh."
"Chỉ mong, huynh và ta, có thể như miếng ngọc này, sớm chiều bên nhau."
Ngọc bội ôn nhuận trong suốt, khi chạm vào vẫn còn vương hơi ấm từ cơ thể Từ Uyển Nguyệt, trong lòng Tạ Vân Sâm nóng lên.
Hắn gắt gao nắm chặt miếng ngọc bội, nhìn nữ tử vũ mị quyến rũ trước mặt, chỉ cảm thấy lồng ngực nặng trĩu.
Hắn không biết nên đáp lại nàng thế nào.
Hắn là bậc đế vương, trách nhiệm trên vai nặng tựa ngàn cân, dù sau này Từ Uyển Nguyệt thật sự trở thành nữ nhân của hắn, hắn cũng không thể làm được chuyện sớm chiều bên nhau cùng nàng.
Nhưng mà, hắn cũng muốn cho nàng một lời hứa hẹn.
Tạ Vân Sâm tháo miếng ngọc bội chạm trổ long văn bên hông xuống, tặng cho Từ Uyển Nguyệt.
"Miếng ngọc bội này là vật tùy thân của ta, ta đem nó tặng nàng. Ngày sau vô luận xảy ra chuyện gì, nàng đều có thể dựa vào miếng ngọc bội này, yêu cầu ta một việc, ta sẽ vô điều kiện thỏa mãn nàng."
Từ Uyển Nguyệt vui sướng nhận lấy, cẩn thận nâng niu như báu vật vô giá.
Nàng nhịn không được nghiêng đầu, nghịch ngợm nói: "Vậy tính cả nguyện vọng lần trước, có phải huynh phải thỏa mãn ta hai việc không?"
Tạ Vân Sâm bật cười, khẽ gật đầu: "Không sai."
Từ Uyển Nguyệt nghe vậy lập tức nắm chặt ngọc bội: "Vậy ta phải cất kỹ nó mới được, kẻo ngày sau huynh lại chối bỏ."
Tạ Vân Sâm bị dáng vẻ mừng thầm như vớ được món hời lớn của nàng chọc cho khóe môi cong lên.
"Nàng yên tâm, ta nhất định sẽ không chối bỏ."
Thiên tử nhất ngôn cửu đỉnh, lời đã nói ra, tuyệt đối không có chuyện thu hồi.
Từ Uyển Nguyệt cẩn thận cất kỹ ngọc bội, lại một lần nữa nhìn về phía hắn, ngượng ngùng xoắn xít e lệ nói: "Mấy ngày nữa là Thất Tịch rồi, huynh có thể... cùng ta xuống núi dạo chơi không?"
Thất Tịch là ngày cầu Chức Nữ ban cho sự khéo léo, hoàng thành không có lệnh giới nghiêm, những kẻ có tình trong thiên hạ đều sẽ đến dưới gốc cây tam sinh ngoài chùa Hoàng Giác, ưng thuận lời thề kiếp sau.
Tạ Vân Sâm nhẩm tính một chút, đến ngày đó, hắn cũng ở lại đây được chừng một tháng rồi.
Cũng là lúc nên trở về hoàng cung.
Vào ngày đó thẳng thắn với Nguyệt Nhi, rồi đưa nàng hồi cung, cũng là một ý hay.
Chỉ còn lại Tạ Vân Sâm ngây ngốc ngồi tại chỗ như kẻ ngốc.
Hồi lâu sau hắn mới thở dài một hơi, đem mọi xúc động đè ép xuống.
Hắn nằm xuống, đôi đồng tử sâu thẳm nhìn chằm chằm lên xà nhà, lại không có lấy một tia buồn ngủ.
Không bao lâu sau, cánh cửa lại một lần nữa bị gõ vang.
Là Muộn Phong tới.
"Chủ tử, Triều Dương Cung bên kia đã rối loạn rồi."
Ý của câu này chính là chuyện đã thành.
Tạ Vân Sâm xoay người ngồi dậy, trong mắt sậu khởi sóng to gió lớn, ập vào mặt đều là sát khí lạnh lẽo.
"Hồi cung."
Hắn không chờ nổi muốn xem thử, sắc mặt thất vọng của Từ Thiện Thành sẽ ra sao.
Còn về phần Từ Uyển Nguyệt...
"Ngươi đi điều tra xem, Từ Uyển Nguyệt sống ở biệt trang này là tiểu thư nhà ai, tra được rồi lập tức bẩm báo lại cho Trẫm."
"Vâng!"
Trở lại phòng, Từ Uyển Nguyệt ngồi sát bên cửa sổ, miếng ngọc bội Tạ Vân Sâm tặng bị nàng tùy ý móc vào sợi dây gấm, nhẹ nhàng đung đưa trong tay.
Đôi mắt ngày thường chứa đầy thâm tình, giờ phút này lại không hề có chút dao động, chỉ tràn ngập sự tính toán.
Nàng đánh giá miếng ngọc bội trong tay, trong lòng lại đang mưu tính, làm thế nào để lợi dụng miếng ngọc này, hoàn toàn câu lấy trái tim Tạ Vân Sâm.
"Tính toán thời gian, hai ngày nay đứa bé trong bụng Từ Uyển Nhu, hẳn là không còn nữa rồi..."
Kiếp trước Tạ Vân Sâm yêu thương Từ Uyển Nhu, đối với đứa bé trong bụng nàng ta càng ký thác kỳ vọng cao, vô cùng để tâm.
Sậu nghe tin dữ này, Tạ Vân Sâm dù thương thế chưa lành, cũng nhất định sẽ tức tốc chạy về.
Dựa theo địa vị hiện tại của nàng trong lòng hắn, chắc chắn không thể sánh bằng Từ Uyển Nhu, e là cũng chẳng đợi được hắn đến cáo biệt.
Người trong lòng không từ mà biệt... Vậy tiếp theo, nàng nên sắm vai thế nào, mới có thể khiến Tạ Vân Sâm sau khi biết chuyện, sẽ cảm thấy đau lòng đây?
Nàng nghiêng đầu nhìn trận cuồng phong bất chợt nổi lên ngoài cửa sổ, không biết nghĩ tới điều gì, bên môi nhếch lên một nụ cười như thể mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay.
Ngày hôm sau, tiếng ve kêu ồn ào bấy lâu nay đã biến mất, một trận mưa to trút xuống như trút nước.
Từ Uyển Nguyệt cầm ô đến đưa cơm cho Tạ Vân Sâm, lại thấy phòng chứa củi đã vườn không nhà trống.
Chiếc ô giấy trong tay không tiếng động rơi xuống, không có vật che chắn, Từ Uyển Nguyệt rất nhanh đã bị ướt sũng.
Trong mắt nàng tràn ngập vẻ kinh hoảng, đội mưa to, hết lần này đến lần khác tìm kiếm bóng dáng Tạ Vân Sâm ở khu vực xung quanh.
Suốt nửa canh giờ, nàng không còn nhìn thấy người quen thuộc kia nữa.
Giờ phút này, Từ Uyển Nguyệt mới ý thức được, Tạ Vân Sâm thật sự đã không từ mà biệt.
"Tạ Vân! Tên lừa đảo nhà huynh!"
"Huynh nói muốn lấy ta làm vợ, vậy mà lại không từ mà biệt, lừa gạt trái tim ta rồi bỏ chạy, tên khốn nạn này!"
"Tạ Vân, tên khốn nạn nhà huynh!"
Nàng đứng trong mưa khóc không thành tiếng, cả người chịu đả kích lớn, vô cùng bi thương tuyệt vọng, khóc đến mức ngất lịm đi.
Thanh Chi tìm đến nơi thì hoảng sợ tột độ, lập tức gọi mấy bà tử bế nàng về phòng ngủ.
"Còn không mau đi mời đại phu!" Thanh Chi vừa gấp vừa giận, thúc giục hai bà tử.
Nhưng mà bọn họ lại không nhúc nhích.
Mời đại phu phải tốn tiền bạc cơ mà.
Trong mắt Thanh Chi ngập tràn lửa giận: "Đừng có nói với ta là các người không có tiền, tiền tiêu vặt hàng tháng của tiểu thư bị các người cắt xén bao nhiêu trong lòng các người tự rõ!"
"Nếu tiểu thư có mệnh hệ gì, các người tưởng mình có thể đứng ngoài cuộc sao!"
"Còn không mau đi mời đại phu!"
Hai bà tử tuy bất mãn với nàng, nhưng lời nàng nói không phải không có lý.
Dù sao cũng là thiên kim Thừa tướng, nếu vì các nàng chăm sóc không chu đáo mà xảy ra chuyện, e là ai cũng khó thoát tội.
"Biết rồi, chúng ta đi ngay đây."
Một trong hai bà tử không tình nguyện lên tiếng, nói xong liền kéo bà tử kia vội vã đi mời đại phu.
Từ Uyển Nguyệt bệnh một trận này, ốm đau dặt dẹo suốt nửa tháng mới có chuyển biến tốt.
Vừa mới có thể xuống giường đi lại, người của phủ Thừa tướng đã tới.
"Nhị tiểu thư, sinh thần của lão gia sắp đến rồi, phu nhân nói ngài rời nhà đã quá lâu, lần này cũng nên trở về chúc thọ lão gia, tỏ chút lòng hiếu thảo."
Từ Uyển Nguyệt nhút nhát sợ sệt nhìn đám nha hoàn bà tử xa lạ trước mặt, cả người gắt gao nắm chặt tay Thanh Chi, trông vô cùng nhát gan.
Lưu bà tử khi nhìn thấy gương mặt kia của Từ Uyển Nguyệt, cũng bị kinh diễm một phen.
Nhưng giờ phút này thấy nàng sợ hãi rụt rè như vậy, một bộ dạng không lên nổi mặt bàn, trong đôi mắt khắc nghiệt kia liền trào ra sự không vui.
"Nhị tiểu thư, ngài có nghe thấy ta nói chuyện không?"
Từ Uyển Nguyệt cố gắng trấn định hỏi: "Là cha ta... bảo các người tới đón ta về sao?"
Lông mày Lưu bà tử dựng ngược, hung dữ nói: "Nhị tiểu thư chẳng lẽ không nghe rõ lời lão nô nói? Lão nô nói, là phu nhân sai chúng ta tới đón ngài."
"Còn về phần lão gia, ngài ấy ngày thường trăm công ngàn việc, thời gian đâu mà nhớ tới ngài?"
Từ Uyển Nguyệt nghe xong trên mặt xẹt qua nét thất vọng, nhưng nghĩ đến việc rốt cuộc cũng có thể trở về, nàng vẫn thu liễm lại sự thất vọng, cười nói: "Vậy để ta thu dọn đồ đạc một chút."
"Nhị tiểu thư không cần thu dọn, phủ Thừa tướng cái gì cũng có, nhị tiểu thư đừng làm chậm trễ thời gian nữa, phu nhân còn đang sốt ruột chờ gặp ngài đấy."
"Nếu làm lỡ giờ nghỉ trưa của phu nhân thì không hay đâu."
Từ Uyển Nguyệt hơi do dự, chạm phải ánh mắt rõ ràng không kiên nhẫn của Lưu bà tử, mới vội vàng gật đầu: "Được, vậy ta đi cùng các người."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
