Lưu bà tử nghe vậy không biết nghĩ tới cái gì, trên mặt lập tức hiện lên nụ cười, khom người nói: "Phu nhân, ở thôn trang có một bà tử, là tỷ muội nhiều năm với ta."
"Lúc ta đi đón Nhị tiểu thư, bà ấy nói cho ta biết, Nhị tiểu thư từng cứu một nam tử ở bên ngoài."
"Hai người còn thường xuyên ở cùng một chỗ, dường như là có tình ý với nhau."
Liễu Phù Dung bỗng chốc ngẩn ra: "Còn có chuyện này? Nam tử kia hiện tại ở đâu? Tên họ là gì, trông như thế nào?"
Lưu bà tử lại nhất thời không đáp được.
"Lão tỷ muội kia của ta nói, bà ấy sợ bị phát hiện, nên chỉ dám thỉnh thoảng nhìn xa xa một cái, cho nên cụ thể…… bà ấy cũng không rõ lắm."
Liễu Phù Dung lộ vẻ thất vọng: "Vậy thật là đáng tiếc, bất quá……"
Sắc mặt nàng ta đột nhiên nghiêm lại: "Ngươi quay lại tìm bà ta, nhất định phải hỏi cho rõ lai lịch thân phận của nam tử kia, hỏi rõ rồi, bổn phu nhân sẽ cho người bắt hắn về đây!"
Một con tin tốt như vậy, phải giữ ở bên người mới được.
Có hắn ta, không lo Từ Uyển Nguyệt không nghe lời!
"Nói cho bà ta biết, bảo bà ta cố mà nhớ lại, nghĩ không ra cũng phải nghĩ cho bổn phu nhân!"
"Vâng!"
Dưỡng Tâm Điện.
Bóng đêm đã khuya, Tạ Vân Sâm lại một lần nữa phẩy tay cho người của Kính Sự Phòng lui xuống, hắn vẫn không có tâm trạng bước vào hậu cung.
Hắn gọi Muộn Phong tới.
"Chuyện lúc trước bảo ngươi tra, đã điều tra xong chưa?"
Muộn Phong gật đầu: "Hồi bẩm chủ tử, thuộc hạ đã điều tra rõ."
"Từ Uyển Nguyệt là Nhị tiểu thư của phủ Thừa tướng, mười tám năm trước vừa mới sinh ra, liền bị Từ Thiện Thành lấy cớ mệnh cách khắc phụ, đưa đi biệt trang xa xôi."
Tạ Vân Sâm đang nhất tâm nhị dụng phê duyệt tấu chương, ngòi bút lông sói trong tay chợt khựng lại.
Mực đen theo ngòi bút run rẩy nhỏ xuống, lưu lại một vết bẩn chói mắt trên tấu chương chi chít chữ.
"Nàng là nữ nhi của Từ Thiện Thành?"
Tạ Vân Sâm giương mắt nhìn Muộn Phong, trong giọng nói khó giấu được sự khó tin.
Muộn Phong nhận ra chủ tử đối với vị Từ Nhị tiểu thư này có phần khác thường, liền cân nhắc mở miệng.
"Vâng, nhưng mười mấy năm qua Từ Thiện Thành chưa từng hỏi han đến vị Từ Nhị tiểu thư này, giống như đã quên mất mình có một đứa con gái như vậy."
Tạ Vân Sâm nhất thời chỉ cảm thấy tâm trí rối bời, một lát nghĩ đến Từ Thiện Thành có mưu đồ phản nghịch, cả nhà hắn sớm muộn gì cũng phải bị diệt trừ.
Một lát sau lại nhớ tới đôi mắt trong veo hồn nhiên của Từ Uyển Nguyệt, cùng với từng tiếng gọi "Vân ca ca" phảng phất như hạ cổ.
Hồi lâu sau hắn mới tìm lại được giọng nói của mình.
"Vậy nàng dạo này…… có khỏe không?"
Hắn vốn định đợi qua đợt bận rộn này sẽ đi đón nàng, nhưng ai ngờ mới nửa tháng trôi qua, hắn đã cảm thấy dài đằng đẵng như một hai năm.
Thường xuyên vì nhớ tới nàng mà thất thần.
Đám nô tài cung nữ trong cung lén lút đồn đại, nói hắn vì đứa bé trong bụng Từ Uyển Nhu mất đi nên mới đau lòng không có tâm trạng vào hậu cung.
Nhưng chỉ có chính hắn biết, hắn là vì Từ Uyển Nguyệt.
"Từ Nhị tiểu thư hơn mười ngày trước bị bệnh một trận, hai ngày nay mới vừa xuống giường được, kỳ lạ là, phủ Thừa tướng bao năm qua không quan tâm đến nàng, hôm nay thế nhưng lại phái người tới đón Từ Nhị tiểu thư về."
Ánh nến bên án thư chập chờn, hắt bóng lên hơn nửa sườn mặt của Tạ Vân Sâm, khiến người ta không nhìn rõ biểu cảm.
"Đón về rồi?" Trong mắt hắn xẹt qua một tia u quang, chỉ hơi suy nghĩ, hắn liền hiểu rõ phủ Thừa tướng đang ấp ủ mưu đồ gì.
Xem ra, bọn họ đang tính toán đưa Từ Uyển Nguyệt tiến cung.
Đã như vậy, hắn chỉ cần tĩnh tâm chờ đợi là được.
Còn về mọi chuyện tiếp theo, có phát triển theo đúng ý đồ của bọn họ hay không, thì phải xem hắn có nguyện ý phối hợp diễn kịch cùng bọn họ hay không.
Nhưng hắn lại nhíu mày: "Ngươi nói nàng bị bệnh một trận? Sao tự nhiên lại bệnh?"
"Hình như là do dầm mưa nhiễm phong hàn."
Tạ Vân Sâm lại gặng hỏi: "Bệnh vào ngày nào?"
"Mùng hai tháng Bảy."
Mùng hai tháng Bảy, chính là ngày hắn không từ mà biệt.
Chẳng lẽ là vì hắn?
Tạ Vân Sâm nghĩ đến khả năng Từ Uyển Nguyệt vì mình mà đổ bệnh, lồng ngực mạc danh nhói đau.
Hôm đó trời mưa lớn như vậy, chắc chắn nàng đã dầm mưa đi tìm hắn nên mới sinh bệnh.
Nguyệt Nhi yêu hắn như vậy, lần này nhất định rất đau lòng.
Biết thế, hắn nên nói lời từ biệt với nàng……
Tạ Vân Sâm bỗng nhiên bừng tỉnh, chợt nhận ra suy nghĩ của mình thật sự quá nguy hiểm.
Hắn thân là bậc đế vương, sao có thể luôn tơ tưởng đến một nữ nhân như vậy?
Hơn nữa nữ nhân kia, lại còn là con gái của Từ Thiện Thành.
Đôi mắt Tạ Vân Sâm vốn đang vương chút ấm áp chợt lạnh lẽo trở lại, hắn cúi đầu, nghiêm túc phê duyệt tấu chương.
Từ Uyển Nguyệt hồi phủ đã năm ngày, nhưng ngay cả mặt Từ Thiện Thành cũng chưa được gặp.
Mãi cho đến sáng ngày thứ sáu, Liễu Phù Dung gọi nàng đến sảnh chính dùng bữa sáng, Từ Uyển Nguyệt mới vội vàng gặp mặt Từ Thiện Thành một lần.
"Nếu đã về rồi, thì phải học hỏi mọi lễ nghi quy củ, ngoan ngoãn ở trong phủ, nghe lời mẫu thân con dạy bảo."
Liễu Phù Dung nhìn nàng, bỗng nhiên lên tiếng: "Nguyệt Nhi năm nay đã mười tám, cũng đến lúc gả chồng rồi."
Gương mặt xinh đẹp của Từ Uyển Nguyệt đỏ bừng, ngượng ngùng vặn vẹo nói: "Mẫu thân…… Nữ nhi, nữ nhi vẫn chưa muốn gả."
"Không muốn gả? Chẳng lẽ con lo lắng mẫu thân sẽ tìm cho con một kẻ không đáng tin cậy?"
Liễu Phù Dung cười, "Con yên tâm, đó tuyệt đối là một chốn về tốt đẹp, nam nhân trên thế gian này, e là không ai có thể sánh bằng đương kim Hoàng thượng."
"Ta cố ý đưa con vào cung làm phi, con thấy thế nào?"
Biểu cảm của Từ Uyển Nguyệt đầy vẻ rối rắm, hoàn toàn không thấy chút vui mừng nào.
Hồi lâu, nàng mới lí nhí đáp lại một câu: "Mẫu thân, con không muốn."
Liễu Phù Dung nghe xong câu này, khuôn mặt vốn đang hòa nhã bỗng chốc mây đen giăng kín, đập mạnh tay xuống bàn!
Từ Uyển Nguyệt sợ tới mức mặt mày trắng bệch, "bịch" một tiếng quỳ sụp xuống.
"Không muốn tiến cung? Thế nào, chẳng lẽ con còn đợi cái tên tình lang Tạ Vân kia tới rước con sao!"
Từ Uyển Nguyệt lập tức ngẩng đầu nhìn bà ta với vẻ kinh hãi tột độ: "Mẫu thân, sao ngài lại biết?"
Liễu Phù Dung cười lạnh: "Con đội mưa to như vậy đi tìm hắn, trong mưa gào thét gọi tên hắn, con tưởng đám bà tử ở thôn trang đều là kẻ điếc người mù hết sao?"
Trong mắt Từ Uyển Nguyệt nháy mắt ngập tràn nước mắt, nàng quỳ lết tới, vươn tay túm lấy vạt áo Liễu Phù Dung khóc lóc van xin: "Mẫu thân, con……"
"Nếu ngài đã biết hết, vậy nữ nhi cũng không giấu ngài nữa, trái tim nữ nhi đã trao trọn cho Vân ca ca, đời này kiếp này phi hắn không gả!"
"Nữ nhi thật sự không muốn tiến cung, cúi xin mẫu thân thành toàn."
Liễu Phù Dung phảng phất như vừa nghe được một câu chuyện cười, mặt mày đầy vẻ trào phúng.
"Con nói không muốn là không muốn sao, trên đời này làm gì có chuyện tốt như vậy?"
"Gương mặt này của con, nam nhân bình thường làm sao xứng đáng."
"Hơn nữa con đừng quên, con là Nhị tiểu thư của phủ Thừa tướng, vì vinh quang của cả gia tộc, con chỉ có một con đường duy nhất là tiến cung."
Từ Uyển Nguyệt tỏ vẻ vô cùng khó hiểu: "Hậu cung không có Hoàng hậu, Đích tỷ đã là Quý phi nương nương tôn quý, chẳng lẽ như vậy còn chưa đủ vinh quang sao?"
"Tại sao còn bắt con đi nữa? Con…… nghe nói nơi đó ngày nào cũng có người chết, con sợ hãi……"
Liễu Phù Dung thật sự chướng mắt cái tính nhát như chuột này của nàng, nhưng kẹt nỗi, tính cách như vậy mới càng dễ bề thao túng.
Giọng điệu của bà ta dịu xuống, an ủi: "Con cũng nói rồi đấy, tỷ tỷ con là Quý phi, sau khi con tiến cung, nàng ấy sẽ che chở cho con, nhất định sẽ không để kẻ khác bắt nạt con, con còn sợ cái gì nữa?"
Từ Uyển Nguyệt cắn chặt môi, nước mắt lưng tròng, trông vô cùng yếu đuối đáng thương.
Nàng vẫn không chịu nhả ra.
Sự kiên nhẫn của Liễu Phù Dung đã cạn kiệt, giọng điệu lạnh lẽo: "Nếu con vì cái tên Tạ Vân kia mà không muốn tiến cung, vậy mẫu thân đành phải giải quyết cái rắc rối mang tên hắn thôi."
Từ Uyển Nguyệt cả kinh, vội vàng lắc đầu nguầy nguậy: "Mẫu thân, đừng…… Cầu xin ngài đừng làm hại Vân ca ca."
"Vậy thì con ngoan ngoãn tiến cung đi, bằng không……" Lời bà ta chưa dứt, nhưng sát ý tàn nhẫn trong ánh mắt đã nói lên tất cả.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


