Lúc này mới chín giờ sáng, không khí trong ngõ nhỏ đã bắt đầu nhộn nhịp. Người thì ngồi nhặt rau bên hiên, người thì tranh thủ làm thêm đồ thủ công. Thấy hai mẹ con Nguyễn Nhuyễn đi ra, bác gái Tiền – "trưởng ban hóng biến" của xóm – lập tức sáng mắt lên.
"Hồng Mai đấy à? Hai mẹ con xúng xính đi đâu mà đẹp thế này?"
Tôn Hồng Mai mỉm cười lịch sự: "Dạ, cũng lâu rồi em chưa đưa Nhuyễn Nhuyễn về thăm ông bà ngoại, nhân tiện cho cháu về chơi một chuyến chị ạ."
Bác gái Tiền tay vẫn cầm nắm đậu đũa, nhưng đôi mắt thì cứ lấm lét nhìn quanh, hạ giọng vẻ đầy cảm thông: "Hồng Mai này, chuyện nhà cô tôi cũng có nghe qua rồi. Khổ thân, đang yên đang lành mà gia đình lại tan nát thế này, tôi nghĩ mà thương cô, thương cả con bé Nhuyễn nữa. Hôm nọ định sang hỏi thăm xem cô thế nào, ai ngờ hôm nay thấy cô lại phấn chấn, ăn diện thế này..."
Nguyễn Nhuyễn nhìn cái bản mặt "giả nai" của bà ta mà thấy ngứa mắt. Càng nói, giọng bà ta càng hớn hở như thể đang hả hê trên nỗi đau của người khác vậy.
Cô không nhịn được, liền cắt ngang lời bà ta, cố ý hỏi to: "Ơ bác gái Tiền ơi, chuyện của anh Đông Tử nhà bác rốt cuộc là thế nào rồi ạ? Hôm nọ cháu thấy bao nhiêu người mắng anh ấy là đồ lưu manh, rồi còn đòi đưa lên đồn công an nữa, giờ anh ấy đã về chưa ạ?"
Câu hỏi vừa thốt ra, nụ cười trên mặt bác gái Tiền đông cứng lại. Trông bà ta như vừa nuốt phải một con ruồi, nghẹn đắng ở cổ họng mà không tài nào nhả ra được. Những người xung quanh đang hóng chuyện cũng vội cúi đầu, giả vờ tập trung vào công việc của mình.
Ở cái xóm này, ai mà chẳng biết Đông Tử là đứa con trai độc nhất được bà Tiền chiều sinh hư. Hắn ta không lo học hành, chỉ giỏi lêu lổng và đặc biệt là có cái thói sàm sỡ phụ nữ. Lần này bị bắt quả tang trên xe buýt, dù bà Tiền có làm mình làm mẩy thế nào cũng không cản được đám đông bức xúc. Nghe đâu gia đình phải tốn một khoản không nhỏ mới dàn xếp cho hắn được tại ngoại.
"Con bé này, mẹ dạy con thế nào? Chuyện riêng của người khác không được tò mò hóng hớt nhé!" Tôn Hồng Mai liếc nhìn khuôn mặt tái mét của bà Tiền, nhịn cười nói: "Chị Tiền thông cảm, con bé nhà em nó vô tâm quá. Thôi mẹ con em phải đi cho kịp chuyến xe, xin phép chị nhé!"
Đi được một đoạn xa, Tôn Hồng Mai mới bật cười thành tiếng, bà vỗ vai con gái đầy tự hào: "Đúng là con gái ngoan của mẹ, giúp mẹ giữ thể diện quá!"
"Nhuyễn Nhuyễn!"
Tiếng gọi của mẹ cắt đứt dòng suy nghĩ của cô. "Dạ?"
"Xe tới rồi kìa, mau ăn nốt đi con!"
Nguyễn Nhuyễn vội nhét nốt miếng bánh bao vào miệng, ném giấy gói vào thùng rác rồi cùng mẹ lên xe. May mắn là xe vẫn còn chỗ trống.
Thấy con gái có vẻ bồn chồn khi sắp đến một nơi hoàn toàn xa lạ trong ký ức, Tôn Hồng Mai khoác tay cô, bắt đầu kể thêm về gia đình bên ngoại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
