Nguyễn Nhuyễn tò mò hỏi lại hệ thống: "Có phải cứ mỗi lần tôi hoàn thành một món ăn, các người sẽ tự động giao công thức tiếp theo không? Tôi có nhất thiết phải dùng điểm may mắn để mở khóa không?"
"Đúng vậy. Tuy nhiên, khi năng lực của ký chủ tăng lên, điểm may mắn sẽ có thêm nhiều công dụng thần kỳ khác. Vậy lựa chọn của bạn là gì?"
Cô trầm ngâm suy tính. Hiện tại cô mới chỉ nắm được hai công thức, vẫn còn quá ít ỏi. Nhiệm vụ món mì lạnh vẫn chưa thực sự hoàn tất nên chưa có công thức mới được tặng. Thôi thì cứ lấy thêm công thức trước cho chắc ăn, điểm may mắn thì ngày nào cũng có thể tích lũy thêm, nâng cấp hiệu suất để sau cũng được.
"Tôi chọn mở công thức mới."
"Chúc mừng ký chủ nhận được công thức: Dưa muối Tứ Xuyên!"
Công thức mở bằng điểm may mắn sẽ không đi kèm nhiệm vụ bắt buộc như công thức hệ thống tặng. Nhìn đống dưa chuột "sản phẩm lỗi" cô thái tơi tả mấy hôm trước, Nguyễn Nhuyễn bật cười, đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh, cuối cùng cũng có cách xử lý đống nguyên liệu đó rồi.
Cô thầm cảm ơn hệ thống một lần nữa, nhận điểm may mắn của ngày mới rồi hài lòng thoát ra.
Ngày mai phải cùng mẹ về nhà ông ngoại. Nhớ lại vẻ mặt có chút áy náy xen lẫn rụt rè của mẹ mỗi khi nhắc đến nhà ngoại, Nguyễn Nhuyễn đoán rằng giữa họ chắc hẳn có không ít chuyện cũ uẩn khúc.
Tiếng ve ngoài cửa sổ vẫn râm ran không dứt, Nguyễn Nhuyễn xoay người, gác lại mọi suy nghĩ để chìm vào giấc ngủ sâu.
Sáng hôm sau, cô mới thấy buổi về thăm này quan trọng thế nào đối với mẹ. Tôn Hồng Mai lôi hết bộ quần áo này đến bộ khác ra ướm thử, vẻ mặt đầy vẻ phân vân:
"Nhuyễn Nhuyễn, con có mắt nhìn nhất, mau chọn giúp mẹ xem mặc bộ nào thì ổn?"
Trên tay bà là hai bộ đồ: một chiếc sơ mi hoa nhí trắng phối quần đen truyền thống, và một chiếc sơ mi trắng trơn đi cùng quần màu cà phê hiện đại. Nguyễn Nhuyễn chỉ ngay vào bộ quần màu cà phê.
Tôn Hồng Mai chẳng nói chẳng rằng, thay đồ ngay trước mặt con gái. Nguyễn Nhuyễn hơi ngượng, vội quay mặt đi.
"Mẹ ơi, mình chỉ về thăm ông bà thôi mà, có cần trịnh trọng quá vậy không?"
Bà dừng tay, khẽ thở dài: "Chuyện của bố con chắc ông bà cũng nghe phong phanh rồi. Mẹ không muốn họ phải lo lắng thêm. Cả con nữa, cũng phải ăn mặc cho gọn gàng, xinh đẹp vào đấy nhé!"
Trang điểm xong, Tôn Hồng Mai soi mình trong gương. Nguyễn Nhuyễn không khỏi ngỡ ngàng, trước mắt cô là một quý bà vô cùng khí chất và sang trọng. Đúng là "người đẹp vì lụa", chỉ cần chút phấn son và quần áo chỉn chu, những dấu vết tiều tụy của mấy ngày qua đã hoàn toàn biến mất.
"Nhìn được không con?" Tôn Hồng Mai vẫn hơi ngập ngừng soi gương.
Hai mẹ con xách theo túi quà, kèm theo hũ dầu ớt đặc chế của Nguyễn Nhuyễn, cùng nhau bước ra khỏi cửa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
