Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Không Đến Tu Tiên Giới, Ta Nuôi Luôn Một Kiếm Tu Lạnh Lùng Chương 4: Ở Cạnh Nhau, Không Cần Gọi Tên

Cài Đặt

Chương 4: Ở Cạnh Nhau, Không Cần Gọi Tên

Sáng hôm đó, trời không nắng cũng không mưa, mây che nhẹ, gió thổi đều, rất thích hợp cho những việc không cần vội. Diệu An dậy sớm hơn thường lệ một chút, không phải vì có việc gấp, chỉ là tỉnh rồi thì không ngủ lại. Nàng mở cửa, để gió lùa vào phòng, đứng một lát rồi mới đi ra vườn, bước chân quen thuộc đến mức không cần nghĩ.

Dược phong vẫn như mọi ngày, yên tĩnh, không ai thúc giục. Diệu An kiểm tra lại linh thảo, cắt bỏ vài chiếc lá úa, thay đất cho một gốc cây đã lâu chưa được chăm sóc. Động tác của nàng chậm, nhưng chắc, giống như cách nàng sống từ khi đến nơi này, không tìm đường tắt, cũng không đốt cháy giai đoạn. Có những việc nếu làm nhanh quá, sẽ dễ làm tổn thương thứ đang lớn lên, nàng hiểu điều đó rất rõ.

Gần trưa, nàng nhận được một yêu cầu nhỏ từ dược phong, luyện một mẻ đan dưỡng mạch cho một đệ tử mới nhập môn. Không phải việc khó, nhưng cần giữ tâm thật ổn, vì người dùng còn yếu, đan không được quá mạnh. Diệu An chuẩn bị dược liệu kỹ hơn thường ngày, sắp xếp từng loại ngay ngắn trên bàn, không để sót.

Khi nhóm lửa, nàng cảm nhận rất rõ sự tập trung của mình, không căng, không ép, chỉ là dồn sự chú ý vào từng chuyển động nhỏ trong lò. Thời gian trôi qua chậm rãi, nàng không nhìn đồng hồ, cũng không tính toán còn bao lâu thì xong, chỉ làm đến khi mọi thứ tự nhiên hoàn thành.

Lúc mở lò, đan dược hiện ra đều và tròn, linh khí dịu, không gắt. Diệu An thở ra một hơi, cảm giác nhẹ đi rất nhiều. Nàng cẩn thận thu đan, ghi chú lại vài điểm cần nhớ cho lần sau, rồi mang mẻ đan giao đi. Người nhận đan cúi đầu cảm ơn, không nói nhiều, nhưng ánh mắt rất yên. Diệu An nhìn thấy, trong lòng cũng yên theo.

Buổi chiều, gió hơi mạnh hơn, mang theo mùi cây cỏ khô. Diệu An mang phù ra hiên phơi lại, tránh để ẩm. Khi nàng đang buộc dây, một cơn gió bất ngờ thổi mạnh, làm giấy phù lay mạnh hơn dự tính. Nàng giữ lại được phần lớn, chỉ có một tờ bị gió cuốn rơi xuống đất.

Chưa kịp cúi xuống nhặt, Hoàng An đã bước tới, nhặt lên trước, phủi nhẹ bụi đất rồi đưa cho nàng. Động tác rất tự nhiên, không nhanh cũng không chậm, giống như việc này vốn đã được sắp xếp từ trước.

“Cảm ơn.” Diệu An nhận lại tờ phù, giọng nhẹ.

Hoàng An gật đầu, đứng lại giúp nàng buộc lại dây cho chắc hơn. Hắn không nói gì, chỉ làm. Khi xong, hắn đứng lùi ra một bước, khoảng cách vừa đủ để không khiến người khác thấy bị áp sát.

Hai người cùng đứng nhìn phù phơi trong gió một lúc. Không có lời nào cần nói, nhưng không khí không hề trống. Diệu An nhận ra, mình không còn thấy ngượng khi ở cạnh hắn, cũng không cần nghĩ xem nên nói gì. Chỉ cần đứng như vậy, cũng đủ.

Trời tối dần. Dược phong thắp đèn. Ánh đèn rọi lên những lối đi quen thuộc, không thay đổi nhiều, chỉ làm cảnh vật mềm hơn. Diệu An thu phù, mang vào cất. Hoàng An không rời đi ngay, hắn đứng ở hiên, nhìn nàng sắp xếp đồ đạc, ánh mắt không dò xét, chỉ hiện diện.

Sau khi xong việc, Diệu An mang trà ra. Không phải vì muốn mời, chỉ là thói quen. Nàng đặt hai chén xuống, rót đầy rồi ngồi xuống. Hoàng An ngồi đối diện, không nói chuyện tu luyện, cũng không hỏi nàng ngày hôm nay thế nào. Họ uống trà trong im lặng, nhưng im lặng không kéo dài quá mức, chỉ đủ để mỗi người tự thở trong nhịp của mình.

Ở một nơi khác, Hoàng An đặt kiếm xuống, ngồi tĩnh tọa một lúc. Hắn nhận ra tâm mình không cần phải giữ căng như trước. Không phải vì lơ là tu luyện, mà vì có một góc rất yên trong lòng, không bị gió thổi động.

Họ không nói về mối quan hệ, cũng không cần đặt tên cho điều đang hình thành. Chỉ là mỗi ngày trôi qua, việc ở cạnh nhau dần trở thành một điều tự nhiên, không cần lý do, cũng không cần giải thích, như thể từ đầu, mọi thứ vốn nên như vậy.

Đêm đó trôi qua rất êm, không mộng mị, không gián đoạn. Khi Diệu An tỉnh dậy, ánh sáng vừa đủ để phân biệt ranh giới giữa đêm và ngày. Nàng nằm yên một lát, không vội rời giường, chỉ lắng nghe tiếng gió lùa nhẹ ngoài cửa sổ. Cảm giác an ổn ấy khiến nàng không muốn phá vỡ quá nhanh, như thể chỉ cần nằm thêm một nhịp, cả thế giới sẽ tiếp tục yên như vậy.

Nàng dậy, chuẩn bị nước, châm trà, mở cửa phòng. Dược phong buổi sớm vắng người, chỉ có sương mỏng vương trên lá. Diệu An đi ra hiên, nhìn chiếc ô giấy được đặt ở vị trí che gió, vẫn còn đó, không xê dịch. Nàng đưa tay chỉnh lại một chút, rồi tiếp tục công việc của mình như mọi ngày, không suy nghĩ thêm.

Buổi sáng trôi qua bình thường. Nàng làm việc trong vườn, kiểm tra lại những gốc cây đã được chăm hôm trước. Có một linh thảo hơi yếu, lá không còn xanh như mấy ngày trước. Diệu An ngồi xuống, dùng linh lực nhẹ nhàng thăm dò, điều chỉnh lượng nước và đất. Không cần vội kết luận, nàng để lại một ký hiệu nhỏ, dự định chiều sẽ quay lại xem.

Gần trưa, Hoàng An đi ngang qua dược phong. Không phải để luyện kiếm, cũng không phải vì có việc cần, chỉ là một vòng quen thuộc. Hắn thấy Diệu An đang cúi người bên luống cây, liền dừng lại cách đó không xa, không lên tiếng. Khi nàng đứng dậy, ánh mắt họ chạm nhau, hắn gật đầu, rất nhẹ.

“Linh thảo hơi yếu.” Diệu An nói trước, như thể việc này cần được chia sẻ, nhưng không cần bàn bạc nhiều.

Hoàng An nhìn theo hướng nàng chỉ, rồi nói một câu ngắn gọn. “Chiều gió đổi hướng.”

Diệu An hiểu. Nàng gật đầu, ghi nhớ điều đó. Không hỏi thêm, cũng không cần giải thích. Có những lời nói chỉ có ý nghĩa khi người nghe sẵn sàng lắng nghe theo cách rất yên.

Buổi chiều, gió quả thật đổi hướng. Diệu An che chắn lại luống cây, điều chỉnh trận pháp nhỏ để giảm bớt gió. Hoàng An đứng ở ngoài, giúp nàng cố định mấy cọc gỗ. Không cần trao đổi nhiều, mỗi người tự biết mình nên làm gì. Khi xong việc, cả hai đều không nói gì, chỉ đứng yên một lát, nhìn gió đi qua.

Ánh chiều tắt dần. Dược phong lên đèn. Diệu An thu dọn đồ, mang trà ra hiên. Hoàng An ngồi xuống, như đã thành thói quen. Trà vẫn nhạt, nhưng ấm. Không ai nói về chuyện ban ngày, cũng không nhắc đến ngày mai. Những câu chuyện không nói ra, đôi khi lại nhẹ hơn những câu đã nói.

Khi đêm xuống hẳn, Hoàng An đứng dậy. Hắn nhìn về phía gian nhà, rồi nói một câu rất khẽ, như một nhắc nhở. “Gió đêm lạnh.”

Diệu An mỉm cười, khép cửa sổ kỹ hơn, kéo rèm. Nàng không nói cảm ơn, bởi vì điều đó đã trở thành một phần rất tự nhiên. Khi nàng quay lại, hắn đã rời đi, để lại khoảng sân yên tĩnh như cũ.

Đêm ấy, Diệu An ngồi bên bàn, không viết nhiều. Chỉ vài dòng rất ngắn, ghi lại những điều đã xảy ra, không hơn không kém. Nàng đặt bút xuống, nhìn ánh đèn một lúc, rồi thổi tắt. Bóng tối tràn vào nhẹ nhàng, không khiến người ta sợ, chỉ giống như một cái ôm rất chậm.

Ở nơi khác, Hoàng An tĩnh tọa xong thì đứng dậy. Hắn nhận ra, những ngày gần đây, tâm mình ít dao động hơn. Không phải vì tránh né thế giới, mà vì đã có một chỗ để dừng. Cảm giác ấy không làm hắn yếu đi, chỉ khiến hắn bớt căng thẳng.

Giữa tu tiên giới rộng lớn, họ vẫn mỗi người một con đường, không hứa hẹn, không ràng buộc. Nhưng từng ngày trôi qua, những khoảng lặng được chia sẻ ấy lặng lẽ tích lại, đủ ấm để người ta không còn sợ bước tiếp một mình.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc