Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Không Đến Tu Tiên Giới, Ta Nuôi Luôn Một Kiếm Tu Lạnh Lùng Chương 5: Cùng Đi Qua Một Ngày

Cài Đặt

Chương 5: Cùng Đi Qua Một Ngày

Buổi sáng hôm đó bắt đầu bằng một việc rất nhỏ. Diệu An đang sắp xếp lại dược liệu thì dược đồng chạy đến, nói rằng một góc linh thảo phía sau dược phong có dấu hiệu héo nhanh hơn thường ngày. Không phải chuyện lớn, nhưng nếu để lâu sẽ ảnh hưởng đến cả luống. Diệu An nghe xong liền đứng dậy, mang theo túi dụng cụ quen thuộc, bước đi không nhanh, cũng không chậm.

Hoàng An gặp nàng ở lối rẽ. Hắn chỉ nhìn túi đồ trong tay nàng một cái, rồi nói, “Ta đi cùng.” Không phải hỏi, cũng không phải đề nghị, chỉ là một câu xác nhận rất bình thường. Diệu An gật đầu, không thấy có gì cần từ chối. Hai người đi cạnh nhau, bước chân tự nhiên hòa cùng nhịp, không ai phải điều chỉnh vì ai.

Góc linh thảo nằm ở nơi gió thường xuyên đổi hướng. Khi đến nơi, Diệu An cúi xuống xem xét từng gốc cây, chạm tay vào lá, cảm nhận linh lực còn sót lại. Nàng không vội kết luận, chỉ quan sát rất lâu, đến khi trong lòng đã rõ mới lên tiếng. “Không phải thiếu nước, cũng không phải sâu bệnh. Gió mang linh khí loãng quá, cây không kịp thích ứng.”

Hoàng An nhìn quanh, rồi dùng kiếm vạch một đường rất nhẹ trên mặt đất, đánh dấu hướng gió chính. “Nếu chắn ở đây, sẽ đỡ hơn.” Hắn không nói nhiều, chỉ chỉ ra vị trí. Diệu An hiểu ngay, lấy trận thạch nhỏ đặt theo đường ấy, điều chỉnh lại dòng khí. Công việc không phức tạp, nhưng cần phối hợp nhịp nhàng. Họ làm rất chậm, từng bước một, không ai thúc ai.

Khi xong việc, cả hai đứng lên, nhìn lại luống cây. Lá không lập tức xanh trở lại, nhưng linh khí đã ổn hơn, không còn tán loạn. Diệu An thở ra một hơi nhẹ, như vừa hoàn thành một việc cần làm, không hơn. “Chiều ta quay lại xem.”

Hoàng An gật đầu. Hắn không nói thêm lời động viên, cũng không đánh giá. Sự hiện diện của hắn giống như một điểm tựa rất yên, ở đó thì biết rằng mọi việc đang đi đúng hướng.

Trên đường quay về, họ không nói chuyện. Gió thổi nhẹ qua hành lang, mang theo mùi cỏ cây. Diệu An bước chậm hơn một chút, không phải vì mệt, mà vì không cần vội. Hoàng An đi bên cạnh, giữ khoảng cách vừa đủ. Không ai cảm thấy cần phải phá vỡ sự im lặng ấy.

Buổi trưa, Diệu An luyện một mẻ đan nhỏ. Không phải đan mới, chỉ là loại quen tay. Hoàng An không vào phòng, chỉ đứng ngoài hiên một lúc rồi rời đi. Nhưng khi nàng mở lò, thấy hỏa lực ổn định hơn thường ngày, nàng biết hắn đã điều chỉnh trận pháp gió từ lúc nào đó. Nàng không gọi hắn lại, chỉ ghi nhớ trong lòng.

Buổi chiều, Diệu An quay lại góc linh thảo. Lá cây vẫn chưa xanh, nhưng không héo thêm. Nàng ngồi xuống, thêm một chút đất mới, điều chỉnh lượng nước. Khi đứng dậy, nàng thấy Hoàng An đã ở phía sau, không biết đến từ lúc nào. Hắn nhìn luống cây một lát, rồi nói, “Ổn rồi.”

Chỉ hai chữ, nhưng đủ để Diệu An yên tâm. Nàng gật đầu, lau tay, đứng dậy. Họ cùng quay về dược phong khi ánh chiều bắt đầu tắt.

Tối hôm đó, Diệu An pha trà sớm hơn thường lệ. Nàng đặt hai chén xuống, rót đầy, rồi ngồi chờ. Hoàng An đến đúng lúc trà còn ấm. Họ uống trà trong im lặng, nhưng im lặng không kéo dài quá lâu. Diệu An nói một câu rất nhẹ, như nói với chính mình, “Hôm nay làm được việc.”

Hoàng An nhìn chén trà, đáp lại cũng rất nhẹ, “Ừ.”

Không phải lời khen, cũng không phải an ủi. Chỉ là một sự thừa nhận rằng ngày hôm nay đã trôi qua trọn vẹn.

Khi đêm xuống, Hoàng An đứng dậy rời đi. Trước khi bước khỏi hiên, hắn dừng lại một nhịp, nói, “Ngày mai gió mạnh hơn.”

Diệu An mỉm cười. “Ta biết.”

Hắn gật đầu, rời đi. Diệu An thu chén trà, tắt đèn, nằm xuống. Trong bóng tối, nàng nghĩ về ngày hôm nay, không có gì đáng nhớ theo nghĩa đặc biệt, nhưng lại là một ngày đủ đầy. Có những ngày như thế, đi qua rồi mới nhận ra, chính vì có người cùng đi, nên mọi việc đều trở nên vừa phải.

Ở một nơi khác, Hoàng An đặt kiếm xuống, tĩnh tọa một lúc. Hắn nhận ra, việc cùng ai đó đi qua một ngày bình thường, hóa ra cũng có thể khiến tâm cảnh ổn định đến vậy. Không cần lời hứa, cũng không cần xác định điều gì. Chỉ cần biết rằng, ngày mai khi gió đổi hướng, sẽ có người hiểu ngay mình đang nói gì.

Và như thế, những ngày ở dược phong tiếp tục trôi, không ồn ào, không nổi bật, nhưng từng chút một, họ đã quen với việc cùng đi qua một ngày, rồi lại cùng bước sang ngày kế tiếp.

Sau ngày hôm đó, dược phong vẫn yên như cũ, nhưng Diệu An nhận ra có vài thứ đã lặng lẽ thay đổi. Không phải thay đổi rõ ràng đến mức nhìn là thấy, mà là những chi tiết rất nhỏ, chỉ khi sống đủ chậm mới nhận ra được. Chẳng hạn như buổi sáng nàng ra vườn sớm hơn một chút, sẽ thấy hàng rào đã được gia cố từ tối hôm trước; hoặc những ngày gió đổi hướng, trận pháp chắn gió luôn được điều chỉnh kịp lúc, vừa đủ, không thừa.

Diệu An không hỏi ai làm. Nàng cũng không cần hỏi.

Nàng chỉ tiếp tục làm việc của mình, nhưng trong lòng bớt đi một phần lo lắng rất mơ hồ, giống như khi biết rằng có một chỗ nào đó đã được giữ sẵn, dù mình chưa kịp nghĩ đến. Cảm giác ấy không khiến nàng dựa dẫm, chỉ khiến mọi việc trở nên dễ thở hơn.

Buổi trưa hôm ấy, nàng luyện đan lâu hơn thường ngày. Không phải vì mẻ đan khó, mà vì nàng muốn thử giữ hỏa lực ổn định trong thời gian dài hơn. Lò đan nóng dần, hơi thuốc tỏa ra, không gắt. Diệu An tập trung rất sâu, đến mức quên cả thời gian. Khi mở lò, nàng mới nhận ra ngoài trời đã chuyển chiều.

Mẻ đan không hoàn hảo, có một viên linh khí lệch nhẹ. Diệu An nhìn một lúc, không thất vọng, chỉ đặt riêng viên đó ra, ghi chú lại. Đối với nàng, việc biết mình đang thiếu ở đâu quan trọng hơn việc lần nào cũng thành công.

Khi nàng mang đan ra ngoài phơi, Hoàng An đang đứng ở sân. Hắn không nhìn lò đan, chỉ nhìn sắc mặt nàng. “Mệt không?” Câu hỏi rất ngắn, giọng cũng không cao, nhưng Diệu An nghe ra sự để ý trong đó.

“Mệt một chút.” Nàng đáp thật. “Nhưng ổn.”

Hoàng An gật đầu. Hắn không nói thêm lời khuyên, cũng không bảo nàng nghỉ. Chỉ lặng lẽ điều chỉnh lại trận pháp nhỏ ở góc sân, để gió mát hơn, không thổi trực diện vào hiên. Diệu An nhìn thấy, trong lòng khẽ động, nhưng không nói gì. Có những việc nếu nói ra, sẽ làm nó nặng hơn bản thân nó vốn có.

Buổi chiều, nàng không luyện thêm gì nữa, chỉ ngồi bên hiên, sắp xếp lại phù giấy. Linh thú nhỏ cuộn tròn bên cạnh, thỉnh thoảng cựa mình, rồi lại ngủ tiếp. Hoàng An ngồi cách đó không xa, mài kiếm. Tiếng mài rất nhẹ, đều, không phá vỡ không gian. Hai người ở cùng một khoảng sân, mỗi người làm việc của mình, nhưng không hề tách biệt.

Có một lúc, Diệu An dừng tay, nhìn về phía hắn. Ánh chiều rơi lên vai Hoàng An, làm đường nét trên gương mặt hắn mềm đi rất nhiều. Nàng chợt nhận ra, sự lạnh lùng mà người khác vẫn nói về hắn, ở đây, dường như không tồn tại. Hoặc có lẽ, nó chưa từng là thứ che chắn nàng.

Hoàng An cảm nhận được ánh nhìn ấy, nhưng không quay lại ngay. Hắn mài xong nhát cuối, đặt kiếm xuống, mới ngẩng đầu. Ánh mắt hai người chạm nhau rất ngắn, không đủ để gọi là nhìn nhau lâu, nhưng đủ để cả hai đều hiểu rằng, mình đang ở đúng chỗ.

Trời tối dần. Dược phong lên đèn. Diệu An pha trà, lần này là loại nàng mới thử, vị hơi ngọt ở hậu. Nàng rót hai chén, đặt xuống như mọi khi. Hoàng An cầm chén lên, uống một ngụm, hơi dừng lại. “Trà này…” Hắn không nói hết câu.

Khi đêm xuống hẳn, Hoàng An đứng dậy. Trước khi đi, hắn nhìn quanh dược phong một lượt, như kiểm tra lại mọi thứ đã ổn chưa. Rồi hắn nói, giọng thấp, nhưng rõ, “Ngày mai ta không ở đây lâu.”

Diệu An hơi ngẩn ra, nhưng không hỏi vì sao. Nàng chỉ gật đầu. “Ta biết.”

Hắn nhìn nàng một nhịp, rồi rời đi. Không nói thêm gì nữa.

Đêm đó, Diệu An nằm rất lâu mới ngủ. Không phải vì lo lắng, mà vì nàng nhận ra mình đã quen với việc có một người ở gần. Sự quen thuộc ấy không khiến nàng sợ mất, cũng không khiến nàng muốn giữ chặt, chỉ đơn giản là một phần của nhịp sống đã hình thành.

Nàng xoay người, kéo chăn lên cao hơn một chút. Trong bóng tối, nàng nghĩ, có lẽ, việc cùng đi qua những ngày bình thường như thế này, đã là một loại đồng hành rất hiếm.

Ở một nơi khác, Hoàng An thu xếp hành trang rất gọn. Hắn không mang nhiều đồ, cũng không chuẩn bị quá kỹ, chỉ làm những gì cần thiết. Trước khi rời đi, hắn dừng lại nhìn về hướng dược phong. Đèn đã tắt, mọi thứ yên. Hắn đứng một lúc, rồi quay đi.

Không phải rời xa, chỉ là tạm bước sang một nhịp khác. Và trong lòng hắn, có một điều rất rõ ràng, dù không gọi tên: có một nơi, khi quay lại, sẽ vẫn như cũ, vẫn yên, vẫn chờ, không cần lời hẹn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc