Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Buổi sáng ở dược phong đến rất khẽ. Ánh sáng không đánh thức người ta bằng chói gắt, chỉ len qua tán lá, rơi thành những vệt mỏng trên bậc hiên. Diệu An mở cửa, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất ẩm còn vương lại sau cơn mưa đêm qua. Nàng mang chiếc ô giấy hôm trước phơi lại cho khô, đặt gọn ở góc, rồi bắt đầu ngày mới như mọi ngày, không vội vàng, cũng không trì hoãn.
Nàng đi một vòng vườn, xem lại những luống linh thảo vừa được mưa tưới, lá cây xanh hơn, thân thẳng hơn. Có vài mầm non mới nhú, rất nhỏ, nhưng trông đầy sức sống. Diệu An cúi xuống, dùng linh lực nhẹ nhàng nâng đất quanh gốc, động tác chậm rãi, giống như đang chạm vào một điều gì đó mong manh. Nàng thích cảm giác này, cảm giác được chăm sóc một thứ đang lớn lên theo nhịp của chính nó.
Đến trưa, nàng luyện đan. Lần này là mẻ đan dưỡng khí đơn giản, không yêu cầu hỏa lực cao. Diệu An giữ lửa đều, không quá tập trung vào kết quả, chỉ chú ý từng biến chuyển nhỏ trong lò. Khi mẻ đan hoàn thành, nàng mở nắp, mùi thuốc lan ra dịu nhẹ, không nồng. Nàng ngồi yên một lát, để hơi ấm tản đi, rồi mới thu dọn. Không có tiếng động bất ngờ, cũng không có điều gì cần sửa chữa. Một mẻ đan bình thường, trọn vẹn theo đúng nghĩa.
Buổi chiều, gió mát hơn. Diệu An mang giấy phù ra hiên, vẽ từng đạo một. Nét bút của nàng không nhanh, cũng không chậm, đều đặn như nhịp thở. Có lúc nàng dừng lại giữa chừng, nhìn khoảng trống trước mắt, rồi mới tiếp tục. Phù thành hình, linh lực không mạnh, nhưng ổn định. Nàng đặt những tờ phù đã xong sang một bên, xếp gọn gàng, không gấp gáp dùng đến.
Hoàng An xuất hiện khi mặt trời đã nghiêng. Hắn đi ngang qua sân, dừng lại ở khoảng cách quen thuộc. Không cần nhìn, Diệu An cũng biết hắn đang ở đó. Sự hiện diện ấy đã trở nên rõ ràng theo cách rất yên, giống như tiếng gió hay ánh nắng, không cần gọi tên.
Hắn sửa lại một tấm gỗ bị xô lệch ở hàng rào, động tác gọn gàng, không tạo tiếng động lớn. Khi xong việc, hắn đứng một lúc, nhìn những tờ phù phơi trên dây. “Phù ổn.” Hắn nói, chỉ một câu ngắn, không khen quá, cũng không nhận xét thêm.
Diệu An mỉm cười, gật đầu. “Hôm nay tay vững hơn.”
Hai người không nói thêm gì. Nhưng khoảng im lặng ấy không trống rỗng. Nó giống như khi hai người cùng nhìn một cảnh, không cần chia sẻ bằng lời mà vẫn hiểu rằng mình đang ở cùng một nhịp.
Trời sẩm tối nhanh hơn thường ngày. Dược phong thắp đèn sớm. Ánh đèn vàng nhạt chiếu lên lối đi, không rực rỡ, chỉ đủ để không vấp. Diệu An thu phù, cất bút, rửa tay sạch sẽ rồi mang ấm trà ra hiên. Nàng rót hai chén, đặt một chén ở vị trí quen thuộc, không nói lời mời.
Hoàng An ngồi xuống. Hắn cầm chén trà, nhấp một ngụm nhỏ. Trà nhạt, nhưng ấm. Hắn không nói gì, chỉ đặt chén xuống đúng chỗ cũ khi uống xong. Diệu An nhìn thấy, trong lòng dâng lên một cảm giác rất khó gọi tên, không phải vui mừng, cũng không phải xúc động, chỉ là thấy mọi thứ đang đúng chỗ.
Sáng hôm sau, Diệu An mở cửa, thấy chiếc ô vẫn ở đó. Nàng dừng lại một nhịp, rồi mang ô cất vào trong, đặt cạnh lò đan. Không phải để dùng ngay, chỉ là để biết rằng khi cần, nó sẽ ở đó.
Những ngày ở dược phong tiếp tục trôi như thế. Không có biến cố lớn, không có bước ngoặt rõ ràng. Chỉ là những việc nhỏ lặp lại, nhưng mỗi lần lặp lại đều bớt đi một chút xa lạ. Diệu An dần quen với nhịp sống này, quen với việc không cần chứng minh, không cần đuổi theo ai. Hoàng An cũng quen với việc sau khi luyện kiếm xong, có một nơi để dừng lại, dù chỉ là đứng yên một lát.
Hoàng An rời dược phong khi trăng đã lên cao, nhưng bước chân chậm hơn thường ngày. Hắn đi được vài bước thì dừng lại, quay đầu nhìn gian nhà còn sáng đèn. Ánh sáng ấy không rực, chỉ đủ để soi rõ bậc hiên, nhưng lại khiến người ta dễ nhận ra mình đang ở đâu. Hắn đứng yên một lúc, không suy nghĩ gì cụ thể, chỉ là để khoảnh khắc ấy trôi qua trọn vẹn, rồi mới tiếp tục bước đi.
Diệu An ở trong phòng, viết xong những dòng cuối cùng thì khép sổ. Nàng không tắt đèn ngay, chỉ ngồi yên một lát, lắng nghe âm thanh rất nhỏ của đêm. Không có gì đặc biệt, chỉ là gió khẽ lay, côn trùng kêu rải rác, xa xa là tiếng bước chân đã rời đi. Nàng biết đó là ai, nhưng không đứng dậy nhìn theo, cũng không cần xác nhận. Có những điều, chỉ cần biết là đủ.
Nàng đặt tay lên nắp lò đan, cảm nhận hơi lạnh đã tắt hẳn. Bên cạnh là chiếc ô giấy được xếp gọn, khô ráo. Diệu An nhìn nó một chút, rồi dời ánh mắt đi, trong lòng không dậy sóng, chỉ lặng lẽ ghi nhận. Từ khi đến tu tiên giới, đây là lần đầu tiên nàng cảm thấy mình không phải một mình đối diện với những ngày dài phía trước.
Ở một góc khác của môn phái, Hoàng An cắm kiếm vào giá, thu tay áo lại. Tâm cảnh hắn rất yên, không phải vì hôm nay tu luyện tốt hơn, mà vì có một nơi khiến hắn không cần giữ kiếm trong tay quá chặt. Cảm giác ấy không làm hắn yếu đi, trái lại, khiến mọi thứ trở nên vững hơn.
Hai người không nghĩ đến tương lai, cũng không tự hỏi mối quan hệ này sẽ đi đến đâu. Họ chỉ ở đúng vị trí của mình, sống trọn vẹn trong những ngày rất nhỏ, rất bình thường. Nhưng chính những ngày ấy, lặng lẽ xếp chồng lên nhau, tạo thành một điều gì đó không ồn ào, không cần lời hứa, nhưng đủ để người ta muốn giữ lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
