Thẩm Dao nghe tiếng gọi lập tức bừng tỉnh, bước đến trước mặt anh, cô hít sâu một hơi.
Trước ánh mắt của mọi người, cánh tay trắng nõn như ngọc chủ động vòng qua tay anh, đôi mắt hạnh long lanh như có ý cười, giọng nói dịu dàng như nước: “Mọi người, hôm nay tôi hơi mệt, bố nó phải đưa tôi đến bệnh viện kiểm tra, đợi chúng tôi quay lại sẽ lại mời mọi người đến nhà chơi.”
Cô khoác tay Kỳ Dạ Thần cũng là ngầm cho mọi người biết cô và Kỳ Dạ Thần rất tốt, cô không hề ngoại tình!
Mọi người nghe vậy thì lần lượt giải tán, Trần đại gia dặn dò Kỳ Dạ Thần phải chăm sóc Thẩm Dao chu đáo rồi mới cáo từ, trước khi đi còn không quên lôi Lương Hằng đang nằm dưới đất theo.
Căn nhà tối om bỗng chốc trở nên trống trải, không còn ngột ngạt như lúc trước.
Thẩm Dao biết chuyện hôm nay coi như tạm thời kết thúc, danh tiếng của cô đã giữ được, cô cũng không vì vậy mà sinh non, cuối cùng cũng có thể yên tâm rồi.
Kỳ Dạ Thần cảm nhận được xúc cảm mát lạnh mềm mại trên tay, đôi mắt phượng híp lại nhìn chằm chằm bàn tay đang vòng lấy cánh tay mình, vành tai dần nóng ran.
Người phụ nữ ngốc nghếch này hôm nay uống nhầm thuốc rồi sao?
Chẳng lẽ cô ta muốn mê hoặc mình, đợi sau khi sinh con xong, sẽ ôm con cuỗm tiền của mình cao chạy xa bay?
Nghĩ đến đây, Kỳ Dạ Thần như bị dội một gáo nước lạnh.
Anh hất mạnh tay cô ra, giọng cảnh cáo: “Thẩm Dao, cất cái trò mèo của em đi, đừng quên trong bụng em còn đang mang con của anh!”
Thẩm Dao vội vàng gật đầu, nhìn dáng vẻ lạnh nhạt của Kỳ Dạ Thần, trong lòng cô đã biết rõ.
Quả nhiên, Kỳ Dạ Thần vô cùng chán ghét cô, vì cuộc sống sau này, cũng vì không muốn đi vào vết xe đổ của nguyên chủ, cô không thể chọc giận anh thêm nữa.
Thẩm Dao đảm bảo: “Anh yên tâm, em nhất định sẽ cất kỹ trò mèo này.”
Vừa dứt lời, bụng cô lập tức truyền đến từng cơn đau dữ dội, Thẩm Dao ôm bụng, sắc mặt tái nhợt,dáng vẻ vô cùng yếu ớt nói: “Kỳ Dạ Thần, bụng em đau quá.”
Thấy vậy, người đàn ông gằn giọng: “Đi bệnh viện.”
Thẩm Dao một tay đỡ hông, một tay nhẹ nhàng xoa bụng, nhìn thấy Kỳ Dạ Thần không chút biểu cảm ngồi trên xe, cô ngẩn người.
Anh muốn chạy xe máy đến bệnh viện sao?
Thẩm Dao bất giác nhớ tới hồi cô còn học cấp ba, trong trường có mấy tên côn đồ suốt ngày chạy xe máy phóng nhanh như bay, đứng từ xa đã nghe thấy tiếng động cơ gầm rú.
Thẩm Dao sợ lỡ như Kỳ Dạ Thần không cẩn thận lại ngã thì sao.
Cô lần lữa mãi không chịu lên, cuối cùng khiến Kỳ Dạ Thần mất hết kiên nhẫn.
Đôi mắt sâu thẳm của anh nheo lại, đầu lưỡi chống vào hàm răng: "Sao thế? Muốn anh bế em lên xe à?"
Thẩm Dao nghe vậy vội vàng lắc đầu, tâm niệm nhất định phải lên xe,vì vậy cô nhanh chóng leo lên.
Nhìn thấy Thẩm Dao thay đổi sắc mặt, Kỳ Dạ Thần nhếch mép cười khẩy, ánh nắng chiếu lên người anh như được phủ một lớp kim quang.
Thẩm Dao khó khăn ngồi lên xe, cô do dự một chút, sau đó đưa tay kéo nhẹ áo thun đen của anh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
