Kỳ Dạ Thần nhíu mày, chờ cô lên tiếng.
Thẩm Dao âm thầm cổ vũ bản thân: "Chạy xe chậm một chút được không? Em sợ đứa con trong bụng xảy ra chuyện."
Ánh mắt anh liếc nhìn cái bụng nhô lên của cô, mím môi thiếu kiên nhẫn thốt ra ba chữ: "Thật lắm chuyện."
Nói xong, anh lập tức khởi động xe máy, vặn ga.
Không biết vì sao, Kỳ Dạ Thần trước đây luôn chìm đắm trong cảm giác phấn khích khi phóng xe, cảm nhận gió tạt vào mặt, nhưng lần này lại lái xe rất chậm và êm ái.
Thẩm Dao thả lỏng cơ thể đang căng cứng.
Hai người nhanh chóng đến bệnh viện, lúc xuống xe, Kỳ Dạ Thần sải đôi chân dài đi rất nhanh, hoàn toàn không có ý định đợi Thẩm Dao.
Thẩm Dao khẽ thở dài, xem ra phải nhanh chóng xoa dịu mối quan hệ của cả hai rồi.
Cô bước vào cổng bệnh viện, mùi thuốc sát trùng xộc vào mũi, Thẩm Dao theo bản năng che mũi lại.
Trong đại sảnh đông nghịt người lại không có bóng dáng của Kỳ Dạ Thần.
Thẩm Dao hoảng hốt, cô không mang theo tiền, cũng không biết quy trình khám thai cụ thể ở bệnh viện thời đại này như thế nào.
Cảm giác xa lạ và bất lực ập đến, đúng lúc cô đang loay hoay như ruồi mất đầu thì cổ tay bỗng bị người ta nắm lấy, đôi mắt hạnh long lanh kinh hoàng nhìn thẳng vào đôi mắt phượng sâu thẳm và lo lắng.
Giọng nói của người đàn ông mang theo giận dữ và bực bội: "Đã lớn thế này rồi còn chạy lung tung cái gì?"
Kỳ Dạ Thần đi đăng ký khám bệnh, quay người lại không thấy bóng dáng người phụ nữ đâu, anh lập tức hoảng hốt.
Anh vội đi tìm kiếm, cuối cùng tìm thấy cô ở góc tường.
Thẩm Dao vốn đã khó hiểu khi bản thân lạc vào nơi quỷ quái này, còn xuyên vào một nữ phụ, vừa rồi lại còn trải qua màn bắt gian. Đến bệnh viện còn bị tên đàn ông chó má này mắng, một nỗi tủi thân dâng lên, mũi cô cay cay, nức nở nói: "Em đang mang thai đi lại bất tiện, anh còn đi nhanh như vậy, em theo không kịp, vừa vào đã không thấy bóng dáng anh đâu!"
Nếu nói vừa rồi ở nhà cô đang diễn thì bây giờ là thật sự tủi thân mà khóc.
Kỳ Dạ Thần nhìn thấy cô khóc đến mức nước mắt tuôn như mưa, lời trách mắng lại nghẹn lại trong cổ họng, không cách nào nói ra được.
Anh ghét nhất là phụ nữ khóc, nhưng người phụ nữ này đang mang thai con của anh, anh bất đắc dĩ phải xin lỗi: "Xin lỗi, là lỗi của anh, anh không nên mắng em, xin lỗi em."
Ban đầu anh tưởng như vậy là được rồi, không ngờ Thẩm Dao được đà lấn tới, cô dậm chân, khăng khăng nói: "Rõ ràng là lỗi của anh, anh còn mắng em!"
Kỳ Dạ Thần: "..."
Thôi được rồi! Không nên xin lỗi.
Kỳ Dạ Thần thản nhiên hỏi: "Khóc xong chưa?"
Thẩm Dao cúi gằm mặt, hai ngón trỏ chọt chọt vào nhau, lí nhí: "Ừ, xong rồi."
"Còn muốn khóc nữa không?"
Cô vội vàng lắc đầu.
Giọng người đàn ông vẫn đều đều: "Vậy đi thôi."
Lần này anh không còn sải bước dài như trước mà đi chậm rãi để phù hợp với tốc độ của cô, ánh mắt luôn để ý đến cô, sợ rằng chỉ một chút lơ là sẽ không thấy người đâu nữa.
Nhìn Thẩm Dao đưa tay áo lau nước mắt, tay anh siết chặt lấy tờ giấy ăn trong túi, chợt nghĩ đến điều gì đó lại buông lỏng ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
