Thẩm Dao nhận ra người phụ nữ trước mặt, cô ta là chị họ của cô, từ hồi đi học đã thích Lương Hằng, Lương Hằng biết tâm tư của cô ta nhưng lại cố tình dây dưa, còn thường xuyên lợi dụng cô ta.
Thẩm Uyển cũng là một đứa con gái lụy tình, tiền bạc vất vả kiếm được đều mang đi mua quần áo cho Lương Hằng.
Thẩm Dao không khỏi cảm thán, hai chị em này, quả nhiên là 'Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.’
Trước đây Thẩm Dao từng rất ghen tị với Thẩm Uyển, Thẩm Uyển là con gái của chú Hai cô, nhà chú Hai chỉ có mình cô ta là con gái nên được cưng chiều hết mực.
Hồi nhỏ, ngày nào Thẩm Dao cũng phải không hết việc, còn Thẩm Uyển thì có thể vô tư lự chơi đùa cùng đám bạn, ngay cả thức ăn cũng khác nhau một trời một vực.
Ngày nào Thẩm Uyển cũng được ăn thịt, còn Thẩm Dao chỉ có thể được ăn một chút thịt vào những dịp lễ Tết.
Học hết cấp 2, Thẩm Dao bị người nhà ép nghỉ học, còn Thẩm Uyển học hết cấp 3, nếu không phải vì cô ta không muốn học nữa, nhà họ Thẩm vẫn sẽ tiếp tục chu cấp cho cô ta đi học, nhà họ Thẩm ở đây đương nhiên cũng bao gồm cả bố mẹ Thẩm Dao.
Đôi khi, chính Thẩm Dao cũng chẳng hiểu nổi, rõ ràng trong nhà toàn con gái, sao lại có chuyện trọng nam khinh nữ cơ chứ! Tại sao so với Thẩm Uyển, cô lại khác biệt một trời một vực như vậy.
Ngay cả em trai ruột của Thẩm Dao khi nghe Thẩm Uyển nói, cũng giống như đang nghe thánh chỉ vậy.
Thẩm Dao bình tĩnh nhìn cô ta, nói thẳng: “Lương Hằng đến nhà em mặt dày mày dạn vay tiền, em nói em không có thì Kỳ Dạ Trần về, em bèn kể chuyện cho anh ấy nghe. Nhưng không biết làm sao Lương Hằng lại lao vào đánh em, tính anh Trần thế nào chắc chị cũng biết, nóng như lửa ấy, động tí là bùng nổ, vì muốn giúp em xả giận nên mới đánh Lương Hằng.”
"Cái gì?"
Thẩm Dao giả vờ kinh ngạc: "Hôm qua anh Trần cũng đâu có ra tay nặng nề gì đâu!"
Thẩm Uyển vừa từ trạm xá thăm Lương Hằng về, ai ngờ lại chạm mặt Thẩm Dao, còn nghe cô nói vậy liền trợn trắng mắt: "Ai nói không nặng, bác sĩ bảo phải nằm viện nửa tháng đấy!"
Nhìn thấy vết thương trên người Lương Hằng, cô ta đau lòng muốn chết, ước gì mình có thể chịu thay anh ta.
"Thẩm Dao, chuyện này em cũng có phần trách nhiệm, đưa chị hai trăm tệ, để chị mang cho Lương Hằng." Thẩm Uyển nói năng hùng hồn, cứ như thể số tiền này cô bắ buộc pthải trả vậy.
Cô còn phải bắt anh ta nhè ra từng đồng từng cắc đã lấy của cô!
"Em!"
Thẩm Uyển không ngờ Thẩm Dao dám từ chối thẳng thừng như vậy. Lúc trước, khi Thẩm Dao và Lương Hằng còn mặn nồng, cô ta đành phải che giấu tâm tư của mình.
Ai ngờ được ả đàn bà đê tiện Thẩm Dao này sau khi quen Lương Hằng rồi, vậy mà còn leo lên giường Kỳ Dạ Trần!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


