Nhìn nụ cười trên mặt cháu dâu, trong đáy mắt đục ngầu của bà nội Kỳ thoáng hiện lên một tia khó hiểu.
Có phải Thẩm Dao uống nhầm thuốc rồi không? Trước đây cô luôn tỏ ra mất kiên nhẫn với bà, sao hôm nay lại khác thường như vậy chứ?
Tuy nhiên, bà nội Kỳ rất vui mừng trước sự thay đổi của Thẩm Dao, chỉ cần hai người chịu khó sống tốt với nhau là được rồi.
Nhìn cái bụng bầu vượt mặt của Thẩm Dao, bà nội Kỳ càng thêm vui mừng, bà lục trong cái quần đen sờn cũ lấy ra một bọc vải nhỏ, tay run run đưa cho cô.
Thẩm Dao đoán được đây là cái gì, theo bản năng từ chối: "Bà nội, nhà còn có tiền mà, số tiền này bà cứ giữ lấy mà tiêu."
Bà nội Kỳ nghe vậy liền giận, nhưng nể Thẩm Dao đang mang thai, bèn đặt luôn bọc tiền lên bàn: "Đây là tiền cho chắt của bà, bà đã già rồi, cần nhiều tiền làm gì chứ?"
Nói xong, bà lom khom lưng đi ra ngoài, bỗng nhớ ra điều gì, bà dừng chân quay người lại, ánh đèn vàng vọt chiếu vào khuôn mặt già nua của bà: "Dao Dao, sống cho tốt với A Thần, nó tuy tính tình không tốt, nhưng bản chất không xấu đâu."
Thẩm Dao gật đầu: "Con biết rồi, bà nội."
Tiễn bà nội Kỳ xong, Thẩm Dao ngồi xuống ghế, chống khuỷu tay lên bàn, hai tay nâng má.
Ánh mắt liếc sang bọc tiền bà nội Kỳ để lại, cô mở ra xem, bên trong là những tờ tiền lẻ, chắc cũng phải hai mươi tệ.
Thẩm Dao biết, đây chắc chắn là số tiền mà bà tiết kiệm được sau một thời gian dài, vậy mà lại đưa hết cho cô.
Cô xoa xoa bụng, khẽ thở dài, như đang cảm thán: "Con yêu à, con xem bà cố đối với chúng ta tốt như nào, hai mẹ con mình phải sống thật tốt nhé."
Thấy cũng đã mười giờ rồi mà Kỳ Dạ Thần vẫn chưa về, Thẩm Dao cũng không để ý, tắm rửa xong lập tức lên giường ngủ.
…
Hôm sau.
Bà nội Kỳ mang cơm đến cho Thẩm Dao, sau khi ăn xong, Thẩm Dao ngỏ ý muốn đi chợ một lát.
Bà nội Kỳ nói muốn đi cùng, phòng trường hợp trên đường có chuyện gì xảy ra.
Bà biết hôm qua Kỳ Dạ Thần đánh Lương Hằng, nhỡ đâu Thẩm Dao ra ngoài là đi tìm tên mặt trắng kia thì sao.
Mua thức ăn xong, Thẩm Dao định mua thêm ít gạo, nhưng nghĩ đến việc mình không thể xách nổi, cô đành bỏ ý định đó.
Trên đường phố tấp nập người qua lại, đâu đâu cũng thấy những sạp rau, sạp hoa quả, tiếng rao bán rong của những người buôn bán nhỏ, tiếng trẻ con nô đùa ríu rít, con ngõ nhỏ cũ kỹ toát lên một bầu không khí bình dị tràn đầy ấm áp.
Đi được một lúc, có người đột nhiên gọi bà nội Kỳ đi, vì vậy chỉ còn mình Thẩm Dao tiếp tục đi dạo.
Tâm trạng cô rất tốt, khóe môi luôn nở nụ cười, đáng tiếc tâm trạng tốt đẹp đó chẳng kéo dài được bao lâu thì bị một cô nàng mũm mĩm mặc đồ công nhân chặn đường.
Cô nàng kia buộc tóc hai bên, đeo một chiếc kính đen trên sống mũi, mặc một chiếc váy lộ rõ lớp mỡ bụng, nước da không được trắng cho lắm.
"Thẩm Dao! Lương Hằng đối xử tốt với em tốt như vậy! Sao em có thể để Kỳ Dạ Thần đánh anh ấy! Em có biết bây giờ anh ấy đang nằm trong trạm xá không hả?" Thẩm Uyển chống nạnh, chất vấn Thẩm Dao.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






