Tiếng ồn ào ngoài sân quá lớn khiến Tô Dịch An đang ngủ say trong phòng cũng phải tỉnh giấc. Chân cẳng bất tiện nên việc anh chống tay bước xuống giường tốn không ít sức lực.
Tống Thời Tự tiến lại vươn tay đỡ anh một cái: “Bác sĩ bên viện nói sao rồi?”
Tô Dịch An cười nhạt: “Hy vọng không nhiều.”
Giọng điệu anh thản nhiên, tựa như đang kể lại câu chuyện của một ai khác.
Cho dù gom đủ một nghìn đồng, liệu cái chân này có chữa khỏi hoàn toàn hay không vẫn là một ẩn số. Lùi thêm một bước, cho dù có may mắn chữa khỏi đi chăng nữa, anh cũng vĩnh viễn không thể chịu được cường độ huấn luyện khắc nghiệt để tiếp tục tham gia các nhiệm vụ tác chiến như trước kia.
Tống Thời Tự trầm ngâm một lát: “Có phải đang thiếu tiền không?”
Tô Dịch An liếc nhìn Tô Kim Nhạc, cất giọng dịu dàng: “Nhạc Nhạc, em ra châm giúp anh ấm trà mời khách nhé?”
Tô Kim Nhạc ngoan ngoãn gật đầu: “Dạ… vâng.”
Đợi bóng dáng em gái đi khuất, đáy mắt Tô Dịch An mới chùng xuống. Trước mặt người anh em chí cốt vào sinh ra tử, anh cũng chẳng có gì phải giấu giếm: “Tiền trợ cấp xuất ngũ đã tiêu gần cạn rồi. Tiếp tục chạy chữa cũng chẳng có ý nghĩa gì lớn, tôi không thể để lại một đống nợ nần đè lên vai bố mẹ. Nhạc Nhạc tuổi còn nhỏ, sau này con bé còn phải lấy chồng.”
Nói một cách công bằng, tám trăm đồng tiền trợ cấp thương tật là một con số rất lớn, khoản tiền này cũng nhờ Tống Thời Tự tích cực đứng ra tranh thủ quyền lợi giúp anh. Thế nhưng đứng trước viện phí đắt đỏ của bệnh viện, bao nhiêu tiền đổ vào cũng như muối bỏ biển.
Tống Thời Tự cau chặt mày: “Nếu là chuyện tiền nong, tôi về nhà nghĩ cách. Trong sổ tiết kiệm của tôi còn một ít, để tôi đi vay mượn thêm…”
“Không cần đâu.” Tô Dịch An dứt khoát cắt ngang lời bạn: “Thời Tự à, tiền vay rồi thì phải trả. Nếu chân tôi lành lặn còn nói chuyện làm lụng trả nợ được, chứ ngộ nhỡ không khỏi thì sao?”
Đến chính bác sĩ chuyên khoa cũng bảo tỷ lệ thành công chỉ có vỏn vẹn ba mươi phần trăm.
Tống Thời Tự ghét nhất là nhìn thấy bộ dạng buông xuôi, ủ rũ như người chết trôi này của anh: “Nên cậu định cứ thế này cả đời à? Cậu có biết vừa nãy ngoài sân xảy ra chuyện gì không? Con thỏ nhỏ nhà cậu suýt chút nữa bị người ta ức hiếp đến chết rồi kìa! Cậu cứ nằm lì một chỗ thế này thì bảo vệ được ai, lấy gì mà trút giận thay cho con bé?”
“Nhạc Nhạc làm sao cơ?” Sắc mặt Tô Dịch An quả nhiên sa sầm lại ngay lập tức.
Tống Thời Tự hít sâu một hơi: “Bị chó cắn một phát, không nghiêm trọng lắm. Bản thân không chịu tự đứng vững thì bị người ta bắt nạt là chuyện thường, thỏ bị dồn vào đường cùng còn biết cắn người nữa là!”
Tô Dịch An bề ngoài trông ôn hòa, nhã nhặn nhưng thực chất lại là kẻ chiều chuộng, bao bọc em gái vô điều kiện. Nghe bạn nói vậy, giọng anh lập tức đanh lại không vui: “Nhạc Nhạc nhà tôi không phải là thỏ.”
Tống Thời Tự cười khẩy một tiếng: “Hồi còn ở trong quân ngũ, chẳng phải chính miệng cậu bảo con bé giống thỏ à?”
Trước đây anh cũng chỉ mới nhìn thấy Tô Kim Nhạc từ đằng xa một lần. Bé nhỏ, trắng trẻo một mẩu, nếu cắm thêm hai cái tai dài trên đầu thì không phải thỏ thì là cái gì? Anh thấy ví von này quá đỗi chuẩn xác ấy chứ.
Tô Dịch An rõ ràng không muốn tiếp tục bàn tán về em gái mình với người khác, liền chủ động bẻ lái câu chuyện: “Cậu đến đây có việc gì?”
Gương mặt Tống Thời Tự nghiêm túc hẳn lại: “Vụ án chúng ta điều tra đợt trước đã có chút manh mối. Cậu tuy đã rút khỏi chuyên án nhưng ngày thường đi lại vẫn phải hết sức cẩn thận, chú ý an toàn.”
Tô Dịch An im lặng một lúc rồi khẽ gật đầu: “Tôi biết rồi.”
Đúng lúc này, Tô Kim Nhạc cẩn thận bưng hai chiếc cốc tráng men bước vào. Cô ngẩng lên nở một nụ cười rụt rè với Tống Thời Tự: “Mời… mời anh uống nước.”
Chân mày Tống Thời Tự lại khẽ nhíu lại. Bộ dạng khép nép này làm như anh đáng sợ lắm không bằng. Đàn bà con gái sinh ra ai cũng nhát gan như vậy sao? Với lại ban nãy khi đỡ lấy eo cô, anh cảm giác vòng eo ấy nhỏ xíu, mảnh khảnh đến mức còn chẳng to bằng một bên bắp đùi của anh.
Em gái của Dịch An yếu ớt quá mức cần thiết, bị người ta ức hiếp chỉ biết trừng mắt đỏ hoe. Anh cực kỳ chán ghét nước mắt của phụ nữ, thậm chí là căm ghét, cho rằng đó là thứ vô dụng nhất trên đời.
Tô Kim Nhạc hiển nhiên cũng chẳng mặn mà gì với vị khách khó tính này. Đặt chén nước xuống là cô lập tức quay người đi thẳng ra ngoài, nửa chữ cũng không buồn nghe hai người đàn ông bàn chuyện chính sự. Trở về phòng mình, cô tiếp tục cặm cụi vẽ các mẫu phác thảo quần áo, mãi cho đến khi nghe thấy tiếng bước chân Tống Thời Tự rời đi, cô mới rụt rè thò đầu ra ngoài ngó nghiêng.
Tô Dịch An đang ngồi ngay trước cửa phòng, chiếc nạng gỗ dựng một bên. Nhìn thấy điệu bộ lấm la lấm lét của em gái, anh không nhịn được bật cười: “Thời Tự trông mặt mũi dữ dằn vậy thôi chứ tính tình không xấu đâu em.”
“Em… biết mà.” Nghĩ đến việc ban nãy người ta vừa ra tay cứu mình khỏi cú ngã đau điếng, Tô Kim Nhạc bỗng thấy ngại ngùng: “Anh ấy… là người tốt.”
Tô Dịch An nhướng mày, sực nhớ đến lời Tống Thời Tự ban nãy, giọng anh hơi trầm xuống: “Nhạc Nhạc, vừa rồi Cố Cảnh Tu lại đến à em?”
Tô Kim Nhạc gật đầu, rồi vội vàng bổ sung thêm một câu: “Em… không sao đâu.”
Cô không muốn anh trai phải bận lòng. Cùng lắm thì sau này hễ ở nhà là đóng chặt cổng lại, nếu không được nữa thì nuôi một con chó becgie to đùng, hễ kẻ xấu bén mảng tới là xua ra cắn cho một trận, xem bọn họ còn dám vác mặt đến làm phiền nữa hay không!
Thấy viền mắt em gái tuy hơi ửng đỏ nhưng không có dấu vết của việc vừa khóc, Tô Dịch An mới hơi yên tâm. Chỉ là trong lòng anh không khỏi dâng lên nỗi chua xót, nếu cái chân này của anh vẫn lành lặn khỏe mạnh, Cố Cảnh Tu làm sao dám cả gan vác xác tới đây bắt nạt người nhà họ Tô?
Bản thân anh bây giờ quả thực chẳng khác nào một kẻ phế nhân, đến cả việc bảo vệ em gái cũng lực bất tòng tâm.
Một bàn tay nhỏ nhắn mềm mại bất ngờ vươn tới, ngoắc lấy ngón tay út của anh. Tô Kim Nhạc nở nụ cười rạng rỡ, má lúm đồng tiền ngọt lịm hiện rõ: “Anh trai… ngày mai… em lại đi kiếm tiền lớn tiếp!”
Tuy chuyện Dương Mộ Tình đến cướp váy ban nãy khiến cô tức anh ách, nhưng điều đó lại tiếp thêm cho cô niềm tin mãnh liệt rằng chiếc váy liền thân này chắc chắn sẽ rất đắt hàng. Nếu không thì một tiểu thư nhà giàu, quần áo chất đầy tủ, mắt nhìn đồ cực kỳ khó tính như Dương Mộ Tình làm sao có thể vừa mắt cho được?
Ở một khía cạnh nào đó, ả ta đã gián tiếp công nhận tài năng thiết kế của cô.
Tối hôm đó, Tô Kim Nhạc cẩn thận gấp phẳng phiu chiếc váy đặt ở đầu giường, bên trên rải một lớp cánh hoa khô thơm ngát. Cô thầm nghĩ, váy là để may cho các cô gái mặc, thơm tho thanh mát như thế này chắc chắn người ta sẽ thích mê.
Có lẽ vì quá mong ngóng chuyến buôn bán ngày mai, đêm đó Tô Kim Nhạc thậm chí còn nằm mơ. Trong mơ cô biến thành một chú thỏ trắng đi bán cà rốt, kiếm được bao nhiêu là tiền… Tỉnh dậy, cô bật cười tự giễu, thân xác trẻ lại tuổi đôi mươi, đến giấc mơ cũng trở nên ngây ngô theo.
Hôm sau lại là một ngày nắng đẹp rạng ngời. Tháng Năm vừa trôi qua, thời tiết bắt đầu oi bức dần. Thế nhưng phong cách ăn mặc của những năm tám mươi vẫn lấy những gam màu trầm, xám xịt làm chủ đạo, quan niệm về trang phục của mọi người đang nằm ở ranh giới chuyển giao giữa sự bảo thủ kín đáo và cởi mở hiện đại.
Đa số các cô gái đều diện áo sơ mi sơ vin với quần tây đen dài. Dù là những cô nàng thành thị sành điệu nhất thì cũng chỉ dám mặc thêm chiếc chân váy chữ A quá gối.
Bộ đồ Tô Kim Nhạc đang mặc là do cô tự tay sửa lại. Vốn tính tình hiểu chuyện lại tiết kiệm, cô đã lấy chiếc áo sơ mi trắng cũ của anh trai, chiết eo thon gọn, cắt ngắn tay áo, phần vạt dưới chắp thêm một dải vải ngắn để có thể thắt thành một chiếc nơ bướm xinh xắn ngay bên hông.
Chiếc áo sơ mi nam rộng thùng thình bình thường bỗng chốc toát lên vẻ mềm mại, duyên dáng và trẻ trung đặc trưng của thiếu nữ. Dáng người cô mảnh mai, nước da lại trắng nõn nà, vừa bước đến góc chợ bán đồ hôm trước, bác gái bán trứng gà đã kéo tay cô ngắm nghía tấm tắc: “Con bé này, quần áo cháu mặc đẹp quá đi mất! Thời trẻ của bác mà có bán mấy cái áo này thì tốt biết mấy!”
Tô Kim Nhạc bẽn lẽn cười: “Bác… bác gái mặc… cũng đẹp mà…”
“Đẹp cái nỗi gì, cái eo của bác to như cái thùng phuy ấy!” Bác gái tính tình cực kỳ sảng khoái, ngồi xếp bằng trên chiếc bao tải dứa, tiện tay kéo Tô Kim Nhạc ngồi xuống cạnh mình: “Cháu có người yêu chưa, hay để bác mối lái cho một đám thật tốt nhé?”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Kim Nhạc đỏ bừng: “Dạ… không cần đâu ạ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
